Chương 74: Lần lượt thức tỉnh
“Tiểu Cẩm, cái dị năng tinh thần hệ này là dị năng gì vậy?” Lâm Thiên Trân dắt Mao Kỳ Kỳ đi tới, con gái nhỏ như vậy mà đã thức tỉnh dị năng, thật quá bất ngờ với bà.
Thật ra Tô Cẩm cũng bất ngờ không kém. Dị năng tinh thần hệ có thể nói là “vũ khí gian lận”, giai đoạn đầu có thể dò xét môi trường xung quanh và cảm nhận nguy hiểm, giai đoạn sau thậm chí có thể giết người vô hình.
Ở căn cứ kiếp trước, dù là kẻ ngang ngược đến đâu cũng không dám đắc tội với người có dị năng tinh thần hệ. Mà Mao Kỳ Kỳ nhỏ như vậy đã thức tỉnh dị năng tinh thần hệ, điều này khiến cô hoàn toàn không ngờ tới, vì cô nhớ kiếp trước đến năm thứ hai mới nghe nói có loại dị năng này, bất quá cũng có thể chỉ là trước đó không ai biết đây cũng là một loại dị năng mà thôi.
“Chị Tiểu Cẩm, dị năng của em có lợi hại không?” Mao Kỳ Kỳ ngẩng đầu hỏi.
“Siêu lợi hại luôn ấy, Kỳ Kỳ em giỏi lắm!” Tô Cẩm xoa đầu Mao Kỳ Kỳ, từ nay về sau cả đội đã có “bản đồ sống”.
Mọi người vừa đi vừa nghe Tô Cẩm giảng về tác dụng của tinh thần hệ, ai nấy đều kinh ngạc không thôi.
“Ồ, tôi nói sao, chả trách mấy hôm nay Kỳ Kỳ cứ ngồi đếm số mãi, thì ra là có dị năng rồi!” Mao Trí Hàng chợt hiểu ra. Mấy hôm nay ông luôn thấy Mao Kỳ Kỳ một mình đếm 1, 2, 3, 4, đứa nhỏ này vậy mà nhịn được bao nhiêu ngày không chịu nói ra.
Tô Cẩm nhìn những người khác đang hâm mộ Mao Kỳ Kỳ, phân vân không biết có nên tìm cơ hội để người nhà dùng Ngũ Hành Đan trong không gian không. Đột nhiên cô cảm thấy một luồng gió mạnh thổi qua bên cạnh, phía sau truyền đến tiếng cười to của Niếp Thanh.
Thì ra lúc nãy khi chạm vào tinh hạch phong hệ, Niếp Thanh đã có cảm ứng. Vừa rồi ông vừa đi vừa hồi tưởng kỹ năng của con zombie kia, bỗng nhiên lòng bàn tay đánh ra một luồng gió mạnh, ông đã thức tỉnh dị năng phong hệ!
“A ha ha ha, đúng là ta mà!” Niếp Thanh chống nạnh, ngửa mặt cười dài.
“Thôi đi ông ơi, già rồi mà còn như trẻ con.”
Lục Quan Hải vỗ vào người Niếp Thanh, tuy ông cũng mừng cho Niếp Thanh, nhưng lão già này cũng chẳng ra thể thống gì, không biết con trai mình sao lại nhận ông ta làm sư phụ nữa.
“Nói đi, ông đang ghen tị với tôi đúng không, hử hử hử?” Niếp Thanh chỉ vào Lục Quan Hải tiếp tục đắc ý.
Mọi người đều lắc đầu, tiếp tục đi theo Tô Cẩm về phía nhà, còn hai người phía sau dường như đã đánh nhau từ lúc nào...
Về đến nhà, trời đã chuyển chiều tối. Ân Thừa Thiên và Thạch Tiến nhìn Tô Cẩm bưng từ trong bếp ra từng đĩa thức ăn ngon mà không còn lạ lẫm gì. Hôm nay hình như có cá kho, còn có gà xào ớt khô, vịt bát bửu, thịt xào... Hai người chỉ cảm thấy nước miếng chảy ồng ộc, hu hu hu, ngày nào cũng có cơm nước nóng hổi thật hạnh phúc quá đi mất.
“Tiểu Cẩm à, mẹ cảm thấy hình như mẹ cũng có dị năng rồi!” Sau bữa cơm, mẹ Tô là Lâm Thiên Huệ nói trong không gian.
“Mẹ? Mẹ nói mẹ cũng thức tỉnh dị năng ạ?” Tô Cẩm hỏi.
“Ừ, con đến xem giúp mẹ đi, không thì lỡ nhận nhầm thì xấu hổ chết.”
Lâm Thiên Huệ cũng tình cờ phát hiện ra. Hôm nay lúc giết zombie, bà không cẩn thận bị ngã, trầy đầu gối. Bà nhớ rõ lúc đó quần jean đã rách, đầu gối bên trong cũng chảy máu, vậy mà vừa nãy lúc tắm lại phát hiện vết thương đã biến mất?
Nghe mẹ kể xong, Tô Cẩm cười nói: “Mẹ, đây chắc là năng lực trị liệu hệ đấy ạ!”
“Trị liệu hệ? Ý con là mẹ có thể chữa bệnh cho người ta à?”
Lâm Thiên Huệ cảm thấy hạnh phúc đến quá đột ngột. Trước đây bà cũng luôn suy nghĩ xem mình muốn dị năng gì, nhưng mãi không biết dị năng nào tốt. Giờ thì thấy trị liệu hệ chính là hợp với mình nhất, dị năng này an toàn biết bao.
Tô Cẩm thử cắt ngón tay mình, để Lâm Thiên Huệ tập trung tinh thần thử một chút. Kết quả là vết thương thật sự lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
“Ôi trời con gái, sao con lại cắt tay mình thế, gọi bố con đến thử là được rồi!” Lâm Thiên Huệ tuy đã chữa khỏi cho con gái nhưng vẫn xót xa lẩm bẩm.
Tô Hướng Triết nghe tin vội chạy tới, ngoài cửa suýt nữa thì vấp ngã.
...
Đêm xuống, Tô Cẩm kể chuyện này với Lục Hạo. Trong thời đại tận thế, người có dị năng không phải bắp cải ngoài chợ, muốn là có. Kiếp trước tỉ lệ thức tỉnh dị năng chỉ chưa đến 30%, vậy mà mấy ngày nay trong nhà cô đã có 3 người thức tỉnh, đây đã là tỉ lệ nghịch thiên rồi.
“Có phải do nước chúng ta uống không?” Lục Hạo phân tích.
Anh đã có chút nghi ngờ từ lúc Lâm Tu Viễn thức tỉnh dị năng, mà gần đây người nhà ăn uống thậm chí dùng đều là nước giếng và nước suối trong không gian.
“Có thể lắm! Trong không gian chứa linh khí, mà nước cũng chứa linh khí, biết đâu đã thay đổi thể chất của mọi người rồi!”
Tô Cẩm càng nghĩ càng hưng phấn. Cô có chút may mắn vì đã không cho người nhà dùng Ngũ Hành Đan sớm. Tinh thần hệ, băng hệ, phong hệ, trị liệu hệ, mấy dị năng này đều là dị năng biến dị ngoài Ngũ Hành, mà cũng đều là những dị năng tương đối quý giá. Quan trọng nhất là, người nhà cô trước khi thức tỉnh dị năng đều không bị sốt!
“Ừm, Ngũ Hành Đan có thể để một thời gian nữa cho những người còn lại cần dùng. Giai đoạn này vẫn nên tập trung nâng cao thực lực.”
Điều Lục Hạo nói về việc nâng cao thực lực, là năng lực cận chiến với zombie, và khả năng hiểu rõ tập tính của zombie.
“Em đồng ý, chỉ là có lẽ bước tiếp theo chúng ta cần chuẩn bị rời khỏi đây.” Tô Cẩm bẻ ngón tay tính toán thời gian.
“Ý em là căn cứ an toàn mà em nói trước đó?”
Lục Hạo nhớ tới kế hoạch Tô Cẩm từng nói với anh, chỉ là lúc đó anh đang mải mê trêu chọc Tô Cẩm nên không nghe kỹ những gì cô nói phía sau.
“Ừm... Nơi đó hẳn vẫn còn hoang vắng, chúng ta nên đi sớm thì tốt hơn.”
