Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Mỹ Nhân Nhân Ngư Cải Nam Trang, Cả Thế Giới Đều Muốn Chiếm Hữu Ta > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66 có bản audio.

Chương 66: Nghe Đồn Có Ma

 

“Cậu biết là tốt rồi!” Lâm Băng Thanh không vui đáp lại.

 

Nhìn cô ấy đi xa, Nguyễn Thiên Tửu mới nhẹ nhàng gõ cửa phòng ký túc đang đóng chặt.

 

Chẳng mấy chốc, cánh cửa được mở ra từ bên trong, một cô gái trông rất hoạt bát, vui vẻ ra mở cửa.

 

Thấy mặt Nguyễn Thiên Tửu, cô gái hơi sững lại, rồi lập tức nhiệt tình chủ động chào hỏi: “Cậu là Nguyễn Thiên Tửu đúng không? Tớ tên Đoàn Nghệ Tuyền, còn thiếu mỗi cậu thôi, mau vào đi!”

 

Nguyễn Thiên Tửu mỉm cười gật đầu. Vừa bước vào, cô đã thấy ký túc xá nữ sinh này rất rộng, có ba chiếc giường đơn đặt ở các góc khác nhau.

 

Ga trải giường, chăn và vỏ gối đều là màu xanh đậm thống nhất, rất phong cách Học viện Phong Thiên.

 

Ánh mắt Nguyễn Thiên Tửu vô tình rơi vào người bạn cùng phòng còn lại, người từ lúc cô bước vào đã nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt rực lửa.

 

Người bạn cùng phòng này rất xinh đẹp, trên người mặc bộ đồng phục Lớp Ưu Tú hoàn toàn khác với Nguyễn Thiên Tửu và Đoàn Nghệ Tuyền.

 

Bộ đồng phục nền trắng viền vàng mặc trên người cô ấy rất vừa vặn, khí chất lạnh lùng, xa cách tỏa ra cũng rất thu hút.

 

Chỉ có điều, tại sao cô ấy lại nhìn mình với ánh mắt đầy địch ý chứ?

 

Nguyễn Thiên Tửu rất khó hiểu, nếu cô nhớ không nhầm, mình mới bước vào ký túc xá này được một lúc, hình như cũng chưa động chạm hay gây sự với ai đúng không?

 

… Tuy nguyên nhân chính là, cô còn chưa kịp gây chuyện.

 

Đoàn Nghệ Tuyền thấy cuối cùng cũng có thêm một người, vậy mà bầu không khí trong phòng vẫn nặng nề, tẻ nhạt quá.

 

Cô ấy nhìn vẻ đầy kiêu ngạo của Trương Ngao Đình, rồi quay sang nhìn dáng vẻ thanh ngọt dễ thương của Nguyễn Thiên Tửu, cuối cùng kiên quyết chọn đi theo Nguyễn Thiên Tửu đến bên giường trống của cô ấy.

 

Đoàn Nghệ Tuyền kiếm chuyện, hạ giọng tán gẫu với Nguyễn Thiên Tửu: “Này, tớ nghe các anh chị khóa trên nói, ngày mai chúng ta sẽ có buổi tập trung tân sinh, lúc đó sẽ được gặp tất cả tân sinh đã vượt qua kỳ khảo hạch lần này, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi!”

 

Nguyễn Thiên Tửu mỉm cười gật đầu, tiếp tục cúi đầu sắp xếp giường.

 

Nhận được phản hồi, dù Nguyễn Thiên Tửu chẳng nói gì, nhưng cô nàng tự nhiên như Đoàn Nghệ Tuyền dường như được khích lệ, bắt đầu líu lo không ngừng.

 

“Thiên Tửu, cậu đẹp quá trời!” Cách xưng hô với Nguyễn Thiên Tửu cũng trở nên thân mật hơn, Đoàn Nghệ Tuyền nhiệt tình thốt lên, “Lúc cậu chưa tới, tớ nhìn Trương Ngao Đình trong phòng chúng ta…”

 

Nói đến đây, Đoàn Nghệ Tuyền còn cố hạ thấp giọng hơn nữa: “Tớ thấy cô ta xinh vậy, lại là học sinh Lớp Ưu Tú, tớ còn tưởng hoa khôi khóa này chắc chắn thuộc về cô ta rồi! Kết quả cậu vừa tới, trời ơi, còn đẹp hơn!!”

 

Nguyễn Thiên Tửu không nói gì, nhưng gương mặt không khỏi ửng hồng như hai đóa mây.

 

Khuôn mặt đỏ bừng trông càng dễ thương hơn, Đoàn Nghệ Tuyền không khỏi nghĩ thầm, may mà mình là con gái, nếu là con trai, chẳng phải sẽ đổ gục sao?

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn như trái táo đỏ thế kia, nếu mình là con trai, nhất định sẽ bất chấp hôn mấy cái cho đỡ thèm, rồi trêu cho bé Tửu khóc luôn.

 

Khuôn mặt đúng là phạm quy mà!

 

Đoàn Nghệ Tuyền chợt thở dài một hồi, cả người trông u sầu hẳn.

 

Nguyễn Thiên Tửu nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc của người bên cạnh, cô quan tâm dừng động tác trên tay, hỏi: “Sao thế?”

 

Thấy mỹ nhân nhỏ quan tâm mình, Đoàn Nghệ Tuyền lập tức tràn đầy sinh khí trở lại, chỉ là…

 

“Tớ nghĩ, mình cũng đâu có xấu, vậy mà vào ký túc xá này, lại trực tiếp kéo thấp nhan sắc tổng thể của phòng 305 chúng ta.”

 

Nói xong, miệng cô ấy còn giận dỗi chu ra.

 

Nhìn hai cái má phồng phồng của cô ấy, ngón tay Nguyễn Thiên Tửu động đậy, hơi không nhịn được muốn chọc thử.

 

Xem ra, bạn cùng phòng mới của cô, tính tình rất nhảy nhót đây!

 

Nguyễn Thiên Tửu suy nghĩ một lát, chủ động gợi chuyện: “Ngoài buổi tập trung tân sinh ra, cậu còn nghe được tin gì khác không?”

 

Câu hỏi này đúng là chạm đúng nỗi lòng của cô nàng “rành chuyện” Đoàn Nghệ Tuyền, cô ấy lập tức tràn đầy năng lượng nói: “Có chứ! Tớ nghe nói, gần trường mình hình như đang làm một vụ lớn gì đó! Không cho phép bất kỳ học sinh nào đến đó.”

 

Nói đến mấy tin đồn này, Đoàn Nghệ Tuyền kích động đến mức mặt đỏ bừng.

 

Cô ấy không kìm được nắm chặt tay Nguyễn Thiên Tửu: “Ở đó nghe đồn có ma, còn có người chết rồi! Cậu nhất định đừng qua đó!!”

 

Ờ, vậy cậu thể hiện ra bộ dạng sợ hãi đi mới có sức thuyết phục chứ!

 

Nhìn dáng vẻ hưng phấn khác thường của Đoàn Nghệ Tuyền, khóe miệng Nguyễn Thiên Tửu không khỏi co giật. =_=

 

Nhưng cô không để tâm chuyện này, trái lại hỏi một cách tình cờ: “Cậu có biết khi nào viện trưởng rảnh không?”

 

Đoàn Nghệ Tuyền không chút suy nghĩ đáp trả: “Viện trưởng Bruggie là một trong ba đại danh soái của Lam Tinh, ông ấy bình thường không có việc gì thì căn bản chẳng xuất hiện ở học viện đâu, chúng ta có vấn đề gì thì tìm giáo viên chủ nhiệm là được rồi.”

 

Quen thuộc như đã học thuộc lòng trước vậy, thật phi lý.

 

Nguyễn Thiên Tửu: “Vậy à…”

 

Xem ra lần sau cô phải xin viện trưởng phương thức liên lạc qua quang não mới được, không thì cứ theo cái dạng thần long thấy đầu không thấy đuôi này của ông ấy, cô chẳng thể hệ thống học theo ông ấy về dị năng Lôi hệ và tinh thần lực rồi.

 

Thấy Nguyễn Thiên Tửu lại chìm vào suy tư không nói gì, Đoàn Nghệ Tuyền trộm liếc Trương Ngao Đình im lìm, lại hạ giọng cúi người thì thầm bên tai Nguyễn Thiên Tửu cảnh báo.

 

“Cậu phải cẩn thận đấy, Trương Ngao Đình đó từ lúc cậu bước vào hình như đã đầy địch ý rồi!”

 

Một mỹ nữ đột nhiên có địch ý với một mỹ nữ khác xinh hơn, nguyên nhân không nói cũng biết.

 

Đoàn Nghệ Tuyền đoán, Trương Ngao Đình vốn tưởng mình là hoa khôi đương nhiên của Học viện Phong Thiên, thì phát hiện cô ta còn chưa kịp vào lớp, ký túc xá của mình đã có một Nguyễn Thiên Tửu vượt xa mình về nhan sắc.

 

Đằng này, người ta lại mặc đồng phục trắng váy xanh thường thường, rõ ràng không phải học sinh Lớp Ưu Tú.

 

Địch ý và ưu việt cảm liền dâng lên trong lòng Trương Ngao Đình.

 

Tuy nhiên, đối với lời nhắc nhở hảo tâm của Đoàn Nghệ Tuyền, Nguyễn Thiên Tửu chẳng mấy để tâm.

 

Chỉ cần cô đủ mạnh, ai cũng đừng hòng nghĩ đến việc bắt nạt cô như kiếp trước nữa!

 

Sắp xếp xong đồ dùng sinh hoạt trong ký túc xá, Nguyễn Thiên Tửu mỉm cười với Đoàn Nghệ Tuyền: “Tớ ra ngoài trước, lát nữa cậu có muốn ăn tối cùng bọn tớ không?”

 

“Bọn tớ?” Ngọn lửa bát quái của Đoàn Nghệ Tuyền lập tức bùng cháy hừng hực, “Còn ai nữa? Nam hay nữ, cậu xinh thế này, nếu là nam chắc chắn là soái ca lắm nhỉ? Dù sao ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mà!”

 

Nguyễn Thiên Tửu bụm miệng cười nhẹ: “Là một mỹ nữ nhỏ, giống cậu vậy, hai cây hài trái tính.”

 

“Á, không phải soái ca à…” Đoàn Nghệ Tuyền giả bộ miễn cưỡng xua tay, “Vậy được, tối nay bổn cung tạm thời đi dùng thiện với các khanh vậy.”

 

Nguyễn Thiên Tửu mỉm cười lấy ra la bàn Lâm Băng Thanh đưa cho cô, tạm biệt Đoàn Nghệ Tuyền, rồi vội vã đi về phía ký túc xá nam.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi