Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Game Kinh Dị Giáng Thế, Ta Mở Tiệm Hàng Mã Bán Đồ Diệt Quỷ > Chương 63

Chương 63

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Mặc kệ cao thấp, già trẻ, cô ấy cứ túm lên giáo dục một trận.

 

Một cái tát giáng xuống, cô em gái đang ngủ mơ màng cuối cùng cũng mở mắt.

 

Nhưng chỉ mở mắt thôi.

 

Người vẫn ngây ra, ngơ ngác nhìn cô.

 

Xem này, ngủ sâu thế đấy.

 

Đây có phải chỗ để ngủ không hả!

 

“Cô tỉnh táo lại cho tôi!”

 

“Đây là đường hầm đấy, cô có biết làm vậy nguy hiểm thế nào không?”

 

Nếu bỗng nhiên có xe lao vào, tốc độ nhanh quá không kịp thắng, chỗ này thành hiện trường tai nạn mất!

 

Có khi còn không phải tai nạn đơn giản, mà là tai nạn liên hoàn, nếu lại gây nổ lớn, hậu quả không dám nghĩ tiếp!

 

Càng nghĩ càng tức, tức quá, liền xốc cô em gái ra khỏi ghế:

 

“Đứng dậy! Cô đứng dậy cho tôi!”

 

Hôm nay nhất định phải đưa mấy tay tài xế này vào đồn ngồi, tiếp thu giáo dục tư tưởng, cải tạo thật tốt!

 

*.

 

Tiểu Ngũ bị Mã Tiểu Biển lay vai đánh thức.

 

Đúng vậy, trước đó cô tưởng mình tỉnh, tưởng mình đang kêu cứu, nhưng không, cô toàn ngủ mê, chỉ mơ hồ cảm thấy có ánh sáng, có xe, có người đến gần.

 

Nhưng chỉ có thế thôi.

 

Chỉ số Ô Nhiễm Tinh Thần của cô lên tới 99, sắp tan biến đến nơi.

 

Khoảnh khắc Mã Tiểu Biển chạm vào cô, ô nhiễm về 0, nhưng có lẽ do quỷ dị hóa quá lâu, nằm quá lâu, cơ thể suy giảm chức năng, dù ô nhiễm về 0, cô vẫn tê dại toàn thân, không thể cử động ngay.

 

Rồi cô bị Mã Tiểu Biển lôi lên.

 

Được rồi, tỉnh rồi.

 

— Không tỉnh, óc cô cũng bị lắc đều mất.

 

“Ờm…” Cô khản giọng.

 

Mã Tiểu Biển không nghe rõ: “Gì cơ?”

 

“Tôi tỉnh rồi…”

 

Thấy cô vẫn nửa tỉnh nửa mê như đang ngủ say, Mã Tiểu Biển nghiêm mặt:

 

“Đừng có yếu ớt như vậy, nói to lên!”

 

Tiểu Ngũ không dám không to, không to thì cô sợ cái tát tiếp theo cũng rơi lên người mình, nên cố cắn răng, gắng sức giữ tỉnh táo, dùng hết sức hét lên:

 

“Tôi tỉnh rồi!”

 

“Tốt, có tinh thần lắm!” Mã Tiểu Biển vỗ vai cô, nghiêm túc nói, “Cô có biết đây là đường hầm không?”

 

“Biết ạ.”

 

“Có biết đỗ xe ở đây là phạm pháp không?”

 

Tiểu Ngũ: “Hả?”

 

Ở đây, đỗ xe, phạm pháp?

 

Này này này, chưa ai dạy cô điều đó cả.

 

Xin lỗi nhé, chỉ biết vào đây sẽ chết, không biết vào đây còn để lại tiền sử phạm pháp.

 

Chắc do bị mắc kẹt ở đây quá lâu, nên luật pháp bên ngoài cũng thay đổi rồi.

 

“Cô không biết? Cô lại không biết? Trời ơi, không hiểu luật mà cô dám lái xe tải hả? Cô em gái, nhìn cô tuổi còn nhỏ, sao không coi mạng sống ra gì thế?”

 

Thế nào cũng phải tước bằng lái của cô em này, bắt cô ấy thi lại lý thuyết bằng lái!

 

Tiểu Ngũ ngây ra.

 

Cô ấp úng mãi, không biết giải thích thế nào, cuối cùng đành theo lời Mã Tiểu Biển, chỉ vào con trỏ trên xe nói:

 

“Cái đó, tôi không cố ý đỗ ở đây, là do xe hỏng ạ.”

 

“Xe hỏng?” Cơn giận của Mã Tiểu Biển nguôi đi đôi chút, “Xe hỏng sao không nói sớm, cô phải đặt biển cảnh báo phía sau chứ, không thì người khác không thấy mà đâm vào thì sao?”

 

Mã Tiểu Biển cũng không phải người vô lý, lại thi vô số bằng lái, tự cho là rành xe, sửa xe gì đó, động tay là biết ngay?

 

Cô bế Tiểu Ngũ còn đang ngái ngủ lên ghế phụ như bế trẻ con, vặn chìa khóa, chuẩn bị nổ máy nghe xem xe hỏng chỗ nào:

 

“Xe hỏng chỗ nào? Hỏng lâu chưa?”

 

Chìa vừa vặn, ầm một tiếng, xe nổ máy.

 

Một tia sáng bắn ra.

 

Tiểu Ngũ trợn tròn mắt.

 

“Con trỏ…”

 

Con trỏ đã hồi phục!

 

Sao có thể?

 

Con trỏ không phải không thể hồi phục sao?

 

Chắc cô bị mắc kẹt quá lâu rồi, giờ đã có người sửa được con trỏ.

 

Tiểu Ngũ bỗng nhiên rưng rưng nước mắt.

 

Về nhà!

 

Thật sự có thể về nhà rồi!

 

Nhưng, mấy chục năm đã trôi qua, cha cô còn sống không?

 

Cô còn có nhà không?

 

“Nhìn cũng không hỏng mà.”

 

Mã Tiểu Biển vào số, chạy thử, hoàn toàn bình thường.

 

Cô ta từ từ quay đầu nhìn Tiểu Ngũ: “Xe hỏng chỗ nào?”

 

Tiểu Ngũ im lặng.

 

“Rõ ràng là cô giao hàng cường độ cao quá buồn ngủ, còn bịa lý do xe hỏng!”

 

Tiểu Ngũ: “Tôi, tôi không phải…”

 

“Còn dám nói không phải? Cô nhìn quầng thâm mắt cô kìa, nhìn mặt vàng như nghệ, ít nhất phải thức mấy ngày rồi đúng không? Sao thế, vì kiếm tiền mà không cần mạng à?”

 

Tiểu Ngũ tinh thần rất kém.

 

Không còn cách nào khác, cô bị mắc kẹt ở đây suốt hai năm, nhiễm quá nặng, không thể ngủ được, cứ chịu đựng như vậy, nên nhìn qua, cô chẳng khác gì cái xương khô sắp chết.

 

Tiểu Ngũ cúi đầu, không dám lên tiếng, giờ cô như người rừng từ rừng nguyên sinh bước ra, không biết thế giới bây giờ ra sao, cũng không biết ứng phó thế nào, chỉ còn sự mờ mịt bất lực.

 

Cô khẽ nói: “Em biết sai rồi.”

 

Cô không biết sai chỗ nào, nhưng Mã Tiểu Biển đã cứu cô, vậy cô nói cô sai thì cô sai.

 

Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, Mã Tiểu Biển cũng không nỡ tiếp tục mắng:

 

“Thôi, biết sai là được, giờ cũng chưa xảy ra chuyện gì lớn, về rồi tự đi đầu thú đi.”

 

Nhưng lửa giận trong lòng Mã Tiểu Biển vẫn còn, liền nhảy xuống xe, lần lượt lay tỉnh mấy người trên xe tải phía sau.

 

Mặc kệ cao thấp, già trẻ, vỗ tỉnh là một trận mắng và giáo dục.

 

Nhưng những người này ai cũng cứng đầu, vừa mắng đã bảo là xe hỏng.

 

“Gì? Xe hỏng? Hỏng chỗ nào?”

 

Ha, thách cô không biết lái xe tải, lừa cô đây mà.

 

Mã Tiểu Biển trực tiếp lên nổ máy xe, vả mặt ngay tại chỗ.

 

Rồi nhàn nhã nhìn vẻ mặt kinh ngạc bất lực của đối phương.

 

Phải nói, vả mặt sướng lắm.

 

Vì sướng nên dù ở đây có nhiều xe tải, Mã Tiểu Biển vẫn lần lượt đi vả mặt từng người, vả xong, cô mới đỡ giận.

 

Cô ở phía trước oanh liệt vả mặt, còn Lâm Sanh thì đi theo phía sau giải quyết hậu quả.

 

“Tiểu Sanh?” Tiểu Ngũ thấy người quen, cảm giác bất lực không hòa nhập được vào thế giới hiện tại lập tức giảm đi nhiều, cô vô thức đưa tay về phía Lâm Sanh, “Tiểu Sanh, là em à?”

 

Là Lâm Sanh, hay là con gái Lâm Sanh?

 

Lâm Sanh lập tức nắm lấy tay cô, mắt đỏ hoe: “Chị Năm, là em, em là Lâm Sanh, cuối cùng em cũng tìm được chị rồi, chị lạc mất hai năm, chú Bảy mấy năm nay vẫn luôn tìm cách tìm chị.”

 

Hai năm.

 

Hóa ra mới qua hai năm.

 

Vậy cha cô vẫn còn sống, nhà cô vẫn còn.

 

Tốt quá, thật sự tốt quá.

 

Cô xúc động, nước mắt lã chã rơi.

 

Lâm Sanh thấy Tiểu Ngũ tinh thần rất kém, nên gắng gượng nói ngắn gọn về thân phận của Mã Tiểu Biển:

 

“Đây là đường hầm, có những lời không thể nói thẳng. Em chỉ có thể nói với chị, cô chủ nhỏ không phải nhân viên 927, những lời cô ấy vừa nói không có ác ý…”

 

Cô tóm tắt tình hình hiện tại, Tiểu Ngũ mới hiểu, thế giới bây giờ không thay đổi, chỉ có Mã Tiểu Biển là đặc biệt.

 

Trái tim mờ mịt bất lực của cô mới hoàn toàn ổn định.

 

Sợi dây căng thẳng vừa lơi lỏng, cô đã cảm thấy mệt mỏi và buồn ngủ.

 

Vừa mệt vừa buồn ngủ.

 

“Đừng ngủ, lên tinh thần đi, giờ đường hầm đã mở, có tụi em… có chúng em ở đây, đường hầm tạm thời an toàn, chị phải nhanh chóng rời đi, ra khỏi đường hầm, lập tức liên lạc với chú Bảy và mọi người, họ sẽ đến đón chị.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích