Chương 14: Trẫm tự mình đến
Việc gì bất thường ắt có yêu quái.
Vân Giảo khựng lại một chút, nói: “Nếu tỷ được hoàng thượng sủng ái, đó là bản lĩnh của tỷ, không liên quan đến ta. Từ lần thị tẩm trước đến giờ, ta chưa từng gặp hoàng thượng, cũng chưa nghe tin tức gì về người.”
“Cái gì mà hoàng thượng với chả hoàng thượng, ta chỉ đơn thuần muốn kết giao với muội thôi.”
Kết quả là Tôn Thường tại càng nhiệt tình hơn.
Kiếp trước, Vân Giảo nằm trên giường bệnh, chơi cũng chỉ là game đơn, chẳng có mấy người bạn, nên nàng chỉ có thể dùng kinh nghiệm của game đấu tranh hậu cung để lý giải. Trong Thâm Cung, thường có những phi tần xa lạ đến cửa bái phỏng, tùy theo địa vị của người chơi mà có ba trường hợp.
Một là đối phương đầu quân, muốn làm đàn em của ngươi.
Hai là đối phương lôi kéo ngươi, muốn ngươi làm đàn em của họ.
Ba là đến tận cửa gây sự, chẳng vì gì cả, chỉ để kiếm niềm vui.
Vì Vân Giảo xuyên đến từ trong bụng mẹ, mỗi người nàng gặp đều không giống NPC, mà là người thật có máu có thịt, có quá khứ của riêng mình, nên nàng không nghĩ đến điểm đó – dù sao Thâm Cung là game đấu tranh hậu cung, có lẽ sau khi vào cung, những đặc điểm của game này mới hiện ra?
Vân Giảo bắt đầu suy nghĩ: “Ơ…”
Tôn Thường tại: “Cầu xin muội đấy, ta thật lòng muốn kết giao với muội.”
Đầu óc Vân Giảo quá tải: “Cái gì? Tỷ thật lòng muốn làm đàn em của ta?”
Tôn Thường tại nghẹn họng, nàng ta chưa hèn hạ đến mức đó, nhưng đêm qua nàng ta đã nói trước mặt hoàng thượng là hai người thân như chị em, nếu Hy Thường tại không giúp nàng ta bịa chuyện cho tròn, thì đó là tội khi quân, nàng ta không gánh nổi. Thế là dưới sự thôi thúc của khát vọng sống, nàng ta nghiến răng, nói với Vân Giảo mà trước đây nàng ta khinh thường: “Đúng vậy, ta thật lòng muốn làm đàn em của muội.”
Nói xong, Tôn Thường tại tự thôi miên mình, Hy Thường tại chính là một kẻ ngốc.
Không ngờ, sau khi nàng ta nói xong, Vân Giảo vỗ vai nàng ta, trầm giọng nói: “Chi bằng tỷ đi theo người khác đi, theo ta không có tương lai đâu. Mục tiêu của ta là sống bình an trong hậu cung đến một trăm tuổi, rồi mỉm cười mà chết.”
“Huống hồ, ta là Thường tại, tỷ cũng là Thường tại.”
“Người ta thường nói, dưới tán cây lớn thì mát. Hai cây rau chúng ta trồng cạnh nhau, chỉ có thể bị cắt cùng lúc, biến thành rau hẹ.”
Thấy Tôn Thường tại vẫn kiên trì, Vân Giảo đành mặc kệ nàng ta.
Ngay khoảnh khắc nàng đồng ý, trong đầu vang lên tiếng “ting” nhắc nhở. Nàng không động thanh sắc mở bảng nhân vật của mình ra, bên cạnh 【Thuộc tính】 xuất hiện thêm một nhánh 【Quan hệ nhân vật】, trong đó, ở mục giao hảo hiện ra tên của Tôn Thường tại.
Chuyện này không quan trọng.
Quan trọng là, ở mục giao ác, lộ ra tên của Hoàng hậu.
Vân Giảo: … Nàng chẳng làm gì cả, oan cho nàng mà, Hoàng hậu nương nương!
Sau khi trở về Hàm Phúc cung, Vân Giảo chui vào một góc, bắt đầu mong chờ bữa trưa.
Kết quả là hôm nay không biết làm sao, món ăn mang đến đều là món nàng không thích.
Khi nàng đọc lại lần thứ hai, không đợi được Tuyết Nha mang cơm về, mà lại đợi được Nghênh Lộc công công với vẻ mặt tươi cười: “Hy Thường tại, hoàng thượng truyền tiểu chủ đến Càn Khôn cung bồi giá.”
Cái gì vậy, chỉ muốn soạn lại bữa trưa mà lại soạn ra cả kịch bản bồi giá!
Vân Giảo từ chối tăng ca, lại đọc lại lần nữa.
Lần thứ ba, Nghênh Lộc công công không xuất hiện, Vân Giảo nằm bên cửa sổ, sốt ruột chờ Tuyết Nha, bên ngoài lại truyền đến tiếng động lạ, tiếp theo là tiếng thông báo the thé của thái giám:
“Hoàng thượng giá lâm——”
——
Một khắc trước đó, Tạ Tri Hành rơi vào vòng lặp.
Khi vòng lặp thứ hai xảy ra, hắn quyết định truyền Hy Thường tại đến, xem nàng ta giấu giếm điều gì. Được hoàng thượng triệu đến bồi giá, đối với nữ nhân hậu cung mà nói là vinh hạnh cỡ nào, chắc không đến mức lại muốn quay ngược thời gian nữa.
Vậy mà nét chữ biến mất trên giấy khiến Tạ Tri Hành trong một giây tự vả vào mặt.
Tạ Tri Hành: “…”
Tạ Tri Hành: “Bãi giá Hàm Phúc cung.”
Truyền nàng đến bồi giá còn chưa biết đủ, trẫm tự mình đến thì được chứ gì!
Nhân tiện, nếu không nhắc đến bảng game, ta suýt quên mất Giảo Giảo xuyên vào game rồi.
