Chương 36: Không thừa nhận cũng không phủ nhận chính là mặc nhiên công nhận
Văn phòng của Chu Duật, phó tổng giám đốc công ty Sáng Minh Công Nghệ.
Trang trí xa hoa nhưng không át được sát khí mà Bùi Thì mang theo khi bước vào.
Bùi Thì không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Phía sau còn có trợ lý.
“Vị tiên sinh này, không có hẹn trước thì không thể vào được…”
Chu Duật đang xem tài liệu trước mặt, nghe tiếng động ngẩng đầu nhìn ra, thấy người tới là Bùi Thì thì ngẩn ra.
“Trợ lý Diệp, cô ra ngoài trước đi!”
Bùi Thì vài bước đã đến trước mặt Chu Duật, “đùng” một tiếng ném điện thoại lên bàn trước mặt Chu Duật.
Đoạn ghi hình từ camera trong điện thoại tự động phát.
Một đoạn là cảnh Chu Duật quấy rầy Tống Giai trước cổng bệnh viện lần trước,
còn một đoạn là cảnh hai người giằng co trước cổng khu chung cư Dụ Phong, khiến Tống Giai ngã xuống.
Bùi Thì không ngồi, đứng từ trên cao nhìn xuống Chu Duật, đuôi mắt hơi nhướng lên, trông có vẻ thờ ơ, nhưng giọng nói lại như thấm băng.
“Phó tổng Chu, hai lần rồi đấy.
Lần đầu đòi bao nuôi, lần hai ép cô ấy làm bạn gái anh, còn khiến cô ấy bị thương. Phó tổng Chu, anh đúng là tham thật.”
Sắc mặt Chu Duật biến đổi, theo bản năng định tắt điện thoại.
Bùi Thì cười lạnh hai tiếng, “Phó tổng Chu, anh xóa cũng vô ích thôi, tôi đã sao lưu mấy bản rồi.
Baidu, Cloud Drive, Quark đều có bản sao lưu hết.”
Chu Duật dù sao cũng là phó tổng của một công ty công nghệ, tất nhiên cũng có chút bản lĩnh, trầm giọng nói,
“Cô ấy chẳng phải đã báo cảnh sát rồi sao?
Tôi đã đồng ý bồi thường viện phí và tiền công mất ngày cho cô ấy rồi, anh còn muốn thế nào nữa?”
Bùi Thì bước tới gần, khóe miệng nở nụ cười, “Hôm nay tôi đến là để cảnh cáo anh lần cuối. Nếu anh còn dám lại gần cô ấy, hoặc động đến một sợi tóc của cô ấy,”
Chu Duật gắng giữ bình tĩnh, “Thì sao? Chẳng qua chỉ là một cô y tá nhỏ.”
Bùi Thì cười khẩy, “Vậy chúng ta cứ chờ xem.
Xem ban giám đốc và đối tác của công ty anh biết được phó tổng giám đốc công ty công nghệ quấy rối nhân viên nữ thế nào.
À, đúng rồi, tôi cũng có thể gửi cho vợ anh một bản. Hình như tuần trước chị ấy cũng đưa con đến khoa cấp cứu của bệnh viện chúng tôi, trong máy tính tôi vẫn còn thông tin liên lạc của chị ấy…”
Sắc mặt Chu Duật lập tức trắng bệch, thái dương bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
“Phó chủ nhiệm Bùi… tôi… không có lần sau nữa đâu. Tôi nhất thời nổi hứng, thật sự không dám nữa…”
Bùi Thì nhìn bộ dạng hèn nhát của người đàn ông, liếc nhạt một cái, “Tốt nhất anh nên nhớ hôm nay mình đã nói gì.”
Nói xong, Bùi Thì cầm điện thoại trên bàn người đàn ông, quay người định đi.
Đi đến cửa, Chu Duật như nhớ ra điều gì, vội hỏi, “Bác sĩ Bùi là bạn trai của Tống Giai à?”
Bùi Thì dừng bước, không quay đầu, chỉ nghiêng mặt, “Sao anh biết?”
Chu Duật nói, “Là Tống Giai nói. Tôi hỏi cô ấy! Cô ấy không phủ nhận.”
Trên mặt Bùi Thì không lộ rõ biểu cảm gì, Chu Duật nịnh nọt nói tiếp,
“Không phủ nhận chính là mặc nhiên công nhận mà? Tôi thấy hai người rất xứng đôi.
Anh yên tâm, người bác sĩ Bùi để mắt tới, cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám…”
Bùi Thì cười khẽ trong cổ họng, không thừa nhận cũng không phủ nhận, đó chính là mặc nhiên công nhận.
Bùi Thì lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, thờ ơ nói, “À, quên nói với phó tổng Chu, cuộc nói chuyện hôm nay của chúng ta tôi cũng đã ghi âm rồi…”
Người đàn ông nói xong quay người bỏ đi một cách phong độ.
Chu Duật ngẩn ra, hồi lâu mới hoàn hồn.
Thực ra ngay từ lần đầu tiên quấy rầy Tống Giai, khi Bùi Thì tiến lên giúp đỡ, Chu Duật đã điều tra về Bùi Thì.
Bùi Thì của khoa cấp cứu Bệnh viện thứ nhất thành phố Tân, nghe nói là chuyên gia trẻ được viện trọng điểm bồi dưỡng, bệnh viện đã tốn rất nhiều tâm huyết để nâng đỡ.
Bà của anh ấy còn là chủ tịch chuỗi siêu thị lớn nhất thành phố Tân.
Mối quan hệ và đường dây đều rất cứng.
Hôm nay cuộc nói chuyện của hai người lại bị ghi âm, rõ ràng người đàn ông này có chỉ số IQ và EQ đều cao.
Loại người như vậy mình đắc tội không nổi.
Khi Bùi Thì vội vã về lại bệnh viện, thì đụng ngay chủ nhiệm khoa cấp cứu.
Bùi Thì vài bước tiến lên, “Chủ nhiệm Từ, tôi có chuyện muốn bàn với anh.”
Hai người vào phòng làm việc của chủ nhiệm khoa cấp cứu.
Bùi Thì kính cẩn đưa lên tờ đơn xin nghỉ đã chuẩn bị sẵn.
“Chủ nhiệm Từ, tôi xin nghỉ ba ngày, với lại sau này sắp xếp ca trực, nếu có thể thì đừng xếp ca đêm cho tôi nữa.”
Chủ nhiệm đang cầm bút ký, tay khựng lại, ngước mắt nhìn anh, mặt đầy ngạc nhiên, “Cậu nói gì? Phó chủ nhiệm Bùi.”
Hai người làm việc cùng nhau nhiều năm, Bùi Thì nổi tiếng là làm việc quanh năm không nghỉ, kể cả Tết cũng ở khoa cấp cứu.
Anh ấy năm ngoái đã được thăng làm phó chủ nhiệm, thực ra có thể không cần trực ca đêm, nhưng vẫn yêu cầu với mình là ca đêm vẫn xếp như thường.
“Xin nghỉ ba ngày, sau này không xếp ca đêm nữa.”
Bùi Thì lặp lại, giọng chắc nịch.
Chủ nhiệm Từ ngẩn ra, không nhịn được hỏi, “Phó chủ nhiệm Bùi, có chuyện gì à? Sức khỏe không tốt?”
Bùi Thì, “Không ạ, việc riêng.”
Chủ nhiệm Từ nhìn Bùi Thì vài giây, như muốn nhìn ra điều gì từ mắt anh.
Cuối cùng vẫn cầm bút ký vào đơn xin nghỉ.
Còn không nhịn được trêu, “Cái tên lao động tiên tiến của khoa cấp cứu như cậu mà cũng có lúc xin nghỉ. Không phải sắp có hỷ sự rồi chứ?”
Bùi Thì nhận đơn xin nghỉ, cười cười.
Cảm ơn rồi quay người ra khỏi phòng.
Khi Bùi Thì xách túi vải xuất hiện trước cửa nhà Tống Giai, trong túi đựng tôm tươi, sườn non, khoai sơn vừa mới mua ở chợ.
Nhớ cô thích ăn cải dầu, anh lại cố tình đi vòng sang chỗ mấy bác nông dân bán rau gần đó để mua.
Lúc mở cửa, Tống Giai thấy anh, ngẩn ra, “Sao anh lại đến?”
Bùi Thì nghiêng người bước vào, đặt túi vải lên tủ giày ở huyền quan, đầu ngón tay chỉ vào đồ trong túi, “Tiện đường ghé chợ một chút.”
Nói xong, Bùi Thì còn từ một túi ni lông khác lôi ra một đôi dép bông.
Anh tiện đường đến siêu thị Lạc Phúc Lai của nhà mình mua.
Hôm qua phát hiện nhà cô không có dép lê nam.
“Giúp tôi lấy cái kéo.”
Trên đôi dép bông có bao bì, khá chắc, Bùi Thì kéo mãi không ra.
Tống Giai ngẩn ra, rồi đi tìm kéo.
Thấy cô đi vẫn còn khập khiễng, “Để tôi, cô cứ ngồi đấy.”
Tống Giai, “Anh không đi làm à?”
“Tôi xin nghỉ ba ngày rồi.”
Tống Giai cúi mắt, vân vê vạt áo nhà, “Bùi Thì, chúng ta đã qua rồi. Bây giờ anh không nên làm mấy chuyện này cho tôi…”
Tay cầm kéo của Bùi Thì khựng lại, giọng nhạt nhẽo, “Chỉ ba ngày thôi. Đợi tay cô khỏi, tôi sẽ không đến nữa.”
Giọng Bùi Thì vừa dứt, liền xách túi vải đi về phía bếp.
Tống Giai há miệng, đứng im tại chỗ, không tìm ra lời nào để phản bác.
Tống Giai đi về phía phòng sách, bây giờ mình cũng chẳng giúp được gì, chắc kể cả có lại gần, anh cũng sẽ đuổi mình ra.
Hơn nữa, căn nhà thuê này vốn nhỏ hẹp, bếp cùng lúc chứa hai người thì quá chật chội.
Cô sợ mình lại gần, hơi thở của hai người sẽ quấn lấy hương vị của nhau.
Lại càng sợ khói lửa trong bếp sẽ bao trùm lên sự mập mờ, khiến cái khoảng cách mà mình cố tình giữ gìn tan vỡ.
Nghe tiếng nước chảy róc rách từ bếp vọng ra, Tống Giai mở màn hình máy tính, ngồi trước trang văn bản trống rỗng thẫn thờ.
Bùi Thì nhẹ nhàng bước lại, đặt một đĩa cà chua bi đã rửa sạch trước mặt cô.
Chẳng mấy chốc, cơm canh đã xong, Bùi Thì gọi cô ăn trước.
“Tôi dắt chó đi dạo.”
Bùi Thì dắt Nho Đen ra ngoài.
Vừa ra cửa đã thấy trước cửa nhà đối diện chất đầy đồ đạc linh tinh.
Nhìn kỹ, hình như là một đôi bạn trẻ đang sống thử.
Có vẻ như sắp chuyển nhà.
Chàng trai cau mày, “Đã bảo em để đấy, đợi anh về cùng dọn. Mệt rồi phải không!”
Cô gái cười, “Anh đi làm cả ngày rồi, về nhà mệt lắm. Em sắp xếp xong ngay đây.”
Bùi Thì, “Hai người sắp chuyển nhà à?”
Được hai người xác nhận, Bùi Thì nói, “Phiền hai người cho tôi số điện thoại của chủ nhà.”
