Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Tài Khoản Chỉ Còn 991 Tệ, Cô Bất Ngờ Nhận Được Hệ Thống Ép Tiêu Tiền Và Đổi Đời” > Chương 2

Chương 2

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 2 có bản audio.

Chương 002: Công việc hôm nay, tiêu hết 300 nghìn tệ

 

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm chiếu lên giường, dưới nắng, từng sợi lông tơ trên má cô gái hiện rõ mồn một.

 

Ngoài phòng vang lên tiếng rửa mặt đánh răng, tiếng gõ cửa dồn dập – không phải vội đi vệ sinh thì cũng là sắp trễ giờ làm, cuống quýt rửa ráy.

 

Tiếng cãi vã qua lại, cộng thêm tiếng trẻ con khóc, đúng là khiến người ta phát điên.

 

Trước đây Khương Tiểu Khê thường dậy rất sớm, nói đúng hơn là áp lực cuộc sống quá lớn khiến đêm đến cô chẳng ngủ ngon, chỉ chút động tĩnh là tỉnh. Tỉnh rồi thì khỏi ngủ luôn, không xem tin trên trang tuyển dụng thì cũng tiếp tục ném CV như điên.

 

Nhưng hôm nay, cô chỉ trở mình một cái rồi lại ngủ tiếp. Không có việc làm, cô chẳng cần chấm công, ngược lại ngủ được lâu hơn, cứ như muốn bù một mạch giấc ngủ thiếu suốt hai năm đi làm, ngủ ngon lành vô cùng.

 

Cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

 

Chuông vừa reo, cô gần như vô thức mở mắt, mò lấy điện thoại. Có lẽ vì cái điện thoại đã dùng bao nhiêu năm, cô bấm hai lần nút nghe mà chẳng thấy phản hồi, đến lần thứ ba mới kết nối được.

 

Điện thoại ơi điện thoại, mày đừng có đình công chứ, cố thêm chút nữa đi, giờ tao chẳng có tiền đổi mày đâu.

 

"Xin chào, chuyển phát nhanh Shunfeng đây, cho hỏi có phải cô Khương không ạ? Có hai kiện hàng của cô, phiền cô mở cửa."

 

Bộ não còn ngơ ngác vì ngủ của Khương Tiểu Khê lập tức khởi động. Đêm qua cô có phải đã tìm được một công việc thần tiên, với một ông chủ đại gia không nhỉ?

 

Cô lập tức bật dậy khỏi giường, xỏ dép, lao nhanh ra mở cửa.

 

Một cái thùng hàng to, ít nhất cũng cao phải 50 phân, và một chiếc phong bì mỏng. Anh chàng giao hàng thái độ rất tốt, đồng phục đã thấm đẫm mồ hôi, dính chặt vào lưng.

 

Khương Tiểu Khê lấy một chai Sprite trong tủ lạnh đưa cho anh chàng: "Cảm ơn nhé, chị ở tầng bốn, bê lên chắc nặng lắm hả em?"

 

"Không nặng không nặng, đều là việc mà, chị ạ."

 

Nụ cười trên mặt anh chàng chân thành hơn mấy phần, lon ton chạy xuống lầu, tâm trạng làm việc cũng vui vẻ hơn hẳn.

 

Khương Tiểu Khê cúi xuống bê thùng về phòng, quả thật không nặng, chỉ là thùng giấy trông to mà thôi.

 

Phong bì thì còn nhẹ hơn, sờ vào giống như một tấm thẻ. Mình đâu có mở thẻ nào đâu, cái này từ đâu ra vậy?

 

Cô xé thẳng phong bì, thì ra là một tấm thẻ ngân hàng.

 

【Chào buổi sáng, đây là thẻ tiêu dùng công ty chúng tôi cấp cho nhân viên, 300 nghìn tệ cần tiêu hôm nay nằm cả trong tấm thẻ này.】

 

Khương Tiểu Khê lập tức cầm tấm thẻ lên, chăm chú nhìn đi nhìn lại. Cô nhìn suốt năm phút cũng không thấy tấm thẻ này có gì đặc biệt. Cô thậm chí còn dùng cái điện thoại hơi giật của mình lên mạng tra cứu, mà cũng chẳng tìm ra manh mối gì.

 

"Là mình hiểu biết quá ít? Không nhìn ra được chỗ thần kỳ của tấm thẻ này?"

 

【Một tấm thẻ ngân hàng, thanh toán được là được rồi, cần gì phải có chỗ thần kỳ?】Giọng máy móc lạnh lùng có chút khó hiểu.

 

Khương Tiểu Khê vỗ nhẹ cái đầu bị đủ loại tiểu thuyết đầu độc, rồi nhét thẻ ngân hàng vào ví lẻ.

 

Cô lấy một chiếc dao cạo lông mày trên bàn trang điểm, xoẹt xoẹt xoẹt ba nhát, mở toang cái thùng giấy lớn. Bên trong là năm chiếc hộp nhỏ, mỗi cái đều được gói kín mít.

 

Khương Tiểu Khê tiếp tục bóc: "Giờ băng vệ sinh cũng đóng gói đẹp thế này rồi à?"

 

Đêm qua cô gom đơn cho đủ 10 nghìn tệ, thứ hợp với tình huống hiện tại nhất cũng chỉ có bộ băng vệ sinh đó.

 

【Đây là món quà lễ đầu tiên cô nhận được khi vào làm ở công ty chúng tôi!!! Đương nhiên, nếu cô thích băng vệ sinh hơn thì có thể đổi.】

 

"Quà lễ!!! Ngày đầu tiên đi làm mà đã có quà lễ rồi!"

 

Giọng Khương Tiểu Khê cao vút, vừa kích động vừa mong chờ, đôi mắt sáng long lanh như sao trời. Cô đi làm đã hai năm rồi, đây là lần đầu tiên cô nhận được quà lễ do công ty phát! Trước kia lướt mạng thấy quà công ty người ta phát, cô ghen tị vô cùng, còn bây giờ, cô cũng có rồi!

 

Phải rồi, đây mới là phản ứng bình thường khi nhân viên nhận quà, hệ thống rất hài lòng.

 

Mười phút sau, Khương Tiểu Khê dán mắt nhìn năm chiếc đồng hồ tinh xảo xa hoa trên bàn, cả người đờ ra. Đẹp đến ngơ ngẩn.

 

Cả đời cô chưa từng thấy chiếc đồng hồ nào lộng lẫy xinh đẹp đến thế, dù là trên mạng hay trong phim ảnh.

 

Ngay cả dây đeo cũng lấp lánh, cô thậm chí còn không đọc nổi giờ trên mặt đồng hồ.

 

Khương Tiểu Khê vốn chẳng hiểu gì về đồng hồ định chụp ảnh lên mạng tra, nhưng điện thoại thì nóng ran, trang thì giật lag.

 

Cô lấy ra một chiếc đồng hồ màu hồng nhạt, đeo thẳng lên tay.

 

Dây đeo nạm đầy đá quý và kim cương hồng đậm nhạt khác nhau, đeo lên cổ tay mà lại không hề khó chịu chút nào. Mặt đồng hồ vàng hồng nạm một vòng kim cương, lấp lánh, nhìn là thấy lòng rộn ràng.

 

Chiếc cô đeo là Phất Hiểu, vừa lộng lẫy vừa tươi mát thanh nhã. Cũng tông hồng, nhưng Hoàng Hôn lại càng ung dung sâu lắng.

 

Trên mặt đồng hồ, hai đầu cây cầu có một nam một nữ đang dần tiến lại gần nhau. Cả mặt đồng hồ phối màu hồng xanh, tựa như một bức màu nước động lòng người, vẽ nên dư vị dài lâu của ánh sáng và bóng tối. Mặt sau vỏ đồng hồ có mây trời và chim bay, cùng bóng dáng đôi tình nhân tựa vào nhau, càng khắc họa nên vẻ lãng mạn như thơ.

 

Đây đâu còn là đồng hồ nữa, rõ ràng là một tác phẩm nghệ thuật!

 

Hình 1: Thanh Thần – Hình 2: Phất Hiểu – Hình 3: Nguyệt Dạ – Hình 4: Hoàng Hôn

 

"Sếp ơi, đây là đồng hồ gì vậy? Giờ xem thế nào ạ?"

 

Khương Tiểu Khê thích mê, giơ cổ tay lên đối diện ánh nắng ngoài cửa sổ, đúng là hiện thân của vẻ châu quang bảo khí.

 

【Nhân viên hãy cố gắng nâng cao năng lực nghiệp vụ!! Ngay cả cái này cũng không biết, cô định tiêu tiền kiểu gì?】

 

Sếp có chút tức giận. Làm nhân viên thì đương nhiên phải vuốt xuôi.

 

Khương Tiểu Khê vừa đánh răng rửa mặt vừa nói lời ngon ngọt, cuối cùng cũng dỗ được sếp nguôi giận. Xem ra sau này không thể tùy tiện hỏi sếp, nếu không sẽ lại nhận được một ông sếp đang giận.

 

Nghĩ đến việc hôm nay có thể tiêu hết 300 nghìn tệ, tâm trạng Khương Tiểu Khê vui như mở cờ.

 

Trước khi ra cửa, cô cho bốn chiếc đồng hồ còn lại vào một chiếc túi vải lớn, ném thẳng vào sọt đồ bẩn, rồi lấy bộ đồ ngủ vừa cởi ra đắp lên trên. Cho dù có trộm vào, chắc cũng không lục sọt đồ bẩn đâu nhỉ?

 

Khương Tiểu Khê mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, xỏ đôi giày trắng, xách túi vải, đi thẳng đến chỗ làm. Hôm nay cô phải tiêu 300 nghìn tệ cơ mà! Hỏi thì là: vui!

 

Cô từ bỏ tàu điện ngầm, xa xỉ chọn bắt taxi, đến Trung tâm thương mại Quốc Kim.

 

Cô đến Ma Đô hơn sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên cô bắt taxi. Chọn xe ưu đãi gần như là bản năng, đối với cô, điều này đã là rất xa xỉ rồi.

 

Nghĩ đến việc đội cái nóng 35 độ, đạp xe công cộng hai mươi phút ra ga tàu điện sẽ chấm dứt từ đây, Khương Tiểu Khê không nhịn được cong khóe môi.

 

Tài xế là người hoạt bát: "Người đẹp đi hẹn hò à, vui thế?"

 

Khương Tiểu Khê cười tươi, niềm vui ấy ai cũng cảm nhận được: "Dạ không, em đi làm ạ!"

 

Tài xế nhướng mày, thầm nghĩ, cô gái này xinh xắn mà đầu óc có vấn đề, thời buổi này ai đi làm mà vui thế?

 

Khương Tiểu Khê cũng không giải thích.

 

Ngồi trong xe hưởng điều hòa, nhìn phố xá phồn hoa qua ô cửa, thậm chí ngay cả tắc đường, Khương Tiểu Khê cũng không thấy bực bội chút nào.

 

Chi tiêu hôm nay: taxi 154 tệ.

 

Khương Tiểu Khê theo phản xạ thấy xót tiền, giây lát sau liền lắc đầu, sửa lại suy nghĩ không đúng của mình – đây là công việc! Tiêu đều là tiền của công ty! Cô đang kiếm tiền!

 

Đến Trung tâm thương mại Quốc Kim đã là mười giờ rưỡi. Đứng ở đây có thể nhìn rõ Đông Phương Minh Châu.

 

Hồi đại học, Khương Tiểu Khê cùng bạn cùng phòng từng đến đây ngắm cảnh đêm vài lần, trước kia đi làm lại càng không biết đã đi ngang Trung tâm thương mại Quốc Kim bao nhiêu lần, nhưng cô chưa từng nảy sinh ý định vào dạo một vòng. Dù sao nơi này quá đắt, cách cuộc sống của cô quá xa.

 

Một tòa trung tâm thương mại, trong ngoài là hai thế giới. Còn cô, thuộc về thế giới bên ngoài.

 

Cô vĩnh viễn sẽ không bỏ ra ba bốn tháng lương chỉ để mua một chiếc túi, hay một bộ quần áo. Cho dù là bây giờ, nhìn trung tâm thương mại xa hoa lộng lẫy trước mắt, Khương Tiểu Khê vẫn có chút chột dạ.

 

Cô siết chặt quai túi vải, lén hít sâu một hơi, không ngừng tự nhủ: mình có 300 nghìn! Mình có 300 nghìn! Lúc đó mới dẹp được tâm trạng căng thẳng.

 

Cô ưỡn thẳng lưng, cất bước bước vào trung tâm thương mại. Luồng hơi lạnh ập tới trấn an trái tim bất an của cô.

 

Điểm dừng đầu tiên hôm nay, cái điện thoại dùng năm năm này nhất định phải đổi, không thì lỡ việc lắm!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi