Chương 84: Thuần thú sư
Cơn sốt của Trương Duyệt bắt đầu hạ dần, nhưng cô bé vẫn còn mê man.
Diệp Cẩn chém thây ma suốt hai ngày ở khu vực gần đây, tích lũy được hơn vạn hạt nhân. Cả khu vực tiêu điều chẳng còn chút hơi người nào, thành phố C sắp trở thành tòa thành chết.
Đường phố trong thành bị tắc nghẽn, xe hơi bỏ hoang khắp nơi, có cả chỗ đường sụt lún.
Cả nhóm đành phải đi bộ. Trương Chương cõng Trương Duyệt, Diệp Cẩn đi trước mở đường.
Ôn Tử Thần đi sau chót. Dị năng tinh thần của anh ta có thể khống chế thây ma, nhưng số lượng thây ma quá lớn, hao tổn cũng nhiều, anh ta chỉ có thể tạm thời ngăn những con thây ma rải rác không tập trung về phía họ.
Nơi có nhiều thây ma thì cũng có thây ma cấp cao. Ngay trước mặt Diệp Cẩn là một con thây ma hệ hỏa tam giai.
Hỏa cầu của con thây ma hệ hỏa uy lực rất mạnh, nhưng đối mặt với Diệp Cẩn hệ thủy tứ giai, dị năng thủy của cô có tác dụng áp chế đối với con thây ma hệ hỏa này.
Hỏa cầu mà con thây ma hệ hỏa bắn ra lần nào cũng bị Diệp Cẩn dập tắt. Cô còn quẳng ngược lại một tia sét chớp vào đầu nó, cái đầu lập tức cháy đen như than.
Tanh tưởi một lớp cháy đen, thịt rách rưới chảy máu. Nó tức giận lao vào Diệp Cẩn.
Diệp Cẩn vung thanh cổ đao mang điện, một nhát chém đứt cánh tay nó.
Đang định chém thêm một nhát vào đầu nó, bỗng một móng vuốt quét qua trước mặt cô. Cô vội lùi lại hai bước suýt bị cào trúng mặt.
Đồng tử Diệp Cẩn co lại. Trước mắt cô là một con động vật biến dị khổng lồ, cao ba mét, lông trắng muốt toàn thân, móng vuốt còn dính máu thây ma bẩn. Nó quẳng một hạt nhân thây ma đỏ lấp lánh vào miệng nhai giòn tan.
“Đệt!” Đờ mờ chịu nổi?
Dám cướp đồ trong tay cô hả?
Diệp Cẩn xách đao lao lên, vừa lại gần, con quái lông trắng này chạy té khói, đạp hai chân sau nhảy vọt lên mái nhà.
“Điên! Có giỏi xuống đây! Nhảy cao vãi!”
Con quái lông trắng còn vênh mặt trên mái nhà, dùng chân trước chải lông. Diệp Cẩn cảm giác nó nhìn mình bằng ánh mắt khinh thường.
Được lắm! Cô mà bị động vật coi thường à? Diệp Cẩn hừ lạnh: Tưởng nhảy cao là tao hết cách hả?
Cô ném một quả cầu lôi về phía nó. Con quái giật mình, suýt nữa đỡ kịp, nhưng lông đuôi bị điện cháy đen, lông toàn thân dựng đứng vì sợ.
“Xuống đây!” Diệp Cẩn lại ném thêm quả cầu lôi, quát: “Mày xuống cho tao!”
Con quái thấy không ổn, định chạy, được hai bước thì trước mặt đã bị lưới điện chặn, quay lại cũng bị Diệp Cẩn phong kín lưới điện.
Nó chạy không thoát, đâm đầu vào lưới điện, không những không xé được mà còn bị cháy mất lớp lông.
“Gâu! Gâu!” Nó cuống quýt kêu to, nhảy xuống đất lăn một vòng.
Diệp Cẩn suýt chém trúng đuôi nó. Nó loạn xạ chạy về phía Trương Chương.
“Cẩn thận! Tránh ra!” Diệp Cẩn hét lên. Trương Chương còn đang cõng Duyệt, di chuyển bất tiện.
Nhưng con quái lông trắng đến gần Trương Chương thì bỗng dừng lại, co chân quỳ xuống, nửa người hạ thấp.
Trương Chương ngớ người, lúc nãy chưa kịp phản ứng, tưởng sắp bị tông, còn đang nghĩ làm sao để Duyệt tổn thương ít nhất. Đây là chuyện gì vậy?
“Tiểu Thần, cậu ra tay à?” Trương Chương hỏi.
Ôn Tử Thần lắc đầu: “Hôm nay chỉ riêng việc xua đuổi lũ thây ma cấp thấp trong khu vực đã hao hết dị năng rồi. Tôi vừa định xông tới thì nó đã nằm rạp xuống.”
“Đừng… đừng làm hại người…”
“Gì?” Trương Chương nghe thấy tiếng em gái nhỏ nhẹ bên tai, không rõ lại hỏi: “Duyệt, con nói gì?”
Diệp Cẩn không để ý tới tình trạng của Duyệt, sợ con quái phát cuồng làm hại người, xông tới chém một nhát.
“Choeng!” Cổ đao cắm phập xuống nền xi măng, không trúng con quái.
Đợi Diệp Cẩn nhìn kỹ, con quái lông trắng đã thu nhỏ lại ngay khi đao sắp chém trúng, từ to lớn biến thành một cục nhỏ xíu.
Diệp Cẩn rút mạnh cổ đao ra, lưỡi đao cắm sâu vào nền xi măng, mũi đao bị sứt một miếng. Cô nhìn cục lông trắng bẩn thỉu nhỏ xíu dưới đất, chỉ muốn tát nó, làm hỏng cả đao của cô rồi.
“Cái đéo?” Trương Chương trợn mắt: “Quái gì thế? Quái vật thành chó con à?”
“Anh, thả em xuống đi.” Trương Duyệt trên lưng anh vặn người đòi xuống.
“Được, được, từ từ.” Trương Chương đặt em xuống.
Thấy em gái mình định ôm con quái lông trắng vừa rồi, Trương Chương sợ hãi, lo nó lại biến lớn làm hại Duyệt.
Anh kéo tay Duyệt: “Đừng động vào, nguy hiểm.”
Trương Duyệt yếu ớt lắc đầu: “Anh, không sao đâu, Miu Miu nó rất ngoan.”
“Miu Miu?” Trương Chương đầy đầu mây mù.
Nhìn cảnh em gái ôm con thú vừa rồi vào lòng vuốt ve, tim anh như muốn nhảy ra ngoài.
“Miu Miu, đừng sợ, chị Cẩn không làm hại em đâu, phải ngoan nhé.” Trương Duyệt vừa nói vừa dỗ dành. Dần dần, thân thể con thú cũng bình tĩnh lại, rất ngoan ngoãn.
“Chị Cẩn.” Trương Duyệt ngước nhìn Diệp Cẩn: “Cho em xin một ít nước được không ạ? Em muốn tắm cho Miu Miu.”
Diệp Cẩn gật đầu: “Bây giờ chưa tiện. Ra khỏi đây rồi tính, lên xe hãy tắm. Cứ để anh Duyệt bế nó.”
Lúc trước cô không quá để tâm Duyệt có thể thức tỉnh dị năng gì, chỉ nghĩ có còn hơn không. Không ngờ Duyệt lại thức tỉnh dị năng thuần thú hiếm có như vậy.
“Hả?” Trương Chương ngơ ngác: “Ý lão đại là còn phải mang theo con thú nguy hiểm này lên đường à?” Vậy mà cuối cùng anh vẫn vừa cõng Duyệt, tay ôm một con chó mà đi.
Tối trong xe, Trương Duyệt đã hết sốt, mặt hồng hào trở lại bình thường. Cô bé đang ôm Miu Miu tắm rửa cho nó.
Diệp Cẩn có hơi chê: Rõ ràng là chó Pom, sao lại gọi là Miu Miu như tên mèo? Mà nhìn nó nhỏ xíu, bẩn thỉu, lông dài ngắn không đều, lốm đốm, chỗ đen chỗ trắng, xấu thật!
Miu Miu cảm nhận được ánh mắt chê bai của Diệp Cẩn, không hài lòng sủa một tiếng với cô. Bộ lông đen loang lổ này không phải do cô điện cháy hả?
“Miu Miu!” Trương Duyệt quở: “Không được sủa với chị Cẩn! Phải ngoan!”
Bị chủ mắng, Miu Miu ấm ức rên khe khẽ, còn cụp đuôi thụt lại.
Trầm Du Đình nhìn cảnh này thấy khó tin: Lúc trước còn là một mãnh thú to đùng hung dữ, sao bây giờ thành cục cưng ngoan hiền rồi?
“Sao lại thế này?” Trương Chương hỏi: “Duyệt, sao nó lại nghe lời em như vậy?”
Trương Duyệt dùng khăn lau nhẹ lông cho Miu Miu, rồi nhìn anh trai nghiêm túc: “Anh, nó có tên, tên nó là Miu Miu, do chủ cũ đặt. Chỉ là chủ của nó đã biến thành thây ma rồi.”
Trương Chương gãi đầu: “Sao em biết nó tên Miu Miu, lại biết nhiều thế?”
“Lúc em hết sốt, Miu Miu xuất hiện, em phát hiện mình có thể đọc được biểu cảm của nó, còn nghe hiểu nó nói gì.”
“Em thức tỉnh ngôn ngữ thú à? Còn có cả dị năng này?” Trương Chương bối rối: “Cái đéo gì đây, thà thức tỉnh hệ thủy còn hơn.”
“Duyệt thức tỉnh là dị năng thuần thú.” Diệp Cẩn xen vào: “Người có dị năng này có thể gọi là thuần thú sư, có nghĩa là sau này Duyệt có thể thông qua giao tiếp với động vật để chiến đấu.”
“Thuần thú sư?” Ôn Tử Thần cũng lần đầu nghe thấy từ mới: “Vậy sau này Duyệt có thể phát triển theo hướng này sao?”
