Chương 52: Xà Yêu
Ngọn lửa màu hồng thắm chiếu sáng cả hành lang như ban ngày.
Hồng Anh tay cầm trường thương, hơi khụy gối, đôi mắt dán chặt vào bốn con quái vật trước mặt. Từng vòng sóng nhiệt lửa hồng lan tỏa chậm rãi lấy cô làm trung tâm.
Đột nhiên, thân ảnh của cô như hóa thành một khối lửa, bắn vụt ra!
Những tàn lửa hồng tan biến nhanh chóng trong không khí, kéo theo một vệt tàn ảnh đỏ rực. Cô nhanh đến mức mắt thường không thể nào bắt kịp!
Trong khoảnh khắc, cô đã lóe lên ngay trước mặt lũ quái vật!
Cây thương khẽ run, vô số ảnh thương rực lửa bung ra như đóa hoa nở, đâm bốn con quái vật chưa kịp phản ứng trước mặt thành cái sàng!
Lửa hồng bùng lên, nuốt trọn những con quái vật đang gào thét the thé.
Từng đốm lửa rơi từ trên không, tựa cánh hoa anh đào rơi rụng, phủ kín cả hành lang.
Hồng Anh đưa cây thương ra sau lưng, nhẹ nhàng búng tay một cái. Lửa trong hành lang tắt ngay, chìm vào bóng tối lần nữa.
– Tiểu Nam, em không sao chứ?
– Không sao ạ... Em còn chém chết một con nữa. – Tư Tiểu Nam chỉ tay xuống đống thịt nát bầy dưới đất, cười khì khì.
– Tiểu Nam giỏi lắm. – Hồng Anh bước tới xoa đầu cô bé, cười nói.
– Sao sánh được với chị Hồng Anh. Chị vừa xuất chiêu 【Hồng Hỏa Vũ Thường】 là mấy chục con quái nữa cũng chết sạch.
– Cái miệng này lúc nào cũng ngọt.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ đầu cầu thang.
Hồng Anh cau mày, tay đưa ra sau nắm lấy cây thương, cảnh giác nhìn về phía đó.
– Chuyện gì thế? Sao trong này vẫn còn học sinh? – Bác gái quản lý ký túc xá hớt hải chạy lên, nhìn thấy hai người đứng trong hành lang đầy vết cháy thì kêu lên.
Nhận ra là người quen, Hồng Anh thả lỏng một chút, rời tay khỏi cây thương.
– Bọn cháu là học sinh đến dập lửa, lửa đã tắt rồi ạ. – Hồng Anh đáp.
Vì hành lang tối, bác quản lý dường như không thấy cây thương trên người cô, vội vàng vẫy tay với hai người.
– Các cháu là học sinh lớp nào? Sao gan thế? Nhanh theo bác ra ngoài, một lúc nữa xe cứu hỏa đến đấy!
Hồng Anh và Tư Tiểu Nam nhìn nhau một cái, đưa vũ khí vào hộp đen, nhanh chân chạy về phía cầu thang.
Hai người đến trước mặt bác quản lý, bác ấy dường như còn muốn nói gì đó...
Đoàng –!
Tiếng súng đinh tai đột nhiên nổ vang, một viên đạn xuyên qua khe hở lan can, cắm vào hông bác quản lý!
Đồng tử Hồng Anh và Tư Tiểu Nam đột nhiên co lại, theo bản năng lùi ra xa khỏi bác quản lý.
Lực giật mạnh đẩy bác quản lý va vào mép tường. Bác mở to mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm thiếu niên đang thong thả bước lên từ dưới lầu.
Ngay sau đó, đầu bác ấy nứt ra, biến thành một con quái vật bằng thịt vô cùng dữ tợn!
Nó gào thét!
– Rõ ràng là nhắm vào đầu... Sao lại bắn trúng hông?
Ở góc cầu thang, Lâm Thất Dạ cầm súng, lẩm bẩm một câu, đưa họng súng nhắm vào cái miệng rộng đầy máu, mặt không cảm xúc bóp cò.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!!
Ba viên đạn liên tiếp xuyên thủng miệng con quái vật. Thân thể nó co giật dữ dội, mất đi sinh khí, cứng đờ lăn xuống cầu thang.
– Thất Dạ? – Hồng Anh kinh ngạc lên tiếng.
– Tôi nghe nói hai chị gặp khổ chiến nên chạy tới. – Lâm Thất Dạ cất súng, giẫm lên đống thịt vương vãi bước lên cầu thang, nhìn quanh một vòng, – Ơ? Quái vật đâu rồi?
– Chém sạch rồi. – Hồng Anh chống nạnh, cười nói, vẻ mặt như “chị giỏi đi, khen nhanh lên”.
– Chị tìm thấy bản thể chưa?
Sắc mặt Hồng Anh xụ xuống, lắc đầu chán nản:
– Chưa.
Lâm Thất Dạ đi quanh một vòng tầng này, trầm ngâm:
– Theo lý mà nói, đây là nơi người bị lây nhiễm đầu tiên xuất hiện. Chẳng lẽ bản thể sau khi lây nhiễm xong cho người khác lại bỏ đi?
– Nó thông minh vậy sao?
– Sinh vật thần thoại này nhất định có trí tuệ rất cao. – Lâm Thất Dạ nói chắc chắn. – Nó có thể tái hiện hoàn hảo tính cách, thói quen của một con người, khiến người khác hoàn toàn không phân biệt được thật giả. Đây không phải thứ động vật hoang dã làm được.
Huống chi, cho đến giờ, chiến lược lây nhiễm của nó đều có tính logic rất mạnh.
– Logic? Có sao? – Tư Tiểu Nam khó hiểu hỏi.
– Có. Nó chọn bắt đầu lây nhiễm từ ký túc xá nữ, không chỉ vì thể lực nữ sinh yếu hơn, dễ khống chế, mà còn khéo léo lợi dụng sức hút riêng của con gái để khiến người khác mất cảnh giác.
Nó dùng những nữ sinh này tiếp xúc với nam sinh, để họ có hảo cảm với mình, rồi hẹn đến nơi kín đáo để lây nhiễm, thần không biết quỷ không hay, ngay cả giáo viên cũng dính bẫy.
Hành vi của nó nhìn có vẻ ngẫu nhiên, nhưng thực ra cực kỳ khó bị phát hiện, và từng bước một rất chắc chắn.
Nếu không phải Lý Nghị Phi tình cờ đụng phải Lưu Tiểu Diễm đang lây nhiễm cho thầy giám thị, có lẽ nửa năm nữa chúng ta vẫn chưa chắc đã nhận ra sự tồn tại của nó. Mà đến lúc đó... số người bị lây nhiễm sẽ tăng lên đến mức cực kỳ khủng khiếp.
Nghe Lâm Thất Dạ phân tích xong, Hồng Anh và Tư Tiểu Nam chỉ thấy da đầu tê dại.
– Sinh vật thần thoại có trí tuệ cao như vậy, tôi đây là lần đầu gặp. – Hồng Anh nhíu mày thật chặt. – Theo lời cậu nói, vậy nó đã sớm biết chúng ta đến, đương nhiên sẽ không ở lại đây?
– Rất có thể là vậy. – Lâm Thất Dạ bất đắc dĩ gật đầu.
– Vậy... cái đó đằng kia là gì? – Tư Tiểu Nam nghiêng đầu, đưa tay chỉ về phía cuối hành lang.
Lâm Thất Dạ và Hồng Anh khựng người, đồng thời quay đầu nhìn, đồng tử đột nhiên co lại!
Chỉ thấy trên ban công nhỏ cuối hành lang, một con quái vật nửa người nửa rắn đang cuộn mình ở đó. Vảy đen nhánh toát ra hơi lạnh rùng mình dưới ánh nắng yếu ớt, cặp mắt xanh lục âm u lặng lẽ nhìn ba người.
Xè xè xè –!
Đầu lưỡi rắn đỏ rực thè ra, khóe miệng nó nhếch lên một chút, dường như đang giễu cợt.
Lâm Thất Dạ và Hồng Anh sững lại vài giây, liếc nhau một cái, không nói hai lời chạy bay về phía ban công!!
– Đuổi theo!!!
Con quái vật nửa người nửa rắn ngẩng cao đầu, mở to miệng, đột ngột gào lên với bầu trời!
Xè xè –!!!
Ngay sau đó, nó trượt nhanh xuống theo mép ban công, tốc độ cực nhanh.
Gần như ngay khoảnh khắc tiếng gào vang lên, trong các phòng học xa xa vọng ra từng trận tiếng thét chói tai!
Lâm Thất Dạ đột ngột dừng bước, ngẩng nhìn về phía xa:
– Người bị lây nhiễm nổi loạn rồi!
Hồng Anh nhẹ nhàng nhảy lên, lật người sang mép ban công, cây thương sau lưng, quay đầu hô với Lâm Thất Dạ:
– Cậu đi bảo vệ học sinh, tôi đuổi theo nó!
Lời vừa dứt, cô lao người xuống, biến mất trên ban công.
Lâm Thất Dạ phanh gấp, quay người chạy bay về phía cầu thang.
Với thân thủ và cảnh giới của Hồng Anh, nhảy từ tầng năm xuống chẳng có vấn đề gì, nhưng với trình độ hiện tại của cậu, nhảy xuống thì vui to rồi.
Lâm Thất Dạ đeo hộp đen lên lưng, chạy như bay. Trên đường đi, từng đám học sinh gào thét chạy loạn như ruồi không đầu, xa xa thấp thoáng tiếng gầm của quái vật.
– Đừng chạy nữa! Đi theo tôi! Bây giờ không ra được khỏi trường đâu! – Lâm Thất Dạ hét lớn.
Đáng tiếc, trong đám hỗn loạn, chẳng ai nghe lời cậu. Tất cả đều điên cuồng chạy về phía cổng trường, nhưng lại bị vách ngăn vô hình chặn lại bên trong.
Đây là “Vô Giới Không Vực” để ngăn bản thể quái vật và những kẻ bị lây nhiễm trốn thoát.
– Yên lặng! Yên lặng!
– Nghe tôi nói đã...
Lâm Thất Dạ hét mấy câu mà vẫn không ai để ý. Đúng lúc này, câu nói của Lãnh Hiên lúc trước lại vang lên bên tai cậu.
Thế là,
Lâm Thất Dạ rút khẩu súng trong túi ra.
Nhắm lên trời bóp cò!
Khi tiếng súng vang vọng khắp sân trường, đám học sinh đang điên cuồng đều sững sờ.
Lâm Thất Dạ cầm súng, nhắm vào đám học sinh đứng như tượng, mặt không biểu cảm hếch cằm lên.
– Tôi đã nói rồi, tất cả im lặng cho tôi!
