Chương 6: Kẻ bạc tình và tiểu tam về nhà
Hôm nay là ngày Lưu Minh và Cao Vân trở về, trùng vào cuối tuần, nên Lý Tuyết dẫn Hạo Hạo xuống dưới lầu chờ Cao Vân về trước.
Dù Lý Tuyết đã dành mấy ngày trong không gian để chuẩn bị tâm lý, luôn tự nhủ trước mặt Lưu Minh và Cao Vân, nhất định không được để lộ sơ hở. Nhưng khi thấy Cao Vân hớn hở lao tới ôm chầm lấy mình, Lý Tuyết vẫn suýt không kìm được mà tát cho cô ta một cái.
Cao Vân hoàn toàn không nhận ra, ôm Lý Tuyết kể lể mấy ngày nay cô ta vui thế nào, chơi với bạn bè sướng ra sao. Lý Tuyết nghiến răng, cố nặn ra một nụ cười, nói với Cao Vân: “Cậu vui là được rồi.” Cao Vân lúc này mới buông Lý Tuyết ra, ngạc nhiên nói: “Ôi, Tuyết, sao cậu cắt tóc rồi? Nuôi bao nhiêu năm, tiếc thật đấy.” “Không sao,” Lý Tuyết giả vờ vui vẻ nói, “Thợ cắt tóc bảo năm nay đang hợp kiểu này nên tớ cắt. Đẹp không?” Cao Vân nhìn kỹ một lúc, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh miệt, rồi nói: “Đẹp đấy, trông thần thái lắm.” “Hì hì, vậy thì tốt, tớ còn sợ xấu.” Lý Tuyết cười nói, nhưng cô không nhìn nhầm ánh khinh miệt vừa rồi của Cao Vân. Thì ra trước đây mình đã bỏ qua quá nhiều manh mối.
“Hạo Hạo, có nhớ dì Vân không? Dì nhớ cháu chết đi được.” Cao Vân cúi người xoa đầu Hạo Hạo, ân cần hỏi. “Dì Vân, cháu cũng nhớ dì lắm.” Hạo Hạo ngoan ngoãn đáp. Còn Lý Tuyết đứng bên cạnh, nhìn Cao Vân đặt tay lên đầu Hạo Hạo, hai tay siết chặt, móng tay ngắn cắm sâu vào lòng bàn tay để lại mấy vết trắng hằn rõ. “Đi thôi, về nhà nào.” Cao Vân nói rồi nắm tay Hạo Hạo đi trước về phía thang máy.
Lý Tuyết lê vali của Cao Vân theo sau. Nhìn Cao Vân đang dắt Hạo Hạo phía trước, Lý Tuyết cũng hiểu vì sao Lưu Minh lại dính líu với cô ta. Cao Vân rất xinh đẹp, ngoại hình khỏi chê: đôi mắt phượng nhìn ai cũng như đang thả thính, sống mũi thẳng, đôi môi đỏ gợi cảm, mái tóc dài uốn xoăn sóng màu hạt dẻ, làn da trắng nõn. Cao 1m65, dáng người nóng bỏng, dù giữa mùa đông mặc áo bông cũng không giấu được đường cong nuột nà. Thả vào đám đông là nổi bật ngay. Còn mình thì sao? Chiều cao xêm xêm, nhưng dáng người và nhan sắc so với Cao Vân chỉ đạt mức thanh tú. Nên bị người đàn bà như Cao Vân cướp chồng, cô cũng đành chấp nhận. Nhưng cô ta đáng chết! Không chỉ phá hoại gia đình mình, còn hại chết con trai mình, nên Cao Vân phải chết!
Cao Vân đi trước bỗng thấy cả người lạnh toát, quay lại nhìn Lý Tuyết đang cố lê cái vali, không thấy có gì khác lạ. Cô ta quay đi, nơi Lý Tuyết không nhìn thấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu, thầm nghĩ: “Đồ ngốc!”
Cuối cùng cũng để Cao Vân sắp xếp đồ đạc xong, nhìn Cao Vân đang thay quần áo, Lý Tuyết như than vãn: “Vân này, lần này đi chơi vui không? Chắc vui lắm nhỉ, đến một cuộc điện thoại cũng không gọi cho tớ.” Tay Cao Vân khựng lại một chút, rồi tiếp tục vuốt gấu áo, nở nụ cười lấy lòng: “Tuyết ngoan, cậu ghen à? Tớ chơi vui quá mà. Chắc cậu giận nên mới không gọi cho tớ, phải không?” Nói rồi bước tới nắm tay Lý Tuyết: “Thôi nào Tuyết, đừng giận nữa, giận sẽ có nếp nhăn đấy.” Lý Tuyết nhìn bộ dạng cười cợt của Cao Vân, cố kìm không hất tay cô ta ra, trong lòng không ngừng niệm: “Không được xúc động, không được xúc động, bình tĩnh, phải bình tĩnh.”
Lý Tuyết cố kéo khóe miệng, nói: “Tớ đâu đến mức nhỏ nhen thế. Thấy cậu vui là tớ yên tâm rồi.” Cao Vân buông tay Lý Tuyết ra, nói: “Cậu không giận là tốt. Ôi, sao không thấy Lưu Minh nhà cậu đâu? Cuối tuần mà vẫn đi làm à?” Lý Tuyết thầm nghĩ, diễn giống thật đấy, kiếp trước mình bị lừa như vậy đây. Nhưng ngoài miệng vẫn phối hợp: “Còn nói nữa, đi công tác mãi chưa về. Khéo thật, hai người như hẹn trước vậy, đều hôm nay về. Anh ấy chiều mới đến nhà.” Nghe vậy, Cao Vân bịt miệng cười rung cả người: “Ôi ôi, nhìn kìa, mặt đầy vẻ hờn dỗi. Tối nay để Lưu Minh nhà cậu ‘an ủi’ cậu một phen nhé.”
Lý Tuyết nhìn bộ dạng của Cao Vân, không khỏi thầm khâm phục diễn xuất điêu luyện của cô ta. Cô tự biết mình không làm được, như lúc này nói chuyện với Cao Vân, cô phải dùng hết sức kiềm chế biểu cảm, sợ lộ ra một chút sơ hở nào.
Khoảng 4 giờ chiều, Lưu Minh về đến nhà. Vào cửa, anh ta ném hành lý xuống, ôm chầm lấy Hạo Hạo mà hôn túi bụi. Hạo Hạo cũng phấn khích vô cùng, bao nhiêu ngày không gặp bố. “Bố ơi, con nhớ bố lắm! Bố về rồi!” Hạo Hạo vừa đùa giỡn với Lưu Minh vừa nói. Còn Lý Tuyết nhìn cảnh cha con thể hiện tình cảm, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Hạo Hạo bị Cao Vân đẩy vào đám xác sống, còn Lưu Minh thì che chở cho Cao Vân bỏ đi không ngoảnh lại. “Hạo Hạo, đừng quậy nữa.” Lý Tuyết không kìm được, lên tiếng cắt ngang hai cha con đang nô đùa. Lúc này Lưu Minh ngẩng đầu nhìn Lý Tuyết, cười lấy lòng: “Em yêu, anh về rồi. Em cắt tóc mới à? Đẹp đấy.” Còn Lý Tuyết liếc mắt nhìn Cao Vân đang ngồi bên cạnh, thấy cô ta vẫn mỉm cười bình thản. Lý Tuyết cũng cười, đứng dậy nhặt túi hành lý của Lưu Minh, dịu dàng cười nói: “Về là tốt rồi. Mau đi rửa mặt đi, lát nữa chơi với Hạo Hạo tiếp.”
