Chương 98: Tôi Không Xứng.
Từ Bôn cũng đi rồi.
Tuy chỉ có Huy Tử chào Ôn Tu Viễn một tiếng, nhưng những người đi sau, Ôn Tu Viễn cũng chẳng hỏi thêm.
"Ba."
Sắc mặt Ôn Thải rất khó coi: "Ba định làm gì?"
Ôn Tu Viễn nhướng mày: "Làm gì à? Các con đường xa lặn lội tới đây, ba sắp một bàn tinh hoa chiêu đãi, có vấn đề gì sao?"
Ôn Thải nắm chặt nắm đấm.
Nói theo lý thì không có vấn đề.
Nhưng người tinh mắt đều nhìn ra, vấn đề ở đây rất lớn.
Rõ ràng họ đã tới tận khu rừng Ám Tự rồi, chỉ cần đi thêm vài bước nữa là tới khu F18, có cần phải phái nhiều xe tới đón như vậy không?
Không cần.
Họ tới khu F18, nói khó nghe một chút thì coi như là lánh nạn, có cần làm ra vẻ hoành tráng như vậy để hoan nghênh họ không?
Cũng không cần!
Còn bàn tinh hoa này...
Thực ra càng không cần.
Bởi ai cũng biết, sẽ chẳng ai động đũa.
"Cháu là Ninh Phàm à?"
Ôn Tu Viễn không cho Ôn Thải cơ hội giận dỗi nữa, mà nhìn thẳng vào Ninh Phàm.
Không chờ Ninh Phàm trả lời, ông ta lại mở miệng: "Lý Giang... bị cháu giết?"
Ninh Phàm không nói gì, chỉ đồng tử hơi run lên.
Ngược lại Ôn Thải kích động.
"Ba! Ba nói bậy gì thế?"
"Tiểu Thải, ba đang nói chuyện với bạn con!"
Ôn Tu Viễn nhẹ giọng: "Nếu con không đói, cũng ra ngoài dạo đi?"
"Con..."
"Chị Tài, không sao đâu."
Ninh Phàm nắm lấy cổ tay Ôn Thải, mỉm cười với chị ấy: "Để em nói chuyện với bác ấy."
Ôn Thải lo lắng nhìn Ninh Phàm.
Ninh Phàm lại nói: "Dù sao cũng là em đưa chị ra khỏi khu F27, phải để bác ấy yên tâm chứ."
Ôn Thải trừng mắt nhìn Ôn Tu Viễn: "Ba, Ninh Phàm đã cứu con!"
"Ba biết."
Ôn Tu Viễn cười nói: "Ba chỉ là một kẻ làm nghiên cứu, có biết đánh nhau đâu, lẽ nào còn làm tổn thương được cháu ấy?"
Ôn Thải đại khái cũng có thể đoán được Ôn Tu Viễn sắp nói gì với Ninh Phàm.
Nhưng đã Ninh Phàm nói không sao, chị ấy tin Ninh Phàm.
Ôn Thải đi rồi.
Ninh Phàm quay người đóng cửa lại, rồi ngồi xuống đối diện Ôn Tu Viễn.
Khiến Ôn Tu Viễn bất ngờ là, Ninh Phàm lại cầm đũa lên, gắp tinh hoa ăn luôn.
Đến mấy tên kia còn nhìn ra, bữa ăn này không nên ăn, vậy mà thằng nhóc này...
"Lý Giang chết rồi."
Ninh Phàm nhai thịt trong miệng: "Cháu giết."
Nụ cười của Ôn Tu Viễn biến mất, từ từ nheo mắt: "Vậy thuốc đặc trị ở khu F32..."
"Cũng là cháu lấy trộm."
Ninh Phàm dứt khoát thừa nhận: "Tiểu đội thứ bảy của Khu Tam Thống Hợp Tác, toàn bộ đều do cháu giết."
Ninh Phàm lại gắp thêm mấy miếng thịt bỏ vào miệng: "Còn hỗn loạn ở khu F27, cũng là cháu gây nên."
Ánh mắt Ôn Tu Viễn dán chặt vào người Ninh Phàm, hồi lâu không nói gì.
Ninh Phàm ngẩng đầu: "Bác còn gì muốn hỏi không?"
"Cháu làm những chuyện này, là để cứu con gái ta?"
Ôn Tu Viễn cuối cùng cũng mở miệng.
Ninh Phàm lại lắc đầu: "Không hẳn, trộm thuốc là để cứu mẹ cháu..."
Nói tới đây, Ninh Phàm khựng lại.
"Nhưng mẹ cháu đã mất tích."
Ôn Tu Viễn sửng sốt.
Ninh Phàm lại vội vàng ăn thêm mấy miếng, rồi mới đặt đũa xuống.
"Bác Ôn."
Ninh Phàm nuốt miếng thịt trong miệng xuống, rồi mới ngồi thẳng người, nhìn Ôn Tu Viễn: "Bác phí tâm rồi, cảm ơn bác đã chiêu đãi."
Ôn Tu Viễn cười một tiếng: "Ngon không?"
"Ngon, ngon hơn tinh hoa bên khu cháu làm."
Ninh Phàm gật đầu: "Ý của bữa ăn này, cháu hiểu."
"Cháu hiểu gì?"
"Bác đang nói cho cháu biết, cháu không xứng."
Ninh Phàm cười: "Cháu với chị Tài, chênh lệch quá lớn."
"Rồi sao?"
"Không có rồi sao gì hết, dù bác có tin hay không, quan hệ giữa cháu và chị Tài không phải như bác nghĩ, ít nhất trong mắt cháu, chúng cháu là bạn bè."
Ninh Phàm nhún vai: "Người vừa đi đầu tiên, tên là Huy Tử, trên đường anh ấy từng hỏi cháu, có thích chị Tài không, cháu nghĩ suốt cả đường, thực sự không nghĩ ra."
"Cháu chê con gái ta à?"
Ôn Tu Viễn hơi không vui.
Nhưng Ninh Phàm lại cười lắc đầu: "Chị Tài rất tốt, đẹp, hào phóng, lại có thân thế hiển hách như vậy, nếu phải chê một điểm, ừm... thì hơi nóng tính."
"Nói vậy là cháu không có ý đó với nó?"
"Tạm thời không."
Ninh Phàm nghiêm túc nói: "Về sau không dám chắc."
Ôn Tu Viễn cười giễu: "Nói vậy là hai đứa có ở cùng nhau hay không, còn phải xem thái độ sau này của cháu?"
"Bác Ôn, vậy bác mong cháu với chị ấy ở cùng nhau, hay không mong?"
Ninh Phàm hỏi ngược lại.
Ôn Tu Viễn thu nụ cười: "Cháu nghĩ sao?"
"Cháu nghĩ là không mong."
Ninh Phàm nhăn mũi: "Thực ra bây giờ nghĩ lại, là do trước đây cháu tự mình không nhìn rõ."
"Lúc quen chị Tài, là ở chợ đen, chị ấy làm nghề buôn bán vũ khí tăng linh, nghề này cháu chưa thấy ở khu khác, mấy thiết bị của chị ấy, chắc là do bác nghiên cứu ra?"
Ôn Tu Viễn không trả lời.
Ninh Phàm cũng không truy hỏi, mà tiếp tục: "Sau đó cháu ở nhà chị Tài vài ngày."
Ôn Tu Viễn lập tức xụ mặt.
May mà Ninh Phàm nhanh chóng khiến ông ta yên tâm: "Chỉ là ở nhờ bình thường thôi, không có gì khác."
Ôn Tu Viễn thở phào.
Ninh Phàm lại nói: "Tuy chị Tài là đội trưởng Giám sát viên, nhưng nơi ở cũng tốt quá, có thể nấu ăn, có thể tắm rửa, sạch sẽ ngăn nắp, căn nhà kiểu này... không giống như đội trưởng Giám sát viên có thể mua nổi."
"Còn nhiều nữa, ví dụ lúc cháu rời khu F27, chị Tài trực tiếp tặng cháu một cái điện thoại có thể gọi ngoài dã, cái điện thoại đó những một trăm năm mươi nghìn sola đó!"
Ninh Phàm gãi đầu cười khổ: "Lúc đó cháu cũng ngốc, sao không nghĩ, điện thoại đắt như vậy, sao chị ấy lại có một cái để dư?"
"Con gái ta không ít tốn kém trên người cháu nhỉ? Bất quá một cái điện thoại, tặng thì tặng thôi! Tiểu Thải từ nhỏ đến lớn, chưa từng thiếu tiền."
Ánh mắt Ôn Tu Viễn dịu lại vài phần, cười khổ nói: "Con bé này tuy không thích ở bên cạnh ta lắm, nhưng lúc xin tiền ta, cũng chẳng hề kiêng dè."
Ninh Phàm nhìn ra, Ôn Tu Viễn rất yêu thương con gái mình.
"Này cháu, thực ra có một chuyện, cháu đoán sai rồi."
Ôn Tu Viễn nhẹ giọng: "Ở chỗ ta, không có cái gọi là xứng hay không xứng, dù cháu có là cái gì cũng không, chỉ cần Tiểu Thải thích, ta sẽ không can thiệp quá nhiều."
"Tiền, ta có thể kiếm, Tiểu Thải muốn chạy tới khu F27 làm chút việc nhỏ, ta có thể tùy nó, tiện thể sắp xếp cho nó một chức vụ trong khu, cũng chẳng phải chuyện khó."
"Trong cái thế giới này, có thể vui vẻ sống hết một đời, chính là kỳ vọng lớn nhất của ta với tư cách làm cha dành cho nó."
"Nó vui thế nào thì cứ làm thế ấy, đơn giản vậy thôi."
"Ta là người làm nghiên cứu, cũng không thích mấy trò liên hôn, con gái ta Ôn Tu Viễn, không làm quân cờ."
"Nhưng..."
Ôn Tu Viễn cầm lấy tấm bảng điện tử vẫn để bên tay, đưa tới trước mặt Ninh Phàm.
"Ta cần... nó được sống yên ổn!"
Ninh Phàm nhận lấy bảng điện tử.
《Lệnh truy nã Tam Thống》
Họ tên: Ninh Phàm.
Năng lực: Không rõ.
Cấp độ truy nã: S.
Tiền thưởng: Một triệu sola.
Một tấm ảnh của Ninh Phàm, rõ ràng hiện lên trên bảng điện tử.
"Sự yên ổn này, cháu không cho nó được."
