6. Tiệm bảo vật? Không, là tiệm đồ mã.
Trước đây, Mặt Bằng là một kẻ giết người hàng loạt. Lý do giết người cũng rất đơn giản: phế vật đều đáng chết. Ví dụ như người tàn tật, người già, phụ nữ và trẻ em. Hắn không nghĩ mình đang phạm tội, hắn chỉ cho rằng mình đang dọn rác cho thế giới này. Giết nhiều rồi, hắn bắt đầu cảm thấy, hễ ai mà hắn có thể giết được đều là phế vật, thế là hắn bắt đầu cuộc đời giết chóc vô tội vạ. Sau đó, hắn bị bắt. Vốn đã bị kết án tử hình, sắp bị hành quyết, nhưng trong lúc chờ kết quả xét xử, trò chơi kinh dị ập đến.
“A!”
“Cứu mạng!”
Trò chơi kinh dị với người khác là thảm họa. Nhưng với hắn, lại là thiên đường.
Trên xe buýt ma quái, hắn đã quan sát những người trên xe, bốn người Trần Bình là nổi bật nhất, nếu hắn nhớ không lầm, họ được gọi là đội Chính Nghĩa, từng lọt vào top 100 bảng xếp hạng khu 56. Chắc chắn bảo bối trong tay họ rất nhiều, hơn nữa Trần Bình bị Ô Nhiễm Tinh Thần quá sâu sắp không xong rồi, chắc không đánh lại hắn, thế là hắn lẽo đẽo theo sau, chuẩn bị giết người cướp của.
Ai ngờ lại theo tới tiệm đồ mã. Ngay lập tức hắn chẳng còn tâm trí đối phó với bốn người kia. Đồ tốt trong tiệm đồ mã mới thực sự nhiều! Hơn nữa, theo hắn quan sát, trong tiệm chỉ có một cô nhóc trẻ trông ngốc nghếch. Dĩ nhiên, có nhiều bảo bối như vậy, nhất định không phải người thường, hắn không chắc tầng hai của tiệm có ai không, nên phải cẩn thận một chút.
Hắn thận trọng bước về phía tiệm đồ mã, khi đi vào vùng ánh sáng bên ngoài cửa tiệm, hắn nhíu mày: “Ánh sáng gì thế này?”
Tuy ánh sáng này nhìn sáng sủa ấm áp, nhưng lại rất công kích! Khoảnh khắc ánh sáng chiếu lên người hắn, như có vô số cây kim điên cuồng đâm vào người hắn, tuy không quá mạnh, nhưng vẫn cảm thấy hơi đau nhói. 【Ô Nhiễm Tinh Thần: 66】.
“Chuyện gì thế?” Hắn trước đó đã tiêm tinh thần dược, Ô Nhiễm Tinh Thần đã giảm xuống 65, không ngờ chỉ bị chiếu một cái, chỉ số ô nhiễm lại tăng lên. Ánh sáng này lại có thể gây ô nhiễm tinh thần! Thú vị. Nếu hắn có được món linh khí này, sau này giết người chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Nụ cười của Mặt Bằng càng trở nên biến thái.
“Xem ra phải tốc chiến tốc thắng!” Mặc kệ tầng hai có ai hay không, chỉ cần nhanh chóng giết con nhỏ này, cướp hết đồ tầng một, chạy đủ nhanh, thì không ai bắt được hắn! Không biết thằng ngu nào lại để một con nhỏ trông tiệm thế này. Chẳng phải là chờ hắn đến cướp sao? Mặt Bằng nhổ một bãi nước bọt, hưng phấn đẩy cửa tiệm.
“Đinh linh linh——” Khoảnh khắc đẩy cửa, gió thổi chuông gió, tiếng chuông không quá lớn, nhưng lúc này trong tai Mặt Bằng, lại là ma âm xuyên thấu. “A——!” Hắn đau đớn không kìm được bịt tai. Ù tai, chóng mặt, nhức đầu, hắn đau đến suýt không đứng vững. Nhìn lại tay bịt tai, toàn là máu. Linh khí lợi hại thật! Chỉ kêu vài tiếng, mà đã làm rách màng nhĩ hắn! 【Ô Nhiễm Tinh Thần: 69】.
Ô nhiễm nhanh quá! Hắn buộc phải lôi tinh thần dược từ trong túi ra, muốn ức chế Ô Nhiễm Tinh Thần trước, nhưng mũi kim còn chưa chạm tay, tinh thần dược đã bị người ta đập bay. Con nhỏ trông tiệm chết tiệt không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt hắn, mặt mày nghiêm túc: “Anh đang tiêm gì thế?” “Không phải là ma túy chứ?”
Vốn dĩ, ba ngày không có khách, vừa mở hàng đã đón vị khách thứ hai, Mã Tiểu Biển mừng lắm. Ai ngờ vị khách này ốm yếu, vừa vào tai đã bắt đầu chảy máu, thở không thông, tinh thần mê man, rồi bỗng cúi xuống lục túi điên cuồng, lấy ra một ống tiêm, mở ra định tiêm. Đây không phải lên cơn nghiện muốn chích ma túy thì là gì? Mã Tiểu Biển sao có thể chịu được? Cô phóng một bước lao lên đập bay ống tiêm. Là người Tung Của, cô tuyệt đối không cho phép bên cạnh mình có người hút thứ này. Không chỉ không cho phép, cô còn sẽ báo cáo ngược lại!
“Trả cho tao!” Mặt Bằng nổi gân xanh, tai đau đến khó thở, mặt mày hung ác khác thường, “Đừng để tao nói lần thứ hai!” Đáy mắt hắn đầy âm hiểm. Xem ra con nhỏ chết tiệt này đã phát hiện ý đồ của hắn, nên đánh bay tinh thần dược trước. Đã vậy, hắn cũng không cần nương tay. Hắn đưa tay ra, muốn túm lấy cô, cắt đứt cổ cô.
Hắn nắm được tay Mã Tiểu Biển. Rồi. “A——!” Nếu nói, trước đó bị ánh sáng chiếu là đau nhẹ, bị chuông gió reo là đau lớn, thì chạm vào Mã Tiểu Biển là đau dữ dội! Đau! Quá đau! Trong khoảnh khắc chạm vào Mã Tiểu Biển, cơ thể như bị điện cao áp phóng liên tục, đau đến mức khiến người ta mất ý thức trong chốc lát. 【Ô Nhiễm Tinh Thần: 74】. “A a a a a!” “Đau quá!”
Mặt Bằng gần như phản xạ rụt tay lại, đau đến co quắp thành một cục, cơ thể bắt đầu run rẩy nức nở. “Trả cho tao...” “Trả tinh thần dược cho tao...” Cứ ô nhiễm thế này, hắn sẽ chết! Thực sự sẽ chết! “Cầu xin mày, trả tinh thần dược lại cho tao...” Nước mắt nước mũi chảy đầy. Mặt Bằng cả đời chưa từng cúi đầu với ai như vậy. Dáng vẻ đó nói thế nào nhỉ. Giống hệt một con nghiện lên cơn điên loạn. Thế thì Mã Tiểu Biển còn gì không hiểu?
“Tinh thần dược, mẹ nó chứ tinh thần dược!” Mã Tiểu Biển giơ tay tát một cái. Ma túy thì chính là ma túy, tưởng đổi tên là cô không nhận ra à? Thực ra ba chữ tinh thần dược, Mã Tiểu Biển cũng đã thấy trên mạng, ngay trong cái diễn đàn mê tín ấy, ngày nào cũng thấy người rao bán thứ này, giá cao không tưởng. Ngoài ra còn có cái gì mà chất chữa lành, chất tăng cường, mấy thứ đó giá thấp hơn một chút, nhưng cũng rất đắt. Thứ nhìn thì chẳng có tác dụng gì mà đắt không tưởng, ngoài ma túy ngụy trang ra còn là gì? Mã Tiểu Biển lúc đó đã nghi ngờ. Đương nhiên, trong ba ngày này cô cũng đã báo cáo không ít. Nhưng vô ích. Cô nghi có thế lực xấu. Phải kiên quyết trấn áp thế lực xấu!
“A——!” Một cái tát xuống, Mặt Bằng đau đến ngã lăn ra đất, run rẩy mãi, lâu lắm không bò dậy nổi. Đau quá! Bị Mã Tiểu Biển đánh còn đau hơn chạm vào cô! Mã Tiểu Biển trước đây luyện vài năm tán đả, nhưng cô thực sự chưa thấy một cái tát có thể đánh người ta ra như vậy. Mũi chảy máu, tai cũng chảy máu. Trời ơi, ma túy đúng là hại người vô cùng! Nhìn tình trạng xấu đi nhanh thế kìa!
“Đại ca, anh đừng sợ, tôi đưa anh đến bệnh viện ngay.” Mức độ thế này, phòng khám là vô ích, phải đến bệnh viện lớn. Mã Tiểu Biển lập tức ra quầy lấy điện thoại, bấm 120. “Vâng vâng vâng, tôi có một bệnh nhân, tình hình có vẻ rất tệ, địa chỉ của tôi là...” Vừa gọi 120 xong, thấy Mặt Bằng chống tay chân, điên cuồng bò ra ngoài. Cô phóng một bước kéo người lại. Yên tâm, có cô ở đây, nhất định không để đại ca này xảy ra chuyện đâu! Cô sẽ canh hắn. Canh hắn luôn! “Đại ca, 120 sắp đến rồi, anh sẽ không sao đâu!”
Mặt Bằng: “?” Hả? Trong trò chơi kinh dị, có cái quái gì là 120! Rồi, hắn thấy 120. 120 rách nát, toàn máu, 120 quái dị. Mặt Bằng: “!” Mẹ ơi, cứu mạng!
