162 Phía trên đầu cô, treo lơ lửng một cái xác. Môi Lâm Sanh bắt đầu tái nhợt. Sợi nấm mà Mã Tiểu Biển ăn là do cô làm, cũng là do cô bưng lên, nếu không thì Mã Tiểu Biển chưa chắc đã ăn, và sẽ không trở thành người sợi nấm. “Em, em…” Tay Lâm Sanh run không
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
