Chương 14: Bắc Kinh.
【Cụm sửa chữa thông minh lượng tử KP03】
【Tạo vật của nền văn minh cấp 3】
【Sử dụng công nghệ nano tiên tiến và thuật toán trí tuệ nhân tạo, cho phép nó hoạt động ở cấp độ vi mô, đồng thời có khả năng tự học và tối ưu hóa chiến lược sửa chữa】.
【Ứng dụng công nghệ truyền thông lượng tử và tính toán lượng tử, mang đến khả năng xử lý thông tin siêu mạnh và thao tác chính xác】.
“Cái này...”
Trình Khất hơi nghẹn lời, “Không phải chứ, anh bạn, thể tích to như thế này, sửa được cái gì? Khoan... cụm?”
Chít——
Ù——
Thấy ở mặt trước của hình nón kim loại khổng lồ, đột nhiên từ từ mở ra một cánh cửa, bên trong tỏa ra ánh sáng xanh công nghệ.
Rồi một đĩa kim loại cỡ lòng bàn tay, như UIO bay lơ lửng ra ngoài.
Nó xoay nhẹ trong không trung, rồi đáp xuống vai Trình Khất, lập tức biến dạng, hoàn hảo dính chặt vào vai cậu, từ xa nhìn như trên vai cậu có thêm một miếng vá kim loại.
Trình Khất nghi hoặc, “Đây là?”
Thấy ‘miếng vá’ trên vai dường như nhận được mệnh lệnh, lại mở rộng hình dạng, biến thành UFO nhỏ, bay lơ lửng đến bên tai Trình Khất.
UFO nhỏ phát ra âm thanh, “Có muốn thể hiện đặc tính cụm không.”
Trình Khất sửng sốt, “Thể hiện đi.”
Ù——!
Thấy bên trong hình nón kim loại, đột nhiên như tổ ong bị quấy rầy, trong phút chốc bay ra vô số, hàng vạn robot sửa chữa, thể tích của chúng không thể nhìn thấy, tụ lại như khói, một khi tản ra thì biến mất khỏi tầm nhìn!
Trình Khất nhìn chằm chằm vào làn khói trên không, “Cấp nano?!”
“Trời má ơi, ghê quá cà!”
Hãn Tể đang bôi dầu vào khớp ngón tay mình ở gần đó, không cẩn thận bẻ gãy một ngón tay máy.
Robot sửa chữa nano nhanh chóng nhận diện mục tiệu, như làn khói tách ra một đội nhỏ, hàng nghìn robot sửa chữa nano nhặt ngón tay của Hãn Tể, ghép nối hoàn hảo, đội khác siết chặt ốc vít tương ứng.
Lại chia ra một đội nhỏ, xúc tua siêu nhỏ phóng ra kỹ thuật hàn hồ quang, tia lửa nhỏ lóe sáng, hàn ngón tay Hãn Tể, rồi đánh bóng và phủ sáp.
Hãn Tể nhìn ngón tay sáng bóng như mới, “Còn tặng tui cả móng tay nữa chứ!”
Nhìn đám robot sửa chữa nano vo ve trước mặt.
Trình Khất mới phản ứng lại.
Cái tháp hình nón kia, một 'trung tâm tập kết', chiếc 'UFO' bên tai là một thiết bị điều khiển di động, nó có thể điều khiển hàng chục vạn robot sửa chữa nano nhỏ hơn, thông minh hơn.
Vật mang, thiết bị điều khiển di động, robot nano.
Kết hợp lại, hoàn toàn là một nhà máy sửa chữa thông minh cấp nano!
“STC quả không làm người ta thất vọng.”
“Tạo vật của nền văn minh cấp 3 cũng mạnh mẽ như vậy.”
Trình Khất hít sâu một hơi, ánh mắt chuyển động, nhìn về hộp định vị của trung tâm nghiên cứu Muon.
Cái hộp đen cỡ lòng bàn tay đó, ít nhất có lịch sử trăm năm, mạch điện bên trong bị ăn mòn nặng, bốn bo mạch lõi bị chảy nhựa.
Nhìn khắp bãi rác Trái Đất, e là không ai có thể sửa nó.
Lúc này.
Hàng vạn robot sửa chữa siêu nhỏ chui vào bên trong hộp nano.
Lập tức, như có một bàn tay vô hình, xoay từng vòng những con ốc nhỏ.
Một lát, hộp định vị bị tháo thành trăm mảnh, trải đều trên mặt bàn.
Bụi bẩn, hoen gỉ trên các bộ phận, cứ thế từng lớp biến mất trước mắt.
Rồi, trên các vi mạch xuất hiện ánh sáng yếu ớt, đó là robot siêu nhỏ đang sửa chữa mạch điện, để lại những điểm hàn nhỏ.
Sau đó, tất cả các bộ phận sáng bóng như mới, được lắp ghép từng mảnh về vị trí cũ.
Cả quá trình, thoải mái và giảm stress!
Còn những robot sửa chữa nano làm công thần, ù một tiếng bay lên không trung, tụ lại rồi phân tán.
Tít——
Tít tít——
Thấy trên bề mặt hộp định vị, đèn LED đỏ khá lạc hậu bắt đầu nhấp nháy liên tục, hoạt động trơn tru.
Mắt Trình Khất mở to.
Trên đỉnh hộp, một chùm sáng xanh nhỏ sáng lên, rồi một màn hình 3D lạc hậu hơn nhiều so với công nghệ hologram, hiện ra trong không trung.
Đó là một bản đồ trải phẳng bề mặt Trái Đất.
Có vẽ những ngọn núi và đại dương xưa, nhưng giờ đây đã bị rác phủ kín.
Kinh độ Đông 116°20′, vĩ độ Bắc 39°56′.
Trên bản đồ chỉ nhấp nháy một điểm sáng và thông tin duy nhất.
Trình Khất nheo mắt.
Địa chỉ này, là thủ đô cũ của Tung Của, Bắc Kinh.
Còn trong lòng những kẻ nhặt rác hiện nay, nó còn có cái tên khác——Vùng đất không trở về.
Gần đó, phạm vi gần ngàn cây số, là một bãi rác hiếm khi bị khai thác.
Có người từng thử tiếp cận, nghe nói chỉ mới đặt chân vào phạm vi 600 km quanh Bắc Kinh.
Đội nhặt rác 12 người đó, mang theo vũ khí trang bị, cuối cùng chỉ có 3 người quay về, mà còn thiếu tay thiếu chân, lại trong tuần tiếp theo, lần lượt chết vì nhiễm trùng.
“Vị trí trung tâm nghiên cứu Muon, lại ở Bắc Kinh?”
Trên mặt Trình Khất lộ ra một tia ngưng trọng.
Có thể tưởng tượng, nơi ít người lui tới như vậy, trung tâm nghiên cứu Muon hẳn được bảo quản rất tốt.
Mạc nói họ rút lui vội vã, để lại lượng lớn thiết bị khoa học.
Công nghệ Muon có chức năng gì nhỉ?
Dù sao, nhất định giá trị phi thường.
Huống chi còn có khả năng tổng hợp nghịch thiên của STC.
Trình Khất liếc nhìn bộ giáp chiến binh cực hạn XXX-01 đang nhấp nhô dưới tay áo, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.
——Giàu sang từ trong nguy hiểm!
