Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Vào Trò Chơi Sinh Tồn Nơi Hoang Địa > Chương 65

Chương 65

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65 có bản audio.

Chương 65: Chuẩn bị trước khi cải tạo

 

Mặc bộ da dày cộp, Hạ Thu đang hì hục vung rìu và xẻng, chặt gỗ dài, đào gỗ ngắn, bận rộn không ngừng nghỉ.

 

Đến khi xẻng và rìu gần hết độ bền, cô mới vừa nghỉ ngơi vừa mở danh sách bạn bè, định tìm vị đại thần xây dựng kia mua ít công cụ.

 

Lúc nãy mãi không xem tin nhắn, giờ thấy avatar của Nghiêm Trì có chấm đỏ, Hạ Thu mới chợt nhớ ra một chuyện.

 

Cô cứ bảo sao lúc chặt cây cứ cảm giác quên mất gì đó!

 

Xem lại tin nhắn trong nhóm, cô mới xác nhận Nghiêm Trì quả thực đã nhắn trong nhóm rằng cô không trả lời tin nhắn của anh...

 

Mở khung chat ra, nội dung bên trong khiến Hạ Thu càng im lặng hơn.

 

【Nghiêm Trì: Nếu rảnh, làm giúp tôi một cái lò nung nhỏ nhé.】

 

【Nghiêm Trì: Phí gia công dễ thương lượng, giờ cậu thiếu gì, tôi có gì đều có thể đổi cho cậu.】

 

【Nghiêm Trì: Nếu lịch kín, tôi đợi thêm hai ngày cũng được, nhờ cậu đấy.】

 

Ba tin nhắn gửi vào những thời điểm khác nhau, hai tin sau... có vẻ là gửi nửa tiếng trước?

 

【Hạ Thu: Tôi bảo là tôi quên trả lời, không phải cố ý không trả lời, cậu tin không...】

 

【Nghiêm Trì: .】

 

【Hạ Thu: Lò nung dễ thôi! Về tôi làm ngay. Mà này... xẻng với rìu, đổi chút nhé? Hay là lấy lò nung bù?】

 

Biết Hạ Thu không phải cố tình không trả lời, Nghiêm Trì đã thở phào nhẹ nhõm.

 

Khung giao dịch hiện ra, nguyên liệu làm lò nung cùng với 5 cái rìu đá tinh xảo và 5 cái xẻng công cụ tiện dụng được treo lên cùng lúc.

 

【Hạ Thu: Không phải không phải, ý tôi là lấy công cụ bù cho lò nung, nguyên liệu tôi lo, lát nữa đưa cậu thành phẩm, cậu không cần đưa thêm nguyên liệu đâu.】

 

100 phần tài nguyên cơ bản sao có thể đáng giá 10 công cụ chứ, Hạ Thu không dám đòi giá đó.

 

Nhưng rìu đá thì nguyên liệu chính là đá, xẻng công cụ thì làm từ gỗ sắt, hai loại này đều không đáng giá bằng quặng, huống chi cô làm một cái lò nung còn thu 100 phần tài nguyên cơ bản tiền công.

 

Nghiêm Trì không đồng ý.

 

【Nghiêm Trì: Cậu không lấy nguyên liệu, vậy công cụ tăng gấp đôi nhé?】

 

【Hạ Thu: Cậu có sợi dai, hoặc kéo không? Loại cắt lông được ấy.】

 

Hạ Thu suy đi tính lại, cuối cùng vẫn quyết định chặt xong cây sẽ gọi Bò Sôi Sục đến.

 

Ít nhất thử xem ở nhiệt độ này bò có chịu để cô cắt lông không, biết đâu đàn bò trong game được thiết lập là tài nguyên có thể thu thập thì sao.

 

Trong rừng rậm cô thật sự không tìm được sợi dai, mà ở sảnh giao dịch, 1 phần sợi dai bán tới 10 tệ thông dụng hoặc 20 phần tài nguyên cơ bản.

 

Mùa đông sắp đến, mọi người chơi đều muốn nâng cấp nhà cửa, điều này có thể hiểu được, nhưng cái giá này, Hạ Thu vẫn thấy hơi đắt.

 

Nếu có thể đổi từ chỗ bạn bè với giá phải chăng hoặc nhỉnh hơn một chút, chắc chắn là hợp lý nhất.

 

Lần này Nghiêm Trì không hỏi cô cần bao nhiêu, mà trước tiên hủy giao dịch, gửi lại công cụ cho cô dùng trước.

 

Hạ Thu đoán chắc Nghiêm Trì bên đó cũng không có chỗ sản xuất sợi dai cố định, chắc là đi hỏi người khác rồi.

 

Cô cũng không sốt ruột, cầm công cụ là chặt cây tiếp.

 

Tuy gỗ để nâng cấp nhà đúng là không ít, nhưng cô thiếu cũng không nhiều lắm, mà chút nhu cầu đó, so với cả khu rừng rậm này thì chẳng đáng là bao.

 

Đợi đến khi túi Hạ Thu có hơn 600 gỗ dài, gỗ ngắn gần 1000, cô mới hài lòng thu tay.

 

Lúc này đã qua một giờ chiều.

 

Cách trời tối e rằng chưa tới hai tiếng, vẫn nên về lãnh địa trước thì hơn.

 

Vừa về tới lãnh địa, Hạ Thu cũng chẳng kịp chào Tiểu Hảo, đã chạy ngay tới thùng đồ, lôi ra 50 phần quặng pyrit và 20 phần đá tảng.

 

Bàn làm việc bắt đầu chăm chỉ gia công lò nung nhỏ cho cô, còn cô tự cầm một miếng thịt khô ăn qua loa cho đỡ đói.

 

Phải đợi Nghiêm Trì trả lời, cô mới quyết định đổi kéo hay thứ gì khác.

 

Dù có gọi Bò Sôi Sục đến, cũng phải để ngày mai.

 

Hạ Thu ra ngoài chưa đầy năm tiếng, quặng Toái Tinh trong lò nung vẫn chưa biến thành thỏi Toái Tinh, thời gian gia công này cũng đủ sốt ruột.

 

Dù sao bếp vẫn còn trống, đợi cái lò nung nhỏ này giao xong, làm thêm một cái nữa để tự dùng vậy.

 

Tiểu Hảo thấy Hạ Thu bận rộn chạy khắp phòng, cũng không đòi ăn, cứ thu mình trên ghế sofa, nửa mê nửa tỉnh.

 

Thạch Thử ăn không nhiều, một hai ngày có một cục quặng là đủ, sáng nay Hạ Thu về đã nhét cho nó hai cục quặng nham thạch xanh, giờ nó vẫn còn no.

 

Vốn dĩ Thạch Thử phải tích trữ quặng trước mùa đông rồi đào một cái hang thật sâu để qua đông.

 

Con người hai chân nói rồi, chỗ này không được đào hang.

 

Giờ không cần tự tích trữ quặng mà cũng chẳng có hang để đào, tự nhiên chẳng có việc gì để làm.

 

Đợi đến khi trời tối hẳn, danh sách bạn bè mới báo có tin nhắn mới.

 

Mấy tin nhắn riêng nổ tung trước đó, Hạ Thu lười bấm vào từng cái, nghĩ ngợi một lúc rồi tìm được chức năng xóa sạch tin nhắn của người không phải bạn bè, bấm một cái là xong, cảm giác thật sảng khoái.

 

Dù thỉnh thoảng vẫn có tin nhắn lạ vào, nhưng trong game sinh tồn này biết bao nhiêu người chơi, ai cũng bận sinh tồn, chẳng mấy ai có thể duy trì sự chú ý đến người khác lâu dài.

 

【Nghiêm Trì: Sợi dai bên tôi chỉ có 300, chắc không đủ để cậu nâng cấp nhà đâu.】

 

Hạ Thu phấn chấn hẳn lên, vội trả lời.

 

【Hạ Thu: Không sao không sao, 300 cũng được! Phần còn lại tôi tự lo. A Trì, cậu giỏi quá, cậu là số một [ngón cái][ngón cái][ngón cái]】

 

【Nghiêm Trì: Kéo cậu còn cần không?】

 

【Hạ Thu: [gật đầu] Cần chứ cần chứ, thật ra trước giờ tôi toàn cắt lông bò Sôi Sục để lấy sợi dai, lần này chưa thử, không biết trời lạnh thế này chúng có cho cắt không, nên mới định đổi chút từ chỗ người khác trước.】

 

Nhìn sợi dai và hai cái kéo trong khung giao dịch, Hạ Thu bấm từ chối, rồi soạn lại tin nhắn.

 

【Hạ Thu: Đống sợi dai với kéo này cậu đổi bằng bao nhiêu tài nguyên, tôi gửi lại cho cậu.】

 

Kéo và sợi dai chắc chắn không phải hàng tồn kho của Nghiêm Trì, nếu không thì chiều nay anh đã gửi cho cô rồi. Đã là đi đổi với người khác, thì không thể để Nghiêm Trì chịu thiệt được.

 

【Nghiêm Trì: Không nhiều đâu, nếu cậu nhất quyết muốn bù, thì làm thêm cho tôi một cái lò nung nhỏ nữa là được.】

 

【Hạ Thu: Không vấn đề, cứ để tôi lo!】

 

Gạch Sương Phồn do Nghiêm Trì làm ra được chế tác từ Quặng Ngưng Sương, mà Quặng Ngưng Sương đã là quặng thì chắc chắn không chỉ có mỗi công dụng làm gạch xây dựng.

 

Gỗ và đá chỉ là tài nguyên mà mọi người đang thiếu để nâng cấp nhà ở giai đoạn này, nhưng về sau lượng kim loại dùng chắc chắn sẽ tăng dần.

 

Cái lò nung nhỏ của cô vẫn sẽ có thị trường khá lớn.

 

Xem ra trước mùa đông không những phải cải tạo nhà gỗ, mà còn phải tranh thủ đến Mỏ đá Lạc Thạch một chuyến, tốt nhất là vào được cái hang động chưa vào được lần trước.

 

Đêm sau khi hệ thống cập nhật trôi qua vô cùng yên ắng, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ gào rít, không ngừng cuốn đi hơi ấm của mặt đất.

 

Hạ Thu lắp bộ thu nhiệt đa năng ở phòng khách, nó giống như một cỗ máy cân bằng nhiệt độ, có thể khiến nhiệt độ trong nhà đạt đến một mức cân bằng.

 

Cũng có thể chạm vào bộ thu nhiệt để chọn vùng truyền nhiệt, trực tiếp đưa nhiệt lượng thu được đến một căn phòng cụ thể.

 

Đúng là một chiếc điều hòa phiên bản luyện kim mà, không hổ là đồ Meli làm ra, mạnh thật đấy!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi