Chương 6: Mặc cả
Lần thứ hai vào U Ám Mật Lâm, hệ thống chỉ có thông báo vào, không còn giới thiệu như lần đầu nữa.
Nhờ có hiệu ứng tăng ích “Cùng cây múa hát”, chẳng bao lâu Hạ Thu đã nhặt được hơn ba mươi quả thông, liếc nhìn túi đồ, quả thông*57.
Lần này không kích hoạt thêm thành tựu ẩn nào, xem ra “Kẻ Cướp Quả Thông” không có bản nâng cấp.
Tối qua trên kênh thế giới, cô biết được rằng Hộp dũng sĩ ngoài một số vật tư cố định ra, còn có một số phần thưởng ngẫu nhiên.
Ví dụ có người từng mở được ba lô cỡ trung 20 ô, cũng có người mở được công cụ thông dụng, trong đó có người mở được rìu tinh chế, còn treo lên thế giới để giao dịch.
Trò chơi mới bắt đầu được một ngày, giá cả trên thế giới còn loạn hơn cả quan hệ giữa các nhân vật trong phim. Trước khi xác định được vị trí căn cứ, Hạ Thu tạm thời không định đổi gỗ dài và ván gỗ từ thế giới.
Biết đâu cô lại có cách kiếm được gỗ dài từ khu rừng rậm thì sao?
Loại tài nguyên dễ thu thập nhất chính là những thứ chỉ cần động tay cúi xuống là nhặt được. Hạ Thu điên cuồng thu thập theo các loại tài nguyên đã có trong túi đồ, đói thì cắn một miếng lương khô, khát thì nhấp một ngụm nước.
Nước uống đổi được từ Tùng Từ An tối qua chỉ có 500ml, căn bản không chịu nổi hoạt động cường độ cao như vậy.
Khi nước uống chỉ còn lại một chút cuối cùng, Hạ Thu cuối cùng cũng lưu luyến rời khỏi khu rừng rậm.
Lúc rời khỏi rừng, cô tính toán số vật tư thu thập được trong buổi sáng, tổng cộng cũng khá khả quan.
Không tính hôm qua, cô nhặt được gỗ ngắn*7, quả thông*32, nấm đỏ*10, nấm ô xám*15, dây leo chắc chắn*20, đá lửa*10, quặng pyrit*5, quặng hematit*7, cỏ khô*10, lá to*15, đá tảng*20...
Túi đồ nhét đầy ắp, không còn một ô trống nào.
Hạ Thu dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, vừa mở tin nhắn riêng muốn đổi thêm 500ml nước từ Tùng Từ An, vừa ngước mắt quan sát xung quanh, xem hướng nào trông giống có sông.
Tùng Từ An không trả lời ngay, chắc cũng đang bận thu thập tài nguyên.
Trên thế giới cũng có người bán nước uống, chỉ là giá cả cao không tưởng.
500ml nước uống được ra giá 3 phần gỗ dài, còn không chấp nhận thay bằng gỗ ngắn.
Chẳng qua là khát thôi, cô có thể nhịn thêm một lúc.
Giữa vòng tròn màu vàng lơ lửng, một chấm đỏ sáng lên. Hạ Thu tưởng là Tùng Từ An trả lời, nhưng khi mở ra thì là Người Khai Hoang, người hôm qua dùng cá nướng đổi năm nấm đỏ của cô.
[Người Khai Hoang: Này bạn, còn nấm đỏ không? Tôi vẫn còn cá nướng, giá cả phải chăng, vẫn là 5 đổi 1.]
Tùng Từ An vẫn chưa trả lời, mặt trời giữa trưa đã nướng Hạ Thu khô cả họng.
[Hạ Thu: Nấm đỏ vẫn còn, tôi còn có nấm ô xám, tôi không muốn đổi cá nướng, anh có nước uống không?]
Hệ thống sẽ tự động phân loại nước đun sôi là nước uống, còn những loại nước khác lấy từ sông hoặc ao hồ chỉ là nước thường.
Người Khai Hoang có khả năng là đầu bếp, đổi nước uống từ anh ta chắc chắn sẽ rẻ hơn so với người khác.
[Người Khai Hoang: Có có có, nước thì thoải mái, bạn muốn đổi thế nào?]
[Hạ Thu: Anh chỉ cần nấm thôi à? Tài nguyên khác có cần không?]
[Người Khai Hoang: Lựa chọn đầu tiên của tôi chắc chắn là nguyên liệu nấu ăn, nhưng nếu bạn muốn đổi thứ khác cũng được. Tôi đang thiếu đá lửa, 1 phần đá lửa tôi có thể đổi cho bạn 1.5L nước.]
Đá lửa dùng để nhóm lửa là vật phẩm tiêu hao một lần, Hạ Thu có chút không nỡ, nhưng những tài nguyên khác Người Khai Hoang lại không cần.
Còn về nấm, Hạ Thu có chút không muốn đổi ra.
Người Khai Hoang là khách quen mua nấm, chứng tỏ nấm đỏ có thể dùng làm nguyên liệu nấu ăn, vô hại, vậy thì đó là lương thực dự trữ.
Trong trò chơi sinh tồn, quan trọng nhất chắc chắn là thức ăn và vũ khí.
Nhưng dù cô có tự tìm được sông, thì việc đun nước lại là một vấn đề rắc rối, vì cô không có dụng cụ nấu nướng.
Túi nước da mở từ Hộp dũng sĩ có dung tích đúng 1L, Hạ Thu liền đồng ý với giá của Người Khai Hoang, dùng 1 phần đá lửa đổi được 1.5L nước uống.
Hệ thống trò chơi có điểm tốt này, nếu vật phẩm giao dịch chỉ có nước, thì có thể chọn cung cấp vật chứa.
Hơn nữa nội dung giao dịch sẽ được ghi rõ ràng ở phía trên khung giao dịch, không có chuyện ai đó giở trò tiểu xảo.
Nhìn chiếc bình giữ nhiệt của Hạ Thu, Người Khai Hoang cũng giống Tùng Từ An, rất muốn có nó.
[Người Khai Hoang: Bạn còn bình giữ nhiệt nào không? Tôi có thể dùng đồ ăn để đổi. Chúng ta kết bạn đi? Sau này bạn đổi đồ ăn tôi sẽ giảm giá cho!]
Đối phương chủ động gửi lời mời kết bạn, Hạ Thu cũng không có lý do gì để từ chối.
[Hạ Thu: Bình giữ nhiệt hết rồi, lúc đó tôi **** đang ôm một thùng đồ linh tinh, nên tiện thể mang theo luôn.]
Tin nhắn gửi đi bị che mất bốn chữ, Hạ Thu muốn nói là động đất Lam Tinh, nhưng bị hệ thống phán là từ ngữ vi phạm quy định, trực tiếp xử lý đặc biệt.
Người Khai Hoang hiển nhiên cũng đoán được.
[Người Khai Hoang: Vậy bạn cũng may mắn đấy. Lúc đó tôi đang câu cá, tỉnh dậy trong tay chỉ có một cần câu, đến cả mồi câu cũng không có.]
Hạ Thu mở thông tin cá nhân của Người Khai Hoang, quả nhiên đúng như cô nghĩ.
[Người chơi: Người Khai Hoang]
[Giới tính: Nam]
[Vị trí: Không rõ]
[Danh hiệu: Không]
[Nghề nghiệp: Đầu bếp]
Xem ra không chỉ mình cô chưa chạy xong bản đồ hiện tại, Từ An vẫn là quá vượt trội.
Đóng cửa sổ trò chuyện, Hạ Thu uống ực hai ngụm nước, đi về hướng ngược lại với khu rừng rậm.
May là bình giữ nhiệt đựng nước vẫn có thể thu hồi vào thùng đồ linh tinh, không bị hệ thống nhắc nhở như lần trước khi muốn thu cỏ khô vào.
Cô không rõ khu rừng rậm cụ thể lớn bao nhiêu, nhưng càng vào sâu chắc chắn càng nguy hiểm.
Trên thảo nguyên vẫn chỉ có thỏ và cỏ, ngay cả một hòn đá cũng không nhặt được.
Đi được hơn mười phút, thảo nguyên vốn như một con dốc thoai thoải bỗng nhiên đổ dốc đột ngột.
Tầm nhìn bỗng trở nên rộng mở, ánh nắng chiếu xuống dòng sông lấp lánh gợn sóng, xa xa có những con bò tụ tập thành từng nhóm gặm cỏ, còn có những bụi cây thấp ven sông.
Là sông! Cô đã tìm thấy nguồn nước rồi!!!
Hạ Thu chạy về phía dốc, vừa chạy được vài bước thì đột nhiên phanh gấp, suýt nữa ngã lộn nhào.
Khung cảnh này quá giống một thảo nguyên cô từng đi du lịch trước đây, đến mức cô vừa rồi suýt quên mất nơi này không phải Lam Tinh, mà là một thế giới trò chơi.
Đàn bò ở xa nghe thấy động tĩnh, vẫy vẫy đuôi. Hạ Thu thăm dò bước thêm một bước, con bò vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Cứ đi một bước lại dừng một chút, cuối cùng Hạ Thu cách đàn bò khoảng ba bốn chục mét.
Đàn bò vẫn tụ tập thành từng nhóm hai ba con, có vẻ không muốn để ý đến cô.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại rằng bò thực sự là sinh vật trung lập, Hạ Thu mới yên tâm đi về phía bờ sông.
Con sông không rộng, nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy, thỉnh thoảng còn thấy những con cá nhỏ trong kẽ đá dưới đáy sông.
Hạ Thu vốc một nắm nước rửa mặt thật mạnh, trong cổ họng trào ra một tiếng thở dài dễ chịu.
Chưa bao giờ biết rửa mặt lại có thể là một việc hạnh phúc đến vậy.
Nước sông tuy trong veo, nhưng Hạ Thu cũng không dám vốc lên uống ngay.
Ở Lam Tinh uống nước lã còn có thể bị tiêu chảy, huống chi là ở đây, nếu lỡ bị bệnh, thì ngay cả chỗ mua thuốc cũng không có.
Đi quanh quẩn một vòng ở gần đó, Hạ Thu quyết định đặt căn cứ ngay trên con dốc.
Nơi này tầm nhìn rộng mở, cách khu rừng rậm chưa đầy hai mươi phút, lại có một con dốc lớn cách xa nguồn nước.
Đàn bò ở đây thong thả gặm cỏ, chứng tỏ gần đó không có thiên địch của chúng.
Chỉ cần không có dã thú lớn, thì dù có loài nhỏ hơn, chắc cũng sẽ tấn công đàn bò trước rồi mới đến con người hai chân như cô.
Xác định vị trí căn cứ xong, Hạ Thu định dùng hàng rào để quây đất.
Hàng rào cần 4 gỗ ngắn và 4 dây thừng. Hạ Thu không có bản vẽ dây thừng, tự thử dùng dây leo để xe, nhưng kết quả là thất bại, đành phải lên thế giới để đổi.
[Hạ Thu: Đủ loại tài nguyên từ rừng rậm đổi dây thừng, ai có giá thì nhắn riêng.]
Tin nhắn vừa gửi đi, chỉ vài giây sau đã có bảy tám tin nhắn riêng vào.
Có người vòng vo hỏi thăm trong rừng rậu rốt cuộc có những tài nguyên gì, cũng có người lên tiếng xin đồ ăn, nói sau này nhặt được tài nguyên khác nhất định sẽ trả.
Sau một hồi ngắm nghía sự đa dạng của các loài sinh vật, Hạ Thu thấy một tin nhắn bình thường.
[Nghiêm Trì: 1 dây thừng đổi 2 tài nguyên bất kỳ.]
Hiện tại Hạ Thu biết có hai cách để mở khóa cây công nghệ, một là học trực tiếp từ bản vẽ, hai là giống như lần trước cô tự chế tạo đống lửa trại, tình cờ mà thành.
Những sản phẩm có thể lên cây công nghệ đều không phải là tài nguyên đơn lẻ, nên đối phương ra giá như vậy Hạ Thu thấy rất hợp lý.
[Hạ Thu: Tôi có dây leo, lá cây, đá tảng, còn có hai loại quặng và một ít thứ khác, anh xem cần gì?]
Hạ Thu chọn lọc một phần tài nguyên chụp màn hình gửi cho đối phương, cuối cùng cô dùng 8 phần quả thông, 2 phần quặng pyrit, 2 phần quặng hematit, 10 phần dây leo và 2 phần lá to để đổi được tổng cộng 12 phần dây thừng.
Đối phương nói chuyện ít đến đáng thương, cũng không có yêu cầu kỳ lạ nào, giao dịch rất nhanh chóng kết thúc.
Điểm tốt của trò chơi là chỉ cần đủ vật liệu là có thể tự động chế tạo.
Nhìn hàng rào mới tinh trên bãi cỏ, Hạ Thu luống cuống lục tìm trong tin nhắn riêng ra khung trò chuyện tạm thời với Nghiêm Trì.
[Hạ Thu: Chào anh, tôi là người vừa đổi dây thừng với anh. Phiền hỏi một chút, anh có gỗ dài và ván gỗ không?]
Vừa rồi cô muốn lắp hàng rào lên mảnh đất bằng phẳng trên dốc, kết quả hệ thống nhắc cô rằng để lắp hàng rào cần có công cụ cần thiết là “búa đá tinh chế”.
Chẳng lẽ còn bắt cô tự đóng cọc xuống đất thì mới cần phải tả thực đến vậy sao?
Hệ thống không quan tâm những điều đó, muốn lắp đặt thì phải đáp ứng điều kiện.
Vật liệu chế tạo búa đá cô đều có, nhưng trước hết cô phải có bàn làm việc sơ cấp.
Đối phương hai phút sau mới trả lời.
[Nghiêm Trì: Cậu canh giữ khu rừng rậm, lại không có gỗ dài?]
[Hạ Thu: Nói ra thì ngại quá, tôi không có rìu cầm tay.]
[Nghiêm Trì: ……]
[Nghiêm Trì: Cậu cần bao nhiêu gỗ dài và ván gỗ?]
[Hạ Thu: 2 ván gỗ và 2 gỗ dài.]
[Nghiêm Trì: Cậu định làm bàn làm việc nhỏ?]
Hạ Thu giật mình, nhưng rất nhanh lại thả lỏng, không giấu giếm.
Bản vẽ bàn làm việc sơ cấp chắc là bản vẽ tân thủ ai cũng có, đối phương đoán ra cũng là chuyện bình thường.
[Nghiêm Trì: Trong vật tư của cậu không có thứ tôi cần. Cậu đã mở khóa những bản vẽ nào? Nếu có thứ tôi cần, gỗ dài và ván gỗ coi như phí gia công.]
[Hạ Thu: Tôi biết làm hàng rào gỗ, búa đá tinh chế, lò nung nhỏ.]
Hạ Thu vừa nói vừa chụp màn hình giới thiệu của ba thứ đó gửi qua.
Lò nung nhỏ trông có vẻ oai phong, nhưng một cái lò nung nhỏ cần 50 quặng kim loại bất kỳ và 20 đá tảng.
Số lượng này trong thời điểm hiện tại khi giai đoạn tân thủ còn chưa kết thúc, đã được coi là xa xỉ phẩm cao cấp, người bình thường căn bản không cần đến.
Còn lại cũng chỉ có hàng rào gỗ trông có vẻ hữu dụng hơn, dù sao cũng có thể quây đất và chống lại động vật nhỏ và vừa, quả thực là thần khí dựng căn cứ!
[Nghiêm Trì: Một phần hàng rào dài bao nhiêu?]
[Hạ Thu: Cái này tôi chưa đo, nhưng 2 phần hàng rào có thể quây được khu vực 4 mét vuông, anh có thể tính 1 phần dài 4 mét, nhưng vị trí cụ thể của hàng rào có thể điều chỉnh dài rộng.]
[Nghiêm Trì: Tôi cần 8 phần hàng rào, phí gia công tính theo 2 phần ván gỗ và 2 phần gỗ dài cậu cần.]
[Nghiêm Trì: Chế tạo đồ vật sẽ tiêu hao chỉ số đói, nhưng ván gỗ cũng là vật phẩm chế tạo, 1 phần ván gỗ cần 2 phần gỗ dài, còn việc kiếm gỗ dài cũng cần tiêu hao độ bền của rìu và chỉ số đói.]
Đối phương nói có lý có chứng, nhưng không trả giá thì không phải người Lam Tinh!
[Hạ Thu: Thời kỳ đầu thức ăn cũng khó kiếm lắm, anh xem thế giới là biết. Tôi chế tạo một phần hàng rào cần 10 phút và 10 điểm đói, trên thế giới một phần thức ăn hồi phục 50 điểm đói bây giờ đã bán với giá 2 đơn vị tài nguyên rồi.]
[Nghiêm Trì: …… Thêm cho cậu 2 gỗ dài.]
[Hạ Thu: Thành giao!]
