Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ta Từ Hạ Thành Bò Lên - Ninh Phàm > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 0036: Người nhận hàng.

 

‘Mẹ nó chứ!!!’

 

Ninh Phàm túm tóc hắn, liên tục đập đầu hắn xuống mặt bàn!

 

Ầm!

 

Ầm!

 

Ầm!

 

Mặt bàn đã nứt toác, trên đó loang lổ một mảng máu!

 

‘Mày nói dối!!’

 

Ninh Phàm gầm lên: ‘Mày đang lừa tao, đúng không?!’

 

‘Hê hê… hê hê…’

 

Mặt Tô Bắc sắp bị đập nát đến nơi.

 

Mũi lệch sang một bên, thậm chí răng cũng rụng mất mấy cái.

 

Nhưng dù thê thảm vậy, hắn vẫn cười.

 

Cười nhạo.

 

‘Không tin… thì thôi.’

 

Tô Bắc đáp lại một câu hời hợt.

 

Ninh Phàm run rẩy khắp người.

 

Từ khi biết thân phận của Tô Bắc, trong lòng cậu đã thắp lên hy vọng.

 

Cậu rất mong Tô Bắc có thể nói với cậu rằng anh Xuyên chưa chết.

 

Dù bị thương, ít nhất…

 

họ còn có một tia hy vọng.

 

Mọi người có thể lùng sục khu rừng mù sương để tìm tung tích anh Xuyên.

 

Thế nhưng…

 

‘Nhóc con, giận cái gì chứ?’

 

Tô Bắc cười khà khà: ‘Chết có mỗi một người thôi mà…’

 

‘Tao giết mày!’

 

Ninh Phàm thở hổn hển, trực tiếp rút thanh kiếm gỉ ra: ‘Tao cho mày cơ hội cuối cùng! Nói tao nghe, anh Xuyên…’

 

‘Chết rồi! Chết rồi! Chết rồi! Chết rồi!’

 

Tô Bắc trừng mắt nhìn thẳng Ninh Phàm: ‘Bị tao giết! Lão tử bắn nó thành tổ ong rồi!!’

 

‘Vậy thì mày xuống dưới đền mạng cho anh Xuyên đi!’

 

Ninh Phàm giơ cao thanh kiếm gỉ.

 

Nhưng Tô Bắc lại cười càng vui vẻ hơn.

 

‘Mày dám giết tao không?’

 

Bỗng nhiên, Tô Bắc nhìn về phía sau Ninh Phàm: ‘Thằng nhóc không biết giá trị của tao, chẳng lẽ chị đội trưởng cũng không biết sao?’

 

Phía sau Ninh Phàm vọng ra giọng của Ôn Thải.

 

‘Nhóc, đã nói rồi, dùng thủ đoạn thế nào cũng được, nhưng phải giữ mạng hắn.’

 

Không biết từ lúc nào, Ôn Thải đã vào phòng, hai tay khoanh trước ngực dựa vào tường, sắc mặt hơi khó coi: ‘Nói là phải giữ lời.’

 

‘Loại súc sinh này, sao phải giữ hắn lại?’

 

Ninh Phàm không quay đầu, mà gắt gao nhìn chằm chằm Tô Bắc.

 

‘Quy định của Tổng khu, trọng phạm cấp A trở lên cần phải bàn giao cho họ xử lý.’

 

Ôn Thải lạnh lùng nói: ‘Phân khu không được tư hình, cho cậu dùng thủ đoạn tra hỏi đã là phá lệ rồi.’

 

‘Lại mẹ nó quy định!’

 

Ninh Phàm chất vấn: ‘Bọn họ có thể dùng Linh thị giết người trong khu, còn các người thì không! Bắt được người rồi, tự mình không xử lý được, còn phải chuyển lên trên! Lại là quy định! Sao lại lắm quy định thế? Mấy cái quy định chó má này chỉ dành cho người tuân thủ quy định thôi à?!’

 

Anh Xuyên rất tuân thủ quy định.

 

Nhưng bây giờ người thì đã chết.

 

Chết trong tay một kẻ hoàn toàn không tuân thủ quy định.

 

Tại sao?!

 

Quy định rốt cuộc tồn tại để hạn chế ai?!

 

‘Tôi biết tâm trạng của cậu bây giờ…’

 

‘Chị không biết!’

 

Ninh Phàm cộc cằn cắt lời Ôn Thải: ‘Vừa rồi chị nói, đó là quy định của Giám sát viên các chị! Không liên quan đến tôi!’

 

Nói xong, Ninh Phàm hạ kiếm xuống.

 

Ánh mắt Ôn Thải ngưng lại, cổ tay khẽ động, vung ra một tia sáng trắng.

 

Keng!

 

Tia sáng trắng đánh lệch thanh kiếm gỉ của Ninh Phàm, rồi cắm phập vào tường.

 

Đó là một chiếc bông tai.

 

‘Nhóc, đây vẫn là địa bàn của Giám sát viên.’

 

Ôn Thải nghiêm giọng: ‘Đừng có gây chuyện, tôi không muốn bị người ta nói là qua cầu rút ván.’

 

Ninh Phàm nhìn Ôn Thải.

 

Đến bây giờ, cậu vẫn chưa thấy Ôn Thải ra tay.

 

Chỉ biết những người xung quanh dường như đều rất sợ chị ấy.

 

Mà vừa rồi Ôn Thải ra tay, nhanh đến mức cậu còn chưa kịp nhìn rõ.

 

Đó là khi chưa dùng Linh thị.

 

Ôn Thải mở cửa, vẫy tay gọi vào mấy người, dặn dò: ‘Giúp hắn xử lý vết thương.’

 

Rồi chị lại nói với Ninh Phàm: ‘Nhóc, ra ngoài với tôi, chúng ta nói chuyện.’

 

Ninh Phàm im lặng một lát, rồi đi theo.

 

Ôn Thải đưa Ninh Phàm lên sân thượng.

 

Chị dựa hai tay vào lan can, trông rất thư thái.

 

‘Người mình kính trọng chết rồi, trong lòng rất khó chịu, phải không?’

 

Ôn Thải khẽ nói: ‘Em muốn báo thù.’

 

Ninh Phàm không nói gì.

 

Ôn Thải thở dài.

 

‘Lâm Xuyên đúng là một người rất nghĩa khí.’

 

Đồng tử Ninh Phàm co rút lại, cảnh giác nhìn Ôn Thải.

 

Chị ấy biết!

 

Chị ấy biết thân phận của mình!

 

‘Ngạc nhiên à?’

 

Ôn Thải cười: ‘Không ngờ tôi lại biết, em là con chó hoang mới nhất mà [Nhà của Dã Khuyển] nhận về?’

 

Không khí đông cứng.

 

Trước đó, Ôn Thải đã gọi Ninh Phàm là chó hoang mấy lần.

 

Ninh Phàm tưởng chỉ là trùng hợp.

 

Nhưng bây giờ thì chứng minh, không phải!

 

‘Chị… sao chị lại biết?’

 

‘Đừng căng thẳng, chúng ta không phải kẻ thù.’

 

Ôn Thải xua tay: ‘Lô hàng mà Dương Bắc Hải nhờ các em chuyển, người nhận hàng… là tôi.’

 

…

 

Cùng lúc đó, bên ngoài tường khu vực.

 

Trấn Linh Khí trước cổng đã bị thu đi từ lâu.

 

Một chiếc xe dài đến sáu bảy mét đỗ trước cổng khu F27.

 

Chiếc xe này, so với chiếc xe Dương Bắc Hải đưa hồi đó, khác nhau một trời một vực.

 

Lớp sơn nguyên vẹn, kiểu dáng tinh xảo.

 

Cửa xe mở ra, bên trong bước xuống một người đàn ông mặc đồng phục xám.

 

Người đàn ông cắt đầu đinh, chân đi giày vải, bước đi khập khiễng.

 

Đến trước cổng, người đàn ông khẽ nói: ‘Làm ơn, mở cửa.’

 

‘Làm gì?’

 

Cửa sổ nhỏ được mở ra.

 

Vì vụ Tô Bắc, bầu không khí trong khu F27 hiện tại khá căng thẳng.

 

Dù bây giờ người đã bị bắt, nhưng bóng ma vẫn còn bao trùm.

 

‘Đón người.’

 

Người lính gác nhìn qua ô cửa thấy một khuôn mặt rất bình thường, không đẹp, cũng không xấu.

 

Đúng kiểu ném vào đám đông chẳng ai để ý.

 

‘Đón người?’

 

Người lính gác thắc mắc: ‘Đón ai?’

 

‘Tô Bắc.’

 

Người đàn ông vẫn khách sáo: ‘Làm ơn mở cửa, cảm ơn.’

 

Nhưng khi nghe đến cái tên Tô Bắc, không khí trong cổng lập tức trở nên nặng nề.

 

Mấy Giám sát viên đang dọn dẹp tàn cuộc ở ngay cổng, lúc này đều rút vũ khí ra.

 

‘Anh chắc chắn… anh nói là Tô Bắc?’

 

Một Giám sát viên qua ô cửa nhỏ trầm giọng hỏi.

 

‘Chắc chắn.’

 

Người đàn ông mỉm cười: ‘Tôi vừa nhận được tin, Tô Bắc bị các anh bắt.’

 

Giám sát viên sững người: ‘Anh là người của Tổng khu?’

 

Tô Bắc phải bàn giao cho Tổng khu.

 

Nhưng vấn đề là, họ mới bắt người chưa đầy hai tiếng, Tổng khu cách rất xa, chắc không nhanh thế.

 

‘Không phải.’

 

Người đàn ông lắc đầu, cười nhạt.

 

Giám sát viên cảm thấy có chút bất an.

 

Người đàn ông lấy từ trong ngực ra một tấm thẻ điện tử cỡ bàn tay, đặt lên ô cửa cho người bên trong xem.

 

Trên tấm thẻ điện tử đó, nhấp nháy thông tin cá nhân của người đàn ông.

 

Tam Thống Liên Hợp Khu: Diệp Lương.

 

Giám sát viên mở to mắt.

 

‘Anh, anh là người của Tam Thống Liên Hợp Khu?’

 

‘Chính là.’

 

Diệp Lương thu lại tấm thẻ: ‘À, đúng rồi! Tô Bắc… là thiếu thống của nhà tôi.’

 

Chưa kịp để đối phương kịp phản ứng, Diệp Lương nói thêm một câu: ‘Một trong Tam Thống, con trai của Thống lĩnh Tô Vạn Quân.’

 

Tất cả Giám sát viên đều sững sờ tại chỗ.

 

Họ nhận ra, chuyện này…

 

lớn rồi!

 

Ít nhất, không phải tầm của họ có thể xử lý.

 

‘Xin anh đợi một chút, tôi cần báo cáo với đội trưởng…’

 

Một Giám sát viên thái độ rõ ràng thay đổi.

 

Nhưng Diệp Lương lại lắc đầu: ‘Tô thống bảo tôi đến đón người, thời gian có hạn, xin lỗi… tôi không đợi được.’

 

Giám sát viên nổi giận: ‘Nhưng Tô Bắc dù sao cũng là trọng phạm cấp A! Dù anh là Tam Thống Liên Hợp Khu…’

 

‘Linh thị: Che Trời.’

 

Diệp Lương khẽ thì thầm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích