Chương 80: Chiếu tướng?
"Tiếng nổ?!"
Trong một ký túc xá khác, mấy tân binh đứng bật dậy, nhìn về phía tiếng nổ, sắc mặt biến đổi.
"Bên đó giao chiến rồi, chúng ta có qua hỗ trợ không?" Một người nhíu mày hỏi.
"Các ngươi lo giữ mạng mình trước đi."
Một giọng nói thong thả từ xa vọng tới, ngay sau đó, một vòng xoáy màu tím nhanh chóng thành hình dưới lầu.
Ầm——!!
Vụ nổ vừa rồi trong nhà kho bị Xoáy hút vào, giờ lại từ vòng xoáy này phun trào ra, cuốn theo mảnh đạn và ngọn lửa đáng sợ, chỉ trong chớp mắt đã nổ tan nửa ký túc xá thành cát bụi!
Giữa đống đổ nát tan hoang, một khối cầu bê tông chầm chậm nở ra, hơn mười tân binh từ trong đó phóng ra!
"Chúng ta bị bao vây rồi! Xông lên!!"
Tên tân binh cầm đầu gầm lên một tiếng, trường đao trong tay bừng lên tia sáng đỏ, kéo theo vệt sáng dài lao về phía vòng xoáy, phía sau, công kích đủ màu sắc ập tới dồn dập!
"Lực trường đảo ngược."
Một tiếng vỗ tay giòn tan từ xa vọng lại, Thiên Bình khoanh chân lơ lửng giữa không trung, từ xa chỉ tay về phía mọi người.
Trọng lực trên người mọi người trong nháy mắt bị đảo ngược, bọn họ chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rồi bị một cỗ lực lượng kéo bay lên trời, toàn bộ đội hình tấn công trong nháy mắt sụp đổ.
Đúng lúc này, một bóng búa khổng lồ lao vun vút từ giữa không trung!
Tường Vi cũng lơ lửng trên không, tay cầm đại chùy, quát lớn một tiếng!
"Bay đi!"
Rầm——!!
Đại chùy trực tiếp đập bay hơn mười tân binh đang lơ lửng giữa không trung, dù có người dựa vào năng lực bản thân miễn cưỡng né được đòn này, cũng bị trường lực của Thiên Bình khóa chặt, rồi lại bị đập bay thêm lần nữa.
Từ lúc Xoáy ra tay đến giờ, chỉ mới nửa phút, một tiểu đội tân binh hơn mười người đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Ầm——!!
Ánh lửa chói mắt lại bùng nổ từ một ký túc xá khác, Thiên Bình cùng Tường Vi chậm rãi hạ xuống, đồng thời quay đầu nhìn lại.
"Nguyệt Quỷ chẳng qua chỉ đi kìm chân một nhóm khác thôi, sao lại gây ra động tĩnh lớn vậy?" Xoáy lẩm bẩm.
Vương Diện bên cạnh nheo mắt: "Xem ra bên chỗ Nguyệt Quỷ gặp phải kẻ địch khó nhằn rồi, chúng ta qua đó đi."
Bốn người khẽ động thân hình, liền bay về hướng phát ra tiếng nổ.
Đợi họ rời đi, Lâm Thất Dạ ở đằng xa chậm rãi hạ ống nhòm xuống, ánh mắt có phần ngưng trọng.
"Quả nhiên, bọn họ vẫn thua, mà căn bản không có lực phản kích." Mạc Lỵ bình tĩnh lên tiếng.
"Giờ tiểu đội Mặt Nạ đã quyết tâm đánh nhanh gọn, dưới thế công sắc bén như vậy, đội ngũ lâm thời tụ tập lại như bọn họ không thể chống đỡ nổi." Lâm Thất Dạ lắc đầu.
"Vậy tiếp theo thì sao? Chúng ta vẫn đứng nhìn sao?" Bách Lý Bàn Bàn nhìn Lâm Thất Dạ.
"Không, giờ chúng ta phải ra tay." Ánh mắt Lâm Thất Dạ đặt lên ký túc xá xa xa đang không ngừng nổ tung kia, "Nếu tôi đoán không sai, kẻ đang giao thủ với Nguyệt Quỷ chính là một siêu nguy hiểm khác. Là một trong số ít chiến lực trên trận có thể chống lại Mặt Nạ, không thể để cậu ta bị loại như vậy.
Chúng ta đi vòng ra sau lưng Mặt Nạ, có cơ hội thì phối hợp với kẻ siêu nguy hiểm đó thử đánh một trận, không có cơ hội thì... cứu người rồi chạy, cứu được bao nhiêu hay bấy nhiêu!
Tất nhiên, tiền đề là phải đảm bảo chúng ta không bị loại."
……
Ầm——!!!
Một quả cầu lửa chói mắt bùng nổ trong ký túc xá, làm vỡ toàn bộ kính của cả tầng lầu, một thân ảnh mơ hồ như ánh trăng từ đống đổ nát lóe ra, một thanh niên bám sát phía sau!
Nguyệt Quỷ hai chân khẽ đạp lên tường, xoay người bật lên, đoản kiếm trong tay đột ngột ném ra, lướt qua một vệt tàn ảnh nhạt, thẳng hướng cổ họng Thẩm Thanh Trúc!
Đồng tử Thẩm Thanh Trúc hơi co lại, nhanh như cắt đưa hai ngón tay kẹp lấy!
Không khí xung quanh như tấm sắt ngưng đọng trước người hắn, khóa chặt thanh đoản kiếm đang trong gang tấc. Đầu ngón tay hắn khẽ búng, liền bắn văng thanh kiếm ra xa mấy chục mét.
Nguyệt Quỷ đưa tay sờ soạng dưới áo choàng, lại có thêm hai thanh đoản kiếm trong tay. Hắn vừa định động thủ, Thẩm Thanh Trúc lại lần nữa búng tay!
Luồng khí giữa hai người bị nén cực nhanh, cùng lúc đó, một tia lửa điện bắn ra từ chiếc nhẫn của Thẩm Thanh Trúc!
Ầm——!!
Ngọn lửa nóng rực bùng nổ dữ dội, thân thể Nguyệt Quỷ lại hóa thành ánh trăng, thân hình khẽ động, lui về sau hơn mười mét.
"Khi tỉ lệ oxy và nitơ trong không khí bị nén đến một mức nhất định, sẽ hội đủ điều kiện bốc cháy, chỉ cần thêm một chút tia lửa là có thể gây nổ." Thẩm Thanh Trúc đút tay vào túi, bình thản nói, "Năng lực sát thương diện rộng không phân biệt mục tiêu như của ta, chính là khắc tinh của ngươi."
"Nhưng ngươi chỉ có thể điều động không khí trong bán kính mười mét xung quanh, đúng không?" Nguyệt Quỷ nắm chặt đoản kiếm, nhìn vào mắt Thẩm Thanh Trúc, "Với cảnh giới hiện tại của ngươi, còn cách cái gọi là sát thương diện rộng không phân biệt mục tiêu xa lắm."
Ánh mắt Thẩm Thanh Trúc trở nên sắc lạnh, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ: "Đối phó với ngươi, thừa đủ!"
Hai người đồng thời lao về phía đối phương!
Đúng lúc này, một cây đại chùy từ trên trời giáng xuống!
Đồng tử Thẩm Thanh Trúc đột nhiên co rút, vội vàng dừng bước, hai tay giơ lên hư không, nghênh đón cây đại chùy đang bổ thẳng xuống đầu!
Không khí trong vòng mười mét quanh hắn bị nén cực nhanh, ngưng tụ thành một bức tường khí chắn trên đỉnh đầu.
Choang——!!
Một búa giáng xuống, lấy Thẩm Thanh Trúc làm trung tâm, mặt đất xung quanh lún xuống một chút, dưới chân hắn, từng vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng!
Thẩm Thanh Trúc rên khẽ một tiếng, khóe miệng trào ra một tia máu, thân hình loạng choạng, lảo đảo ngã xuống đất.
Bức tường khí vỡ vụn từng mảnh, còn cây đại chùy trên đỉnh đầu hắn nhanh chóng thu nhỏ, cuối cùng rơi về tay Tường Vi, như món đồ chơi bị nàng nghịch ngợm.
"Cấm Khư số 068, 【Khí Mân】, lại là một Cấm Khư cực nguy hiểm..." Thiên Bình chậm rãi bước bên cạnh Xoáy, thản nhiên lên tiếng, "Khó trách Viên giáo quan phải nhờ chúng ta ra tay, đúng là khó nhằn."
"Nghe nói đợt tân binh này, ngoài người đại diện ra, còn có ba kẻ siêu nguy hiểm. Vừa nãy là con đàn bà cầm trường đao, rồi gã đàn ông khống chế không khí này... còn một tên nữa ở đâu?" Xoáy nhìn quanh bốn phía.
"Chắc đang mai phục quanh đây, mọi người cẩn thận." Vương Diện thản nhiên nói.
Lời Vương Diện vừa dứt, cửa sổ hai bên ký túc xá đột nhiên vỡ tan, từng họng súng đen ngòm thò ra, súng trường, súng tiểu liên, súng bắn tỉa, thậm chí vài khẩu súng phóng lựu!
Trên hành lang, hơn hai mươi tân binh đang đứng, đầu ngón tay tỏa ra hào quang đủ màu, ánh mắt không thiện cảm nhìn chằm chằm vào đám người Mặt Nạ.
Cùng lúc đó, bốn thân ảnh tân binh đột nhiên xuất hiện phía sau hai tòa nhà, đồng loạt giơ tay ấn xuống mặt đất!
Tường đất, bình chướng, dây leo, gai thép... từng bức tường hoàn toàn khác nhau mọc lên từ mặt đất, chặn chặt con đường ba người vừa đi tới, phối hợp với các ký túc xá phía trước bày theo hình chữ phẩm, triệt để phong tỏa mọi đường lui của tiểu đội Mặt Nạ!
Giữa đống đổ nát, Thẩm Thanh Trúc loạng choạng đứng dậy, đưa tay lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhìn năm người cười lạnh một tiếng.
"Chiếu tướng rồi, 【Mặt Nạ】."
