Chương 31: Khi tiểu tam gặp tiểu tứ (2)
Trương Giai bị cái tát bất ngờ làm cho choáng váng, nhưng may là phản ứng nhanh, thấy Cao Vân đưa tay kia sắp giáng xuống, cô lập tức xông lên túm tóc Cao Vân, hai người xoắn xuýt đánh nhau.
Hàng xóm nghe tiếng động chạy đến, thấy tình hình như vậy thì vội vàng can ngăn! Không ngờ hai người phụ nữ bình thường trông yếu đuối thế mà đánh nhau dữ dội đến vậy, người đến can phải tốn không ít sức mới kéo được hai người ra. Cao Vân được mấy người hàng xóm nửa kéo nửa khuyên đưa về tầng sáu, trước khi đi còn không quên trừng mắt nhìn Trương Giai một cái đầy ác ý. Những người còn lại thấy không có chuyện gì, cũng không biết an ủi Trương Giai thế nào, chỉ biết lắc đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp đã sưng một bên của cô, thở dài rồi bỏ đi.
Trương Giai nhìn bóng lưng Cao Vân rời đi, tức giận siết chặt nắm đấm, nghiến răng đến phát đau! Được lắm Cao Vân, cô sợ tôi quyến rũ Lưu Minh à? Vậy tôi sẽ quyến rũ cho cô xem, xem đến lúc đó Lưu Minh bảo vệ cô hay bảo vệ tôi!
Thế là cô cố tình chạy đến đây “trốn” khóc vào lúc Lưu Minh về, quả nhiên đã thành công dẫn dụ được Lưu Minh đến.
Trương Giai thấy Lưu Minh đi tới, ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên, liếc nhanh Lưu Minh một cái rồi lại cúi đầu xuống, bộ dạng đáng thương khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải động lòng trắc ẩn.
“Trương Giai, sao thế này?” Giọng có phần gấp gáp, Lưu Minh thấy đúng là người đẹp mình thầm thương đang trốn ở đây khóc, không khỏi đau lòng, vội đến ngồi cạnh Trương Giai, một tay khoác lên vai cô, tay kia định vén mái tóc dài che khuôn mặt người đẹp.
Trương Giai thấy bộ dạng Lưu Minh như vậy, trong lòng không kìm được cảm thấy buồn nôn, nhưng trên mặt không hề lộ ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lưu Minh đang định vén tóc, giọng vừa van nài vừa ấm ức: “Lưu đại ca, đừng...”
Giọng nói mềm mại đó làm Lưu Minh nửa người tê dại, đâu còn để ý đến lý do người đẹp khóc ở đây, vội vén tóc cô lên, định hôn một cái, kết quả thấy nửa khuôn mặt người đẹp hơi sưng, trên mặt có dấu bàn tay rõ ràng, quần áo cũng hơi xộc xệch. Lần này khiến Lưu Minh đau lòng thật sự, người đẹp mà mình thèm thuồng bấy lâu chưa chiếm được, chẳng lẽ đã bị người khác cướp trước? Kẻ nào to gan dám động vào người phụ nữ mà hắn để ý?
“Nói cho Lưu đại ca biết, ai bắt nạt em? Anh giúp em ra mặt!” Lưu Minh trong lòng hối hận vô cùng, sớm biết thế thì đã chẳng giả vờ lịch sự làm gì, lần này thiệt lớn rồi.
Trương Giai nghe Lưu Minh nói vậy, vội cúi đầu, lắc đầu nguầy nguậy: “Lưu đại ca, không sao đâu, anh đừng hỏi nữa.”
“Trương Giai, em yên tâm, Lưu đại ca nhất định sẽ giúp em hả giận, nói cho anh biết, thằng khốn nào làm chuyện này, em có quen không? Từ giờ cứ ở bên cạnh Lưu đại ca, yên tâm, đừng suy nghĩ nhiều.” Giọng Lưu Minh rất tệ, khiến Trương Giai nghe ra có gì đó không đúng, người này không phải nghĩ cô bị đàn ông khác... Trương Giai trong lòng như nuốt phải ruồi, nhịn cảm giác buồn nôn, trên mặt vẫn giữ vẻ đáng thương, dịu dàng nói: “Lưu đại ca, anh đừng như vậy, chị Cao Vân chỉ hiểu lầm thôi, chị ấy không cố ý đâu, anh đừng trách chị ấy, sau này em sẽ cố gắng không làm phiền anh nữa.”
Câu nói này của Trương Giai mới kéo Lưu Minh trở lại đúng kế hoạch của cô. Lưu Minh nghe vậy biết mình nghĩ sai, lập tức yên tâm. Nhưng nghĩ lại thì Cao Vân cũng ngày càng quá đáng, thời gian gần đây lúc nào cũng quản lý anh, điều này khiến anh vốn quen tự do bên Lý Tuyết cảm thấy rất khó chịu. Bình thường cô ta hay dựa vào năng lực của anh để gây khó dễ cho người khác, tuy người ta không nói gì, nhưng cũng có vài người có năng lực không chịu nổi sự bá đạo của cô ta đã mang gia đình rời đi. Hôm nay cô ta còn nhân lúc anh không có mặt đánh Trương Giai, rốt cuộc cô ta muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn đuổi hết những người bên cạnh anh đi sao? Nghĩ đến đây, mặt Lưu Minh càng đen hơn.
Trương Giai đứng bên cạnh nhìn khuôn mặt đen như đáy nồi của Lưu Minh, trong lòng hài lòng, cô ngẩng đầu nhìn lên tầng sáu, phát hiện Cao Vân đang đứng bên cửa sổ cầu thang tầng sáu nhìn họ. Cô nảy ra một kế, quyết định thêm dầu vào lửa, liền loạng choạng đứng dậy, bộ dạng yếu ớt định đi về nhà, vừa đi được hai bước thì vấp ngã, suýt ngã xuống đất, miệng kêu lên một tiếng thảng thốt, trong lòng lại cầu nguyện Lưu Minh nhất định phải đỡ lấy mình! Quả nhiên Lưu Minh đỡ được cô như cô mong muốn. Lưu Minh đang tức giận, nghe tiếng kêu của Trương Giai, lập tức phản xạ nhanh nhạy đỡ lấy cô. Còn chưa kịp tận hưởng cảm giác người đẹp trong lòng, người đẹp đã giãy giụa muốn đứng dậy, sao có thể? Thế là anh không nói lời nào bế bổng Trương Giai lên, bước dài đi lên lầu.
Trương Giai được Lưu Minh ôm trong lòng, trong lòng buồn nôn muốn ói ra máu, lần này thiệt thòi to rồi, nhưng cô nhanh chóng ngoan ngoãn tựa đầu vào vai Lưu Minh, mắt lại nhìn chằm chằm về phía cửa sổ tầng sáu, nở nụ cười đầy khiêu khích. Lưu Minh thấy người đẹp dựa dẫm như vậy, càng ôm Trương Giai chặt hơn.
Cao Vân nhìn vẻ khiêu khích của Trương Giai với mình, tức giận đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay, đồ con đĩ này!
Chẳng bao lâu Trương Giai không cười nổi nữa. Lưu Minh có phải loại đàn ông ngồi yên không loạn không? Nếu anh ta là vậy thì đã chẳng có chuyện với Cao Vân. Anh ta thèm thuồng Trương Giai đã lâu, sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt này? Ban đầu cô chỉ định dùng Lưu Minh để chọc tức Cao Vân, định đợi Lưu Minh đưa cô về nhà rồi đuổi anh ta đi, ai ngờ lại không thoát được. Muốn phản kháng thì lại sợ chọc giận Lưu Minh, không phản kháng thì không cam tâm. Thế là Trương Giai trong tình trạng giằng co đó đã bị Lưu Minh ăn sạch.
Lưu Minh mặt mày mãn nguyện mặc quần áo vào, nhìn Trương Giai đang cuộn mình trong chăn trên giường, nhớ lại hương vị vừa rồi, lại không nhịn được ghì lấy Trương Giai hôn một hồi. Trương Giai cố nhịn ý muốn đẩy Lưu Minh ra, khẽ nói: “Lưu đại ca, anh về đi, muộn rồi, em sợ chị Cao Vân sốt ruột.”
Lưu Minh lúc này đã đạt được điều mình muốn, tâm trạng vui vẻ chuẩn bị rời đi: “Được, vậy anh về đây, Giai Giai, ngày mai anh lại đến thăm em.” Lại hôn Trương Giai một cái, nhéo mạnh hai cái vào bộ ngực mềm mại của cô, rồi xách áo khoác đi lên tầng sáu.
Đợi tiếng đóng cửa của Lưu Minh vang lên, Trương Giai tức giận ném hết gối trên giường xuống đất, kéo chăn ra thấy những dấu vết Lưu Minh để lại trên cơ thể mình, mặc một chiếc váy ngủ vào phòng tắm định tắm rửa, kết quả phát hiện mất nước.
Trương Giai nhìn bản thân bơ phờ trong gương phòng tắm, túm lấy một món đồ trang trí bằng thủy tinh trên bệ rửa mặt ném mạnh vào gương, gương “choang” một tiếng nứt ra, nhưng mảnh vỡ không rơi xuống. Nhìn những mảnh gương vỡ chia cắt hình ảnh của mình thành nhiều mảnh hỗn loạn, kết hợp với biểu cảm hiện tại của mình, trông dữ tợn đến đáng sợ. Ánh mắt Trương Giai lóe lên sự căm hận mãnh liệt! Lưu Minh! Cao Vân!
Cao Vân ở nhà nhìn đồng hồ từng chút từng chút trôi qua, mà Lưu Minh vẫn chưa về, lòng dần chìm xuống. Xem ra đàn ông chẳng có ai đáng tin, mới dỗ dành được cô vài ngày đã bị đàn bà khác câu mất! Tuy nhiên, cô không phải loại dễ bị lừa, Lưu Minh đừng hòng hất cô đi, còn về con đĩ Trương Giai kia, chúng ta đi rồi biết, cô Cao Vân này chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy!
