Chương 71: Tết Nguyên Đán Trong Mạt Thế
Hướng Đông như cảm nhận được Giản Huệ đang chửi thầm mình, ánh mắt tùy ý liếc qua cô một cái, làm Giản Huệ sởn cả gai ốc. Chết tiệt, chẳng lẽ hắn ta đúng là một tên biến thái? Cái này mà cũng cảm ứng được! Ngay sau đó cô lại phát hiện Hướng Đông liếc cô một cái, lần này cô thật sự không dám lén chửi hắn nữa. Chẳng lẽ hắn thật sự chỉ là dị năng hệ lôi chứ không phải loại dị năng đọc tâm gì đó? Đáng sợ quá đi mất! Cô vội ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tấm bản đồ đơn giản trước mặt.
Mọi người bàn bạc xong lộ trình, liền lái xe vào khu công nghiệp. Dọc đường đúng như Hướng Đông nói, xác sống không nhiều.
Có lẽ vì công nghệ hiện đại tiên tiến, rất nhiều máy móc tự động thay thế con người, nên số người trong các nhà máy này không đông, cho dù có nhà máy nào đang có ca đêm lúc mạt thế ập đến thì người cũng không nhiều. Dọc đường bọn họ thuận lợi ghé thăm hết các nhà máy, nhẹ nhàng tiêu diệt lũ xác sống đang lang thang trong đó, đồ vật có thể thu vào không gian nhiều đến mức bọn họ đều tê cả tay. Lúc đầu họ còn kinh ngạc vui mừng, sau này nhìn bộ dạng Lý Tuyết thu đến mỏi tay, đều nghĩ có phải hơi nhiều quá rồi không?
Khi màn đêm buông xuống, bọn họ mới thu được chưa đến một nửa số nhà máy.
Mọi người tìm một tòa văn phòng sạch sẽ làm nơi nghỉ chân tối nay. Sau khi phòng thủ tầng một xong xuôi, lại đơn giản dọn dẹp căn phòng muốn ở, Lý Tuyết liền từ trong không gian lấy ra đệm giường và chăn gối trải lên. Cô lấy mấy ngọn nến ra thắp sáng, Lý Tuyết và Giản Huệ nhanh nhẹn bày biện bữa tối. Những thứ này đều là lúc rảnh rỗi hai người làm sẵn để trong không gian. Không gian của Lý Tuyết đúng là vô cùng hữu dụng, cái kho chứa có chức năng mạnh mẽ đó không những tự động giữ tươi, mà những thứ thu vào đều được giữ nguyên trạng thái lúc mới bỏ vào. Vì vậy, cả đoàn người không cần lo lắng bình thường không có thời gian nấu ăn, phải ăn lương khô uống nước lạnh.
Đang định ăn cơm, Tiểu Diệp cầm điện thoại kêu lên một tiếng rồi nhảy dựng lên: “Trời ơi, hôm nay là đêm giao thừa, sắp Tết rồi!”
Lời này vừa nói ra, mấy người khác đều dừng động tác lại, nghĩ kỹ một chút, chẳng phải vậy sao? Không biết từ lúc nào, đã đến Tết Nguyên Đán rồi. Mọi người nhìn nhau, vậy bây giờ tính sao? Trong mạt thế còn ai nghĩ đến chuyện ăn Tết nữa chứ?
Lý Tuyết thật sự không hề nghĩ đến chuyện này. Ăn Tết à? Cảm giác đó là chuyện của kiếp trước rồi, cho dù là kiếp trước thì cô cũng đã mấy năm không ăn Tết.
Hướng Đông, Giản Huệ và Tiểu Diệp thì ngược lại, vẻ mặt đầy mong đợi, dù sao bọn họ mới tiếp xúc với mạt thế chưa đầy hai tháng, vẫn rất coi trọng ngày lễ truyền thống này. Lý Tuyết tính toán trong lòng, lập tức hạ quyết tâm, ăn Tết! Nhân cơ hội này tổ chức một cái Tết cho bản thân. Sau này không biết còn có ai nhớ đến ngày Tết – ngày lễ trọng đại nhất của dân tộc Tung Của hay không.
Nghĩ là làm, Lý Tuyết từ trong không gian mang ra một cái bếp ga, lại từ trong kho lấy ra đủ loại nguyên liệu đã sơ chế, chỉ loáng cái đã bày đầy đất, làm mấy người bên cạnh nhìn đến ngẩn người. Đợi khi cô bày đủ loại gia vị và bát đũa lên một chiếc bàn lớn, Giản Huệ cuối cùng cũng phản ứng lại là đang chuẩn bị làm gì. Cô hưng phấn chạy tới, phân loại đám nguyên liệu đó một lượt. Rồi quay sang gọi Hướng Đông và Tiểu Diệp: “Hai người còn đứng đó làm gì? Mau qua đây phụ giúp đi, còn muốn ăn bữa cơm tất niên nữa không!”
Lúc này, Hướng Đông và Tiểu Diệp cũng đều vui vẻ tham gia vào công tác chuẩn bị bữa cơm tất niên. Hạo Hạo tay cầm một quả táo to vừa gặm vừa cười, tuy cậu bé không biết bữa cơm tất niên là ý nghĩa gì, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cậu, có bao nhiêu món ngon!
Lý Tuyết từ trong kho không gian tìm mấy chiếc đèn bàn sạc điện, bày khắp các góc phòng, cả căn phòng lập tức sáng bừng lên.
Mọi người đều nhanh nhẹn bận rộn, thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng cười đùa và than phiền, bởi vì Tiểu Diệp không biết nấu ăn, nên về cơ bản cậu chỉ tổ vướng chân vướng tay. Vì vậy, thỉnh thoảng những người bị cậu “giúp đỡ” lại phàn nàn một câu, rồi ra sức đuổi cậu đi, nhưng cậu vẫn hứng thú không thôi chạy qua chạy lại giữa mọi người để đòi phụ giúp.
Điều khiến hai người phụ nữ bất ngờ nhất chính là Hướng Đông, không ngờ người đàn ông thép lạnh lùng nghiêm túc ngày thường lại nấu ăn ngon đến vậy! Hướng Đông vẫn điềm tĩnh giải thích: “Trước đây lúc làm nội gián, tôi có học nấu ăn một thời gian.” Nhìn động tác thành thạo của anh: làm nóng chảo, đổ dầu, cho nguyên liệu vào, đảo đều, lắc chảo, nêm gia vị rồi nhanh chóng trút ra đĩa, một đĩa thịt heo xào ớt xanh thơm ngon hấp dẫn đã hoàn thành. Lý Tuyết và Giản Huệ nhìn nhau, đây thật sự chỉ là học một thời gian thôi sao? Động tác điêu luyện như đầu bếp nhà hàng lớn vậy, khiến hai người phụ nữ vốn tự nhận mình nấu ăn ngon phải xấu hổ biết bao!
Rất nhanh, dưới sự chung sức của mọi người, một bàn tiệc thịnh soạn ngon miệng đã được bày đầy. Lý Tuyết lại từ trong không gian lấy ra nước uống và một chai rượu trắng, đưa nước cho Tiểu Diệp, rượu cho Hướng Đông, nhìn hai người đàn ông lớn bé đều vô cùng hài lòng, Lý Tuyết lại lấy ra một hộp sữa, tự rót cho mình và Giản Huệ mỗi người một ly.
Lý Tuyết nâng ly: “Nào, vì năm mới, chúng ta cạn ly, chúc mọi người năm mới khỏe mạnh, vui vẻ!” Khỏe mạnh, vui vẻ, trong mạt thế chính là lời chúc chân thành nhất rồi!
Mọi người cùng nâng ly: “Được, vì khỏe mạnh và vui vẻ, cạn ly.” Sau đó mỗi người một hơi uống cạn.
Giản Huệ vẻ mặt phức tạp nhìn bàn tiệc đầy đủ gà vịt cá thịt này, nếu không phải hoàn cảnh xa lạ này, cô đã quên mất đây là mạt thế! Mấy ngày nay, trong lòng cô không ngừng tự trách. Nếu lúc đó cô ngăn cản được đồng bạn, có phải bọn họ đã không chết? Nếu lúc đó cô liều mạng kéo bạn thân lại, có phải cô ấy vẫn còn ở bên cạnh mình? Càng nghĩ càng đau buồn, cô cầm chai rượu trên tay Hướng Đông, vẻ mặt van nài nói với anh: “Cho tôi uống một ly được không?”
Hướng Đông nhìn cô một cái, không động lòng. Giản Huệ không chịu từ bỏ nhìn anh, thấy anh hoàn toàn không để ý đến mình, có chút thất vọng cầm chai sữa trên bàn, rót đầy một ly, rồi uống cạn. Lý Tuyết nhìn vẻ mặt ảm đạm của cô, đại khái đoán được cô đang nghĩ gì, cảm giác “người ta đến dịp lễ càng nhớ người thân” này cô đã sớm không còn, nhưng cô có thể hiểu được nỗi đau buồn trong lòng Giản Huệ lúc này, bèn từ trong không gian lấy ra một chai rượu có nồng độ thấp hơn đưa cho Giản Huệ. Hướng Đông không tán thành, đang định ngăn Lý Tuyết thì Giản Huệ vẻ mặt cảm kích nhanh chóng nhận lấy, còn nhào tới hôn lên má Lý Tuyết một cái, rồi làm mặt quỷ với Hướng Đông, khiến anh trong lòng vô cùng khó chịu.
Giản Huệ ôm chai rượu, tự rót cho mình một ly đầy, nhìn thấy Lý Tuyết hối hận vô cùng, có phải mình nên nghe lời Hướng Đông không? Bây giờ cướp lại chai rượu có quá muộn không? Còn chưa đợi Lý Tuyết quyết định có ra tay hay không, Giản Huệ đã bưng ly rượu lên, uống cạn một hơi. Dáng vẻ hào sảng này làm Lý Tuyết ngây người, chị em ơi, ly này là ly thủy tinh dùng để uống nước đấy, chị uống rượu kiểu này thật sự không sao chứ? Thấy Giản Huệ lại định rót ly thứ hai, Lý Tuyết vội vàng giữ tay cô lại: “Không được, cô phải ăn chút đồ ăn đã, uống kiểu này hại dạ dày lắm.”
Mấy ngày nay tâm trạng của Tiểu Tế rất chán nản, cứ đến dịp lễ Tết là lại có cảm giác bất lực và lo âu, luôn cảm thấy bản thân không hòa hợp với mọi người và mọi việc xung quanh. Lấy chồng xa suốt bao nhiêu năm, ngày lễ Tết luôn là nỗi đau khó nói thành lời... Ngày thường thì vui vẻ cười đùa vô tư, nhưng cứ mỗi khi Tết đến gần là lại bắt đầu cáu gắt, tâm trạng chán nản.
