91 Tuyển nhân viên, phải tuyển loại có thể nuôi sếp chứ!
Tiền giấy dù là lúc nghỉ ngơi trong ký túc xá trò chơi kinh dị hay lúc tự vệ đều có thể dùng, nếu có thể treo lên website chính thức bán số lượng lớn thì tốt nhất.
Còn năng lực của người giấy, Lâm Sanh tuy chưa tận mắt chứng kiến, nhưng trước đó cô từng nghe Ngô Lâm nhắc đến trên xe ma, người giấy sẽ cứu người chơi một mạng vào thời khắc then chốt, cho dù gặp BOSS bất tử, cũng có thể giúp người chơi giành chút thời gian chạy trốn.
Tuy nhiên, tiền giấy chỉ cần để trong cửa hàng một ngày là có thể trở thành linh khí, nhưng Lâm Sanh lại không chắc về người giấy, trong cửa hàng hoàn toàn không có, thậm chí trong kho cũng chẳng có bao nhiêu, vì cơ bản không bán được, Mã Tiểu Biển căn bản không hề làm qua.
Cô trầm ngư một lát rồi đưa ra quyết định: “Chủ nhỏ, tôi có thể treo tiền giấy lên web chính thức bán không?”
Mã Tiểu Biển kinh ngạc ngẩng đầu: “Cái gì cơ?”
Tiền giấy? Treo lên web chính thức bán?
Không phải chứ, cô nghĩ người ta không ngại xui xẻo à?
Lâm Sanh liếc mắt là nhìn ra suy nghĩ của Mã Tiểu Biển, hơi suy nghĩ một chút: “Chủ nhỏ, cô có từng nghe nói đến ‘Ban Xử lý Sự vụ Linh dị’ chưa?”
“Hả?”
Mã Tiểu Biển chưa từng nghe.
——Chưa từng nghe là đúng, vì vốn dĩ không tồn tại.
Tuy nhiên, dưới sự ám chỉ mơ hồ của Lâm Sanh, đầu óc Mã Tiểu Biển quay cuồng, lập tức hiểu ra, đó là cái tổ chức chính phủ thần bí trong truyền thuyết, không biết ma quỷ thần thánh hay người ngoài hành tinh gì cũng đều xử lý được.
“Dì tôi làm việc trong tổ chức đó, hồi tôi về nhà trước đây, dì ấy đã thấy bùa giấy của chúng ta, nói đó là linh khí đã khai quang, nếu có thể hy vọng cô đồng ý bán.”
Mã Tiểu Biển ngây người.
Tiền giấy là linh khí?
Cái gì cơ, thứ này ra nhà máy một chuyến kéo cả xe về được, thật sự có thể đem ra ngoài bán như linh khí sao?
Dù là đen tối như Mã Tiểu Biển, lúc này cũng hơi do dự, không phải cô không đủ đen tối, không muốn kiếm món tiền đen này, mà là tiền giấy thứ này chỗ nào cũng có, chẳng có sức cạnh tranh, rất dễ bị phát hiện lừa đảo.
Bà dì Lâm Sanh này mê tín như vậy, lại còn thần bí học, sao lại vào được tổ chức thần bí thế?
“Thật sự bán được à?”
“Được! Chủ nhỏ, cô tin tôi đi, có dì tôi ở đó, tuyệt đối không có bất kỳ lo lắng nào, hơn nữa chúng ta đang làm phúc cho mọi người đấy.”
Bởi vì tiền giấy này là linh khí thật.
Nếu thật chỉ là thứ mê tín, đừng nói lên web chính thức bán, chỉ riêng tiệm đồ mã của Mã Tiểu Biển đạt doanh thu nhất định là cô đã chuẩn bị đi tù rồi.
“Ừ, cũng được.”
“Vậy chủ nhỏ, cô thấy chúng ta định giá thế nào?”
Coi cô ấy mê tín kìa.
Mã Tiểu Biển suy tính, đã là linh khí thì không thể bán giá cũ được.
“Một xấp hai nghìn?”
“Được.”
Lâm Sanh lập tức liên lạc chú Bảy, ghi rõ công dụng của tiền giấy, trước khi mở phó bản trò chơi kinh dị tiếp theo, mỗi ngày sẽ lên mới 120 xấp, không còn cách nào, cửa hàng một ngày chỉ để được 120 xấp, chỉ có thể làm từng ngày một.
Website chính thức lập tức mở đặt trước, mỗi người hạn mua năm xấp.
Đặt trước vừa ra, vô số người đang rình bùa giấy đều choáng váng.
“Đốt tiền giấy, có thể xuất hiện kết giới chống lại quỷ dị, thời gian dài tới sáu tiếng? Trời ơi, thật sao?”
“Có phải nói rằng, nếu còn sáu tiếng nữa là qua ải, chỉ cần đốt một xấp tiền giấy là đảm bảo qua ải thành công?”
“Nếu cướp được năm xấp thì ba mươi tiếng! Trời ơi, sao lại có thứ tốt thế này lên web chính thức nhanh thế!”
“Nhà tôi có quỷ dị, dùng cái này có khống chế được không?”
“Thiệp mời! Thiệp mời có khống chế được không? Tôi không muốn vào trò chơi kinh dị nữa!”
“Một ngày chỉ có 120 xấp? Một người còn cướp được năm xấp? Không phải chứ, thứ này ai cướp nổi!”
…
Bàn tán xôn xao, nhưng sự kích động của từng người ngồi trước máy tính là không thể giả.
Rất nhanh, 120 xấp lên mới, hết sạch trong giây lát.
“Tay nhanh thế, các người không cần mạng à!”
“Cái nút xám xịt này, nếu cho tôi mà giống của người khác, tôi thà không cần!”
“Hu hu hu, bùa giấy đâu, bùa giấy khi nào lên mới, ít nhất cũng lên thêm đi, cầu xin mà…”
…
Rất nhanh, bùa giấy mà Mã Tiểu Biển vất vả vẽ cả đêm cũng lên mới, vẫn hết sạch ngay.
“Để lại một tờ, để một tờ cho con với!”
“Mau lên mới, ngồi chờ đây.”
*.
Mã Tiểu Biển sắp mệt chết.
Vốn dĩ cảm cúm của cô chưa khỏi, vừa mới từ bệnh viện ra đã quay cuồng vẽ mấy trăm tờ bùa, giờ mặt cô xanh trắng, như thể giây sau sẽ chết tới nơi.
Nhưng nhanh chóng, cô lại phấn chấn: “Cái gì? Bán được rồi? Thật bán hết rồi?”
Tiền giấy – thứ chỗ nào trên phố cũng có, chẳng có sức cạnh tranh – mà cũng có người giành?
Là ngành mai táng không nội cuốn à?
Không, là kỹ năng sale của cô quá mạnh!
“Lão Lâm, cô được đấy!”
Mã Tiểu Biển mừng không kìm được, liên tục vẽ bánh vẽ nói cuối năm nhất định phải bao mấy cái bao lì xì to cho Lâm Sanh, xác nhận bùa giấy treo tối nay cũng bán hết, tảng đá trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống.
Cô quá thiếu tiền rồi.
Thiếu tiền thì thiếu, cô lại làm nghề lừa đảo, ai biết hôm nay bùa bán được, ngày mai còn bán được không, nên cô muốn nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, vẽ chết đi, bán chết đi.
Nhưng không ngờ, vừa lên mới đã hết sạch, cô đã coi thường độ mê tín của thế giới này rồi!
Còn lo gì bán nữa.
Mã Tiểu Biển lại phổng mũi, trên mặt đầy vẻ thư thái của người giàu, thậm chí còn chuẩn bị phát ra vài tiếng cười cổ điển.
“Khụ khụ khụ——”
Chưa cười được bao lâu, Mã Tiểu Biển đã ho đến mức không thẳng lưng nổi, vội vàng uống thuốc, lê người lên quầy rồi đi lên lầu.
“Tôi không ổn rồi, phải lên nghỉ trước, lúc mấy người rời đi nhớ đóng cửa kín.”
“Vâng ạ.”
Mã Tiểu Biển lên lầu vệ sinh xong, lăn ra ngủ như chết, còn dưới lầu, Lâm Sanh và Trần Thời Tự vẫn đang cần mẫn đối chiếu địa chỉ, đóng gói tiền giấy và bùa giấy.
Đóng gói xong, giao cho công ty logistics 927, Lâm Sanh quay lại tiệm đồ mã, nghĩ ngợi rồi vẫn vào kho tìm mấy cái người giấy.
“Chẳng lẽ, người giấy cũng giống tiền giấy, phải để trong cửa hàng mới biến thành linh khí?”
Nếu vậy, thì người giấy cũng có thể sản xuất hàng loạt.
Lâm Sanh ôm hai cái người giấy đặt vào trong cửa hàng, rồi mới về nghỉ.
*.
Ngày hôm sau, mười giờ Mã Tiểu Biển mới tỉnh.
Lúc dậy, người vẫn hơi sốt nhẹ, tinh thần uể oải, cô vệ sinh xong, đeo khẩu trang lầm lũ đi xuống lầu thì Lâm Sanh đã đến rồi.
“Chào buổi sáng chủ nhỏ.”
“Chào chào.”
Mã Tiểu Biển đang suy nghĩ nên ăn bữa sáng xa xỉ thế nào, thì trước mặt đã được đưa tới một đống đồ ăn sáng, nào bánh mè, bánh bao nhân thịt, trứng trà… đủ thứ.
Chưa kịp phản ứng, Trần Thời Tự cũng xách ba tô mì nóng hổi đi vào, cười hề hề: “Chủ nhỏ, dậy rồi à? Mì trộn tương vừa ra lò, ăn nhanh nào.”
Mã Tiểu Biển khựng lại, rồi cảm động.
Cô bảo rồi, tuyển nhân viên, phải tuyển loại có thể nuôi sếp chứ!
Đi làm cho vay, nhà tư bản nghe xong cũng phải rơi lệ.
“Thế này không tốt lắm đâu, sao tôi có thể ăn của các cậu được?”
“Nói gì thế chủ nhỏ, chúng ta đều là người một nhà, của chúng tôi cũng là của cô, ăn nhanh kẻo nguội.”
Họ còn chịu tự thôi miên, thật sự coi công ty là nhà, Mã Tiểu Biển thật sự khóc mất.
Tuy nhiên, tiệm đồ mã là của cô, hai đứa này mà thật sự coi tiệm đồ mã là nhà muốn chia chác, cô đảm bảo cho mỗi đứa một cước, tống cổ cả hai ra ngoài.
“Cũng được.”
Mã Tiểu Biển vốn chỉ khách sáo, nghe vậy, ra vẻ ngại ngùng nhưng thực chất ngồi xuống ăn ngay.
Ngẩng đầu lên, đã bị mấy cái người giấy trước mặt làm giật mình.
“Đệt, mấy cái người giấy này lấy ra lúc nào thế?”
