Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

“Tài Khoản Chỉ Còn 991 Tệ, Cô Bất Ngờ Nhận Được Hệ Thống Ép Tiêu Tiền Và Đổi Đời” > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23 có bản audio.

Chương 023: Tiên nữ xuất chinh (cập nhật 2)

 

Bữa sáng Khương Tiểu Khê đặt với Sầm Mộng gần như đến cùng lúc.

 

Hôm nay Sầm Mộng mang theo cả bộ thiết bị quay chụp, quyết tâm chụp được những bức ảnh đẹp nhất.

 

“Cậu cắt tóc rồi à!”

 

Cô còn chẳng kịp trầm trồ trước căn phòng tổng thống xa hoa tột bậc, đã lao thẳng tới trước mặt Khương Tiểu Khê.

 

“Nhưng mà cậu hợp với tóc ngang xương quai xanh ghê, vừa dịu dàng vừa đáng yêu, lại còn tiên tiên nữa, tôn khí chất quá đi! Mặt mộc của cậu bây giờ nhìn non như học sinh cấp ba ấy.”

 

Khương Tiểu Khê quay đầu, lấy cửa sổ kính làm gương: “Mình cũng thấy kiểu tóc này khá đẹp, nhưng học sinh cấp ba thì quá, đại học thì còn được.”

 

“Lại đây ăn cùng đi, hôm nay cậu nhiều việc lắm, không ăn no thì lấy đâu ra sức mà làm?”

 

Khương Tiểu Khê đang vật lộn với bánh mì nướng, trứng chiên, sữa, bánh bao chiên, còn có một đĩa salad rau củ.

 

Thấy Sầm Mộng còn chần chừ, cô cười giải thích: “Mình gọi hẳn hai phần bữa sáng, cậu cũng nếm thử xem.”

 

Sầm Mộng lập tức lao vào nhà vệ sinh, rửa tay nhanh như chớp rồi ngồi ngay đối diện Khương Tiểu Khê: “Đây là lần đầu tiên mình ăn sáng trong phòng tổng thống đấy! Nhất định phải ghi lại.”

 

Tách một tiếng, bức ảnh bữa sáng đẹp mắt hoàn thành.

 

Khương Tiểu Khê lúc này mới sực nhớ, cô lại quên chụp ảnh trước khi động đũa!

 

Quả nhiên, con người ta đều hay thay đổi, mới ngày thứ hai ở khách sạn, cô đã bắt đầu quen với bữa sáng khách sạn cung cấp, không còn ham muốn chụp ảnh khoe nữa.

 

Nhưng kệ đi, cuộc sống còn bao nhiêu chuyện vui đáng để chia sẻ, đang chờ cô trải nghiệm từng thứ một, chẳng cần lo sẽ hết nhiệt tình để chia sẻ.

 

“Hôm qua với sáng nay mình lướt video trang điểm lâu lắm rồi, mình thấy tay nghề của mình đã tăng lên chút chút, lát nữa cậu xem mình vẽ sai chỗ nào thì chỉ cho mình nhé.”

 

Khương Tiểu Khê tràn đầy tự tin, hăng hái hết mức.

 

“Được thôi, vừa hay hôm qua mình cũng quay một video trang điểm đăng Kuaishou, kiểu 10 phút xử lý xong lớp trang điểm hằng ngày ấy, mình gửi cho cậu, có thời gian thì làm theo.”

 

Nghe tiếng WeChat báo tin nhắn, Khương Tiểu Khê lập tức mở ra, vừa xem vừa ăn.

 

Video quay rất chi tiết, đến cả kẻ viền mắt nên đặt bút thế nào, dùng góc độ ra sao cũng nói rõ ràng.

 

Đợi khi Khương Tiểu Khê ăn xong, video đã phát lại ba vòng.

 

Cô bây giờ cảm thấy mình mạnh đáng sợ.

 

“Cậu cứ ăn từ từ, đừng gấp, mình cứ theo video của cậu mà vẽ.”

 

Sầm Mộng nào dám yên tâm, trình độ trang điểm của vị đại tiểu thư này cô đã từng thấy tận mắt, vội vàng dẹp hết chiếc bánh bao chiên cuối cùng rồi theo vào phòng để đồ.

 

Rồi cô nhìn thấy cả tủ đầy Chanel, và những chiếc hộp xếp ngay ngắn chồng lên nhau.

 

“Đại tiểu thư của tôi ơi, cậu thích Chanel đến thế à?”

 

Khương Tiểu Khê đang chăm chú tán kem nền, thích hay không thích cái gì chứ.

 

Trước ngày hôm qua cô còn chẳng biết cửa Chanel mở về phía nào, ấn tượng về Chanel cũng chỉ có mỗi chữ “đắt”.

 

Sầm Mộng bắt đầu đếm hộp: “Cậu tiêu hết bao nhiêu thế?”

 

“1,42 triệu.”

 

“Cái gì??”

 

Sầm Mộng cảm thấy tai mình có vấn đề rồi, tiện tay tiêu hơn 1,4 triệu, đây rốt cuộc là cuộc sống xa hoa của thiên kim tiểu thư kiểu gì vậy!

 

“Đừng ‘cái gì’ nữa, cậu lại đây xem mình tán kem nền thế nào?”

 

Sầm Mộng nhập vai: “Vâng, tiểu thư.”

 

Khương Tiểu Khê nhịn không nổi bật cười: “Đừng diễn nữa, cậu mau xem kem nền của mình thế nào? Có phải kiểu trắng nõn trong ve không?”

 

“Cậu tưởng là vải thiều chắc, còn trong ve? Màu da cậu đã đủ trắng rồi, lại chẳng có lỗ chân lông nào, nền da vốn đã tốt lắm rồi, muốn trong ve thì phải đến thẩm mỹ viện.”

 

Sầm Mộng trực tiếp đảm nhận các bước trang điểm tiếp theo, vừa trang điểm vừa giảng giải tỉ mỉ, hận không thể truyền hết mọi kỹ thuật trang điểm cho cô.

 

Chỉ có điều, kỹ thuật trang điểm loại này cần luyện tập lâu dài, muốn một bước thành công thì không thể.

 

Sầm Mộng quen trang điểm kỹ càng, đến khi cô dừng lại thì phấn mắt đã vẽ xong.

 

“Cậu không có lông mi giả đúng không?”

 

Khương Tiểu Khê ngơ ngác nhìn mình trong gương trang điểm: “Không có.”

 

Sầm Mộng mở túi xách đeo bên người: “May quá mình có mang, chỉ là không biết cậu dùng có quen không.”

 

“Mình chưa đeo lông mi giả bao giờ, không biết…” Khương Tiểu Khê có hơi căng thẳng, vô thức chớp mắt.

 

“Xong rồi.”

 

Sầm Mộng nhanh như chớp, gọn gàng dứt khoát, Khương Tiểu Khê thậm chí chẳng cảm thấy chút khó chịu nào.

 

Cô nhìn cô gái trong gương, đôi mắt to hẳn lên một cỡ, trên nền phấn mắt hồng nhạt ánh ngọc lấp lánh, như tinh linh bước ra từ rừng rậm mùa hè, đẹp đến kinh người.

 

“Sầm Mộng, cậu có tay nghề này sao lại đi làm blogger? Cậu hoàn toàn có thể làm chuyên gia trang điểm chuyên nghiệp rồi!”

 

Sầm Mộng cũng ngẩn người: “Đâu phải tay nghề mình tốt, rõ ràng là cậu có gương mặt tiên nữ mà.”

 

“Lại đây! Mau giúp mình chọn một chiếc váy, hôm qua mình mua mấy chiếc, cậu xem hôm nay mặc chiếc nào.”

 

Hai người vào thẳng phòng để đồ, từng chiếc một ướm thử trước người Khương Tiểu Khê.

 

Cuối cùng chọn một chiếc váy liền không tay thêu hoa bằng lụa trắng, chiếc váy này cứ như được may đo riêng cho Khương Tiểu Khê vậy, càng tôn lên làn da trắng như sứ.

 

Cổ chữ V nhỏ để lộ chiếc cổ thon dài, xương quai xanh tinh tế.

 

Đường cắt tỉ mỉ tôn lên vòng eo thon gọn, mang đôi dép gót dày màu vàng nhạt, đôi chân dài thẳng tắp khiến người ta hoa mắt.

 

Khương Tiểu Khê khoác thẳng chiếc túi quả cầu vàng nhỏ lên vai, đen trắng quả nhiên là phối màu kinh điển của Chanel.

 

Sầm Mộng nhìn trái nhìn phải: “Tiểu tiên nữ, trên cổ cậu có phải hơi trống không?”

 

“Chỗ mình không có dây chuyền.”

 

Lần trước mua ở Van Cleef & Arpels đều là vòng tay, hôm qua ở Chanel cũng không xem trang sức.

 

“Cậu đợi chút, mình ghép tạm một cái.”

 

Khương Tiểu Khê nối thẳng chiếc vòng cỏ bốn lá màu đen với chiếc màu trắng lại với nhau, đeo làm dây chuyền.

 

“Đừng nói chứ, đen trắng phối với bộ này của cậu lại hợp một cách khó hiểu, khá có cảm giác thiết kế.”

 

Sầm Mộng vô thức giơ chiếc máy ảnh đeo trên cổ lên.

 

Tách.

 

Bức ảnh đẹp đầu tiên của ngày hôm nay ra đời!

 

“Cậu còn mang cả máy ảnh DSLR à? Có phải quá long trọng rồi không?” Khương Tiểu Khê kinh ngạc.

 

Sầm Mộng vỗ vỗ chiếc máy ảnh: “Cậu bỏ ra 10 nghìn tệ thuê mình chụp ảnh theo, đương nhiên mình phải mang thiết bị xịn nhất ra để cậu được hời chứ.”

 

“Cậu yên tâm, kỹ thuật photoshop của mình cũng đỉnh lắm, tuyệt đối khôi phục vẻ đẹp của cậu một trăm phần trăm. Cậu muốn dạo phố thì cứ dạo như bình thường, còn lại giao hết cho mình.”

 

Nghe vậy, Khương Tiểu Khê sáng mắt, một tay vỗ vai cô: “Chị em, đáng tin!”

 

*

 

Trước khi xuất phát, Khương Tiểu Khê liên hệ với quản gia đặt xe và tài xế. Hai người xuống lầu thì tài xế đã chờ sẵn ở đó.

 

Nhìn chiếc Rolls-Royce trước mắt, Sầm Mộng giơ ngón cái: “Xem như mình cũng được hưởng thụ một phen.”

 

Tài xế mở cửa xe cho hai người, phục vụ vô cùng chu đáo.

 

Từ IFC đến Hang Lung, cả quãng đường mất 40 phút.

 

Không gian của Rolls-Royce đúng là rộng, độ thoải mái cực cao, lại còn có tủ lạnh nhỏ, bên trong đặt nước khoáng, nước ép, nước ngọt có ga, chuẩn bị vô cùng đầy đủ.

 

Khương Tiểu Khê chẳng khách sáo chút nào, lấy một chai nước táo, Sầm Mộng có hơi ngại ngùng, nhưng cũng bị cô nhét cho một chai nước cam.

 

“Nào, cạn ly.”

 

Rõ ràng là chai nhựa, vậy mà bị hai người làm ra cái khí thế của rượu vang, nhưng rất vui vẻ thì có.

 

Sầm Mộng rất có giác ngộ của người đi làm thuê, đến nơi còn chưa đợi tài xế mở cửa cho, đã xuống xe trước, dựng sẵn máy quay, chỉ chờ bắt trọn khoảnh khắc đại tiểu thư bước xuống xe.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi