Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Mỹ Nhân Nhân Ngư Cải Nam Trang, Cả Thế Giới Đều Muốn Chiếm Hữu Ta > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Văn Minh Của Tộc Tung Của

 

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, khi nhìn thấy Nguyễn Thiên Tửu đã lấy Quang Trúc từ trong không gian ra, chuẩn bị gọt thứ gì đó, ánh mắt đầy sát khí của An Lộc lập tức chuyển sang nghi hoặc.

 

“Này, cô đang làm gì thế?”

 

“Nguyễn Thiên Tửu, tên tôi đấy.” Cô gái xinh đẹp bận rộn không ngẩng đầu lên, nhấn mạnh tên mình.

 

“Nguyễn, Thiên, Tửu? Thiên Tửu! Thiên Tửu, Thiên Tửu, Thiên Tửu, Thiên Tửu…” Cứ như phát hiện ra món đồ chơi thú vị nào đó, An Lộc giống như một cái máy lặp đi lặp lại, không biết mệt mỏi gọi tên Nguyễn Thiên Tửu.

 

Nguyễn Thiên Tửu đau đầu day day thái dương, đầy khí thế ném ra một câu: “Gọi chị!”

 

An Lộc bĩu môi, không phục, vừa định chống đối.

 

Nguyễn Thiên Tửu lập tức liếc xéo một cái.

 

“Chị Thiên Tửu…” An Lộc lúc này trông như một con búp bê xinh xắn, ấm ức đến tội nghiệp.

 

Nghe thấy cách gọi này, khóe môi Nguyễn Thiên Tửu giật nhẹ.

 

Có vẻ như cô đã tìm ra cách chế ngự An Lộc rồi nhỉ~

 

May mà sư phụ của cô ở võ quán là Thành Thạch mê mẩn văn minh của tộc Tung Của thời Trái Đất cổ.

 

Bất kể là võ thuật đã thất truyền, hay nghệ thuật ẩm thực từng cực thịnh của tộc Tung Của, ông ấy đều nghiên cứu tất cả.

 

Thậm chí còn ép các đệ tử phải học, phải kế thừa những kỹ năng này!

 

Dĩ nhiên, rất nhiều học viên đã bỏ cuộc giữa chừng vì độ khó quá cao.

 

Tuy nhiên, Nguyễn Thiên Tửu dù về mặt võ thuật hay nấu nướng đều thể hiện thiên phú và ý chí kiên trì tuyệt vời.

 

Cũng chính vì vậy, cô mới có thể dùng vài miếng thịt rồng chiên tay làm ra để hoàn toàn chinh phục An Lộc vốn tính tình bạo ngược.

 

Nhưng ngoài sự may mắn, Nguyễn Thiên Tửu cũng hơi mềm lòng,

 

Dù sao An Lộc cũng đã mong chờ cả một buổi tối, cô không thể để cậu ấy thất vọng chứ?

 

Nghĩ đến đây, Nguyễn Thiên Tửu bỗng quyết định sáng tạo một món cháo rắn tinh tế ngon miệng để chiêu đãi bé An Lộc. *∩_∩*

 

Cô đầu tiên chặt một đoạn lớn Quang Trúc từ trong không gian của vòng tay, đưa cho An Lộc: “Nào, nhai cho chị một cái nồi hầm, một cái chảo và một cái nồi canh.”

 

An Lộc nghiêng đầu ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào Quang Trúc trong tay Nguyễn Thiên Tửu, nhất thời không biết phải cắn đâu.

 

Nguyễn Thiên Tửu đành phải lấy quang não ra, cho cậu xem hình dạng ba loại nồi này.

 

Có vẻ như lần đầu tiên nhìn thấy một loại quang khí kỳ diệu như quang não, An Lộc vô cùng mới lạ, nhìn chăm chú vào nó.

 

Ừm, rốt cuộc bé An Lộc từ cái xó xỉnh nào chui ra vậy?

 

Sao có cảm giác chưa từng bước vào xã hội tinh tế, chẳng biết gì về vũ trụ thế này?

 

Thấy đối phương vẫn còn ngẩn người, Nguyễn Thiên Tửu trực tiếp nhồi hết Quang Trúc cho cậu: “Nhanh lên, nhanh lên~”

 

Rồi cô bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn.

 

Cô đầu tiên cắt thịt rắn máu thành từng miếng nhỏ dày mỏng đều nhau, rồi từ Quang Trúc trong vòng tay không gian hái một ít măng Quang Trúc non.

 

Thái sợi, rắc vào trong cháo rắn đã đổ một lượng nhỏ sữa, nấu lên.

 

Chẳng mấy chốc, đã có thể múc ra rồi~

 

Cùng lúc đó, An Lộc dùng hàm răng sắc nhọn của mình, thực sự đã nhai ra được ba cái nồi với kiểu dáng khác nhau?!

 

Nguyễn Thiên Tửu dùng dị năng hệ Thủy rửa sạch sẽ, rồi vui vẻ cất vào trong vòng tay không gian.

 

Đúng vậy, ba cái nồi đó không phải để dùng bây giờ, cô chỉ để phòng trường hợp cần đến thôi.

 

Dù sao mỗi lần cô đốn Quang Trúc đã đủ tốn sức rồi, còn phải gọt đẽo Quang Trúc thành các hình dạng khác nhau, vừa tốn thời gian vừa tốn sức.

 

Giờ có An Lộc là lao động miễn phí, tình hình hoàn toàn khác rồi!

 

Nguyễn Thiên Tửu giơ tay mở nắp nồi, một mùi thơm nồng nàn tươi ngon phả vào mặt ngay lập tức!

 

Bởi vì Nguyễn Thiên Tửu dùng nước canh sữa để hầm rắn máu, nên vừa mở nắp nồi, mùi sữa thơm nồng hòa quyện với mùi thịt đã bay ra ngay.

 

Cô múc trước một thìa lớn cháo rắn bổ dưỡng có cả thịt, măng và sữa vào bát, nếm thử một miếng thịt rắn máu.

 

Ừm, ngon.

 

Thịt tươi mềm, tan ngay trong miệng.

 

Thịt rắn máu thơm mùi sữa ngậy còn có chút ngọt thanh của măng Quang Trúc.

 

Thơm nhưng không ngấy, tuyệt vời~

 

An Lộc vốn quen ăn uống đại khái, bỗng nhìn thấy một nồi cháo rắn lớn như vậy, nhất thời có chút do dự không dám bê lên uống một hơi.

 

Chỉ ngửi thôi đã đủ khiến cậu ta thèm nhỏ dãi rồi.

 

Trong mắt cậu ta, Nguyễn Thiên Tửu đã tương đương với thần tiên tỷ tỷ vậy.

 

An Lộc vốn như một con thú nhỏ, hễ thấy gì là ăn, thế mà lúc này lại không động ngay?

 

Nguyễn Thiên Tửu thấy vậy, bất giác mỉm cười.

 

Xem ra bé An Lộc cuối cùng đã lớn rồi!

 

Cô không ý thức được rằng An Lộc cao hơn cô cả mấy chục cen-ti-mét, thực tế không nhỏ bé như cô tưởng tượng.

 

Cô cười ngọt ngào: “Ăn đi, chị một bát là đủ rồi.”

 

An Lộc nghe vậy, lập tức bưng nồi lên định tuôn thẳng vào miệng!

 

“Ê không được, cẩn thận nóng!” Nguyễn Thiên Tửu vội lên tiếng ngăn cản.

 

Nhưng tốc độ phản ứng của cô rõ ràng không theo kịp sự khao khát ẩm thực nóng lòng của An Lộc.

 

Chỉ thấy đôi tay trắng nõn của cậu ta khi chạm vào nồi Quang Trúc lập tức bị bỏng đỏ lòng bàn tay.

 

Nguyễn Thiên Tửu thấy An Lộc như vậy mà vẫn chưa buông tay, cô hoảng hốt lo lắng nhắc: “Buông tay mau!”

 

An Lộc lúc ấy mới phản ứng lại, ngơ ngác buông tay, nhìn lòng bàn tay đỏ hỏn của mình, nghiêng đầu ngơ ngác.

 

Đồ ngốc này!

 

Chắc là đến giờ cậu ta vẫn chưa từng ăn đồ nóng hổi nên mới phạm sai lầm sơ đẳng thế này.

 

Cũng do cô sơ suất.

 

Nguyễn Thiên Tửu nhớ lại, dù là mấy lát thịt rồng chiên cô cho An Lộc tối qua cũng ở nhiệt độ thích hợp, không nóng cũng không lạnh.

 

Cô bất lực thở dài, đi đến trước mặt An Lộc, nắm lấy hai tay đang bỏng đỏ của cậu ta.

 

Dị năng hệ Quang màu trắng tụ lại trên tay Nguyễn Thiên Tửu, rồi phủ lên chỗ bỏng của An Lộc.

 

Lòng bàn tay bỏng đỏ nhanh chóng trở nên trắng trở lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, cho đến khi lành lặn như ban đầu.

 

An Lộc như phát hiện ra châu lục mới, lại một lần nữa dùng ánh mắt mới lạ quan sát Nguyễn Thiên Tửu, buột miệng: “Thần tiên tỷ tỷ!”

 

“Không phải.” Nguyễn Thiên Tửu bất lực thở dài.

 

Buông tay An Lộc ra, cô lại lấy từ vòng tay không gian chiếc nồi Quang Trúc vừa mới rửa sạch.

 

Đổ toàn bộ cháo rắn máu vào nồi mới, rồi đưa cho An Lộc, ra hiệu có thể yên tâm ăn.

 

Một mùi thơm tươi ngon hòa quyện với mùi sữa ngậy lập tức bùng nổ trong khoang miệng An Lộc.

 

Cái này, thực sự là thịt rắn máu sao?

 

Thực ra cậu ta đã từng ăn thịt rắn máu, chỉ là trước đây An Lộc thường ăn sống trực tiếp, trong miệng ngoài mùi tanh của thịt và mùi hôi của rắn thì không có gì khác.

 

Nhưng trước đây An Lộc chưa từng ăn các món khác nên không có cảm giác gì.

 

Giờ thì cậu ta đã ăn cháo rắn máu và thịt rồng chiên do Nguyễn Thiên Tửu làm, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

 

Thịt rắn máu tươi ngon mềm mịn, nhai kỹ sẽ có mấy sợi gân đứt ngay, kết cấu phong phú.

 

Thực sự—

 

An Lộc vốn nghèo vốn từ vựng, nhất thời không nghĩ ra tính từ nào để miêu tả món “cháo rắn máu măng Quang Trúc sữa thơm” đẹp mắt ngon miệng này.

 

Sau khi ăn xong cháo rắn máu, Nguyễn Thiên Tửu động tâm, lại triệu hồi dữ liệu dị năng của mình ra xem.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi