Chương 38: Cô ấy lại bắt đầu nảy sinh lệ thuộc vào anh rồi
Tần Lệ Lệ vừa ngẩng cao cằm, bỗng nhiên cứng đờ, lông mi run rẩy, khí thế hung hăng ban nãy biến mất hoàn toàn.
Cô há miệng hồi lâu không nói nên lời, mãi mới nghẹn ra một câu: “Sao có thể? Tống Giai lúc đó…”
Tần Lệ Lệ chưa nói hết câu đã bị Bùi Thì đuổi ra ngoài.
Sau khi bị đuổi ra, Tần Lệ Lệ bước chân nặng nề đi về phía quầy y tá.
Trong lòng cô cứ thắc mắc, Tống Giai năm đó yêu Bùi Thì như vậy, sao có thể đòi chia tay?
Hồi đại học, Tống Giai để giành chỗ cho anh, có thể đến lớp trước mấy tiếng đồng hồ.
Bùi Thì chơi bóng bị trẹo chân, cô có thể lục tung cả tủ thuốc trong ký túc xá, học cách chườm đá, băng bó, canh giữ bên cạnh anh không rời nửa bước.
Bùi Thì tiện miệng nói muốn xem bộ phim nào, Tống Giai có thể dành dụm tiền tiêu vặt mấy ngày.
Càng không cần phải nói đến quãng thời gian sau khi tốt nghiệp hai người ở bệnh viện, họ cứ như ngâm trong mật vậy.
Tần Lệ Lệ nghĩ mãi không ra, càng nghĩ càng thấy không thể tin nổi.
Năm đó Tống Giai quấn quýt anh ta như vậy, để tâm anh ta như vậy, sao có thể đòi chia tay?
Tần Lệ Lệ từng nghĩ, cho dù tất cả các cặp đôi trên đời đều chia tay, thì hai người họ cũng không thể.
Nhưng bây giờ… chắc chắn trong này có hiểu lầm gì đó cô không biết, nhất định là vậy.
…
Đồng hồ trên tường sắp chỉ sáu giờ.
Ánh hoàng hôn chiếu vào phòng khách, bóng Tống Giai cuộn tròn trên ghế sofa bị kéo dài ra.
Cô để điện thoại úp trên đùi, nhưng ánh mắt cứ liếc về phía cửa.
Trưa nay Bùi Thì đi, anh có nói lát nữa sẽ đến nấu bữa tối cho cô.
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng như vậy, mà Tống Giai từ hơn bốn giờ đã bắt đầu thấp thỏm không yên.
Muốn gặp anh, lại sợ thấy anh.
Cô thỉnh thoảng lại nhoài ra cửa sổ nhìn, cả buổi chiều chẳng làm được việc gì, chỉ chờ người đàn ông ấy đến.
Đầu ngón tay cào vào đệm sofa, Tống Giai trong lòng mắng mình vô dụng.
Anh ấy chỉ đến chăm mình có một ngày, nấu cho mình một bữa cơm hợp khẩu vị, thế mà mình còn vương vấn mãi sao?
Bảy năm rồi, ngày đó rõ ràng là mình đòi chia tay, xóa hết mọi liên lạc.
Đã trải qua bao nhiêu đêm thức trắng mới gạt bỏ được anh ấy khỏi cuộc sống.
Sao vừa nhìn thấy Bùi Thì, anh ấy chỉ hơi vẫy tay với mình, là mình đã mất hết giới hạn rồi?
Rõ ràng hai người nên tránh nhau còn không kịp, vậy mà bây giờ mình vì chờ anh ấy một bữa cơm, lại bắt đầu ngồi không yên.
Cô thậm chí còn muốn lấy điện thoại ra hỏi anh, anh đến đâu rồi?
Hình như cô lại bắt đầu nảy sinh lệ thuộc vào anh rồi?
Cảm giác này thật sự quá tệ.
Còn trong phòng làm việc khoa cấp cứu của bệnh viện, không khí ngột ngạt.
Bùi Thì ngồi sau bàn làm việc, đốt ngón tay day ấn huyệt thái dương.
Gạt tàn thủy tinh trên bàn đã chất đầy đầu lọc, nằm ngổn ngang, có cái còn bốc khói leo lét.
Bùi Thì bị bao phủ trong làn khói trắng xanh, tàn thuốc trên đầu ngón tay lúc sáng lúc tối.
Câu chất vấn của Tần Lệ Lệ lúc nãy vẫn văng vẳng bên tai anh, anh đã dùng giọng nói bình thản nhất để nói ra lời giấu trong lòng suốt bảy năm.
“Mẹ kiếp, cô biết cái gì? Tôi mới là người bị đá…”
Lời nói ra, ngay cả chính anh cũng thấy nghẹn ngào.
Từ đầu đến cuối, đều là Tống Giai đòi chia tay, anh mới là người bị bỏ lại.
Sáu giờ ba phút, chuông cửa reo.
Tống Giai suýt bật dậy khỏi ghế sofa, lại tự mình kìm nén, chậm rãi bước ra cửa.
Đầu ngón tay đặt trên tay nắm cửa. Rồi lại dừng lại.
Cô không hiểu nổi mình nữa, đây là đang làm gì vậy.
Khoảnh khắc mở cửa, Bùi Thì lên tiếng trước, giọng nói thanh lãnh vọng vào:
“Đến muộn, anh vào gói hoành thánh cho em ngay đây.”
Tống Giai không đáp, chỉ nép người cho anh vào.
Nhìn Bùi Thì quen đường quen lối đi vào bếp, thì ra anh vẫn nhớ cô thích ăn hoành thánh nhỏ.
Tống Giai dựa vào khung cửa bếp, nhìn bóng lưng người đàn ông đang thắt tạp dề, bỗng nhiên dâng lên một tia ấm áp không nên có.
Cô hận mình không có chí khí, vì sự chăm sóc của Bùi Thì mà dao động, hận hai người rõ ràng đã xa nhau bảy năm, sao mình lại bắt đầu rối như tơ vò.
“Xong rồi, ăn thôi.”
Đang lúc Tống Giai suy nghĩ miên man, Bùi Thì bưng hai bát hoành thánh lên.
Hoành thánh vỏ mỏng nhân đầy, bên trên còn có hai quả trứng ốp la, nước dùng gà điểm xuyết hành lá xanh mướt.
Nhìn là biết ngon.
Hoành thánh nhỏ trông khá bắt mắt, Nghiêm Nhiên (?) cầm thìa sứ trắng nếm thử một miếng.
Bùi Thì cũng đang ăn hoành thánh trong bát mình.
Vị hoành thánh này quen quen.
Phải, chính là vị của tiệm lão Từ ở đầu hẻm ngày trước hai người vẫn thường ăn.
Tống Giai ngước mắt nhìn về phía người đàn ông: “Vị này, sao giống hệt tiệm đầu hẻm ngày xưa thế?”
Bùi Thì cúi mắt húp canh, khóe môi khẽ động: “Ngon không?”
Tống Giai gật đầu.
Bùi Thì liếc nhìn cô, lại từ bát mình gắp mấy cái bỏ sang bát cô.
“Thích ăn thì ăn nhiều một chút.”
Tống Giai không nói gì thêm, cúi đầu bắt đầu xì xụp ăn hoành thánh.
Bùi Thì ăn rất nhanh, khoảnh khắc đặt bát xuống, Hắc Bồ Đào đã vẫy đuôi chạy đến trước mặt anh.
Anh dắt nó đi vài lần, thế mà nó còn bị dắt ra tình cảm rồi.
Hắc Bồ Đào cào vào ống quần Bùi Thì, vẫy đuôi.
Bùi Thì cúi xuống, đầu ngón tay khẽ vuốt cằm chú chó, khóe môi kéo ra một nụ cười nhàn nhạt, chân mày giãn ra, không còn vẻ cứng rắn thường ngày.
Hình như đã lâu lắm rồi không thấy anh cười như vậy.
Kể từ khi hai người gặp lại, Bùi Thì với cô, dường như mãi là giọng điệu lạnh như băng.
Dù bây giờ chăm sóc cô, trông cũng cứng nhắc.
Tống Giai đặt bát đũa xuống, liền nghe thấy giọng Bùi Thì:
“Lại đây.”
Bùi Thì đã cầm cồn i-ốt và miếng dán thay băng đứng bên cạnh ghế sofa chờ cô.
Cảm giác mát lạnh của cồn i-ốt còn đọng lại trên đầu gối, Bùi Thì đã dán miếng dán lên cho cô.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng ấn mép miếng dán, dặn dò: “Tốt nhất vẫn đừng tắm vòi sen nhé! Ngày mai anh lại đến thay cho em.”
Tống Giai cắn môi dưới, bỗng nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay người đàn ông, đẩy tay anh ra, động tác có chút hoảng loạn, nhưng lại dứt khoát.
“Ngày mai anh không cần đến nữa, tự em đến bệnh viện được.”
Cổ tay Bùi Thì khựng lại giữa không trung, ánh mắt tối sầm lại.
“Bùi Thì.”
Tống Giai hít một hơi, ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt u ám của người đàn ông:
“Chúng ta như vậy thực sự không cần thiết, em biết anh có lòng tốt, nhưng em không muốn quen với sự chăm sóc của anh nữa, quen rồi, lại phải xa nhau, khó chịu lắm.”
Nói xong, Tống Giai quay người đi, không nhìn anh nữa, chỉ tay về phía cửa: “Hôm nay cảm ơn bữa cơm của anh, sau này anh không cần đến nữa.”
Bùi Thì đứng bên bàn, sững người.
“Chúng ta cũng có thể không xa nhau.”
Câu nói này suýt buột ra khỏi miệng.
Nhìn Tống Giai trước mặt thái độ lạnh nhạt, vẻ mặt dứt khoát, cuối cùng anh vẫn nuốt xuống.
“Đợi em khỏe hẳn, tự nhiên anh sẽ không đến nữa.”
Giọng Bùi Thì lạnh cứng, không chút dao động.
Anh quay người cầm bát trên bàn đi vào bếp.
Rửa sạch bát đũa trong nồi xong, Bùi Thì không nói thêm một lời nào, quay người kéo cửa phòng ra ngoài, động tác dứt khoát.
