Chương 77: Điều chỉnh chiến lược bố trí
Chỉ có Nguyễn Thiên Tửu là sắc mặt không thay đổi.
Nếu quan sát kỹ, họ sẽ phát hiện ra rằng đáy mắt cô ấy vô tình lộ ra một chút tiếc nuối.
Nhưng mà, trả thù thì từ từ hành hạ mới sướng!
Nghĩ đến đây, Nguyễn Thiên Tửu lại không dấu vết đưa ánh mắt về phía Cố Ngạn đang khoe khoang.
Mấy nhân viên y tế được giáo viên chủ nhiệm gọi tới bằng quang não đã nhanh chóng khiêng đi Nguyễn Nguyên Hy, người đã bị Tôn Văn Phong giải trừ trạng thái hóa đá, trên đỉnh đầu trọc một mảng.
Chỉ thấy giáo viên chủ nhiệm vẫy tay, ra hiệu mọi người tiếp tục thi đấu.
Vì Cố Ngạn vừa anh dũng cứu đồng đội của mình, nên trong lòng các thành viên đội đỏ không khỏi nghiêng về phía hắn.
Nguyễn Thiên Tửu từ ánh mắt các thành viên đội đỏ nhìn Cố Ngạn đọc được rằng, họ rất có thể sẽ ở vòng tiếp theo bầu Cố Ngạn làm chỉ huy duy nhất của đội đỏ!
Sao được thế chứ?!
Chỉ thấy Cố Ngạn giữa không trung, trực tiếp tập trung tinh thần lực của mình khóa chặt một con chim máy màu đỏ bay rất nhanh, gần hắn nhất.
Chớp mắt, xiềng xích màu đen ném ra!
Nhìn thấy xiềng xích sắp trói được chim đỏ, một cây dây leo trụi lá với thế cực kỳ mạnh mẽ trực tiếp quất bay xiềng xích!
Cố Ngạn vô cùng tức giận, hắn theo hướng dây leo trừng mắt nhìn, liền phát hiện đối phương lại chính là Nguyễn Thiên Tửu, người cũng vừa khoe khoang?
Tại sao cô ta lại nhắm vào mình?
Cố Ngạn vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhưng cũng có chút bối rối.
Chẳng lẽ là vì... hắn vừa cứu Nguyễn Nguyên Hy?
Hai chị em này lại thù hận sâu đến vậy?!
Nhưng Nguyễn Thiên Tửu nghìn không nên, vạn không nên, lại đặt mục tiêu lên người hắn!
Một luồng sát khí hỗn độn từ thiếu niên tỏa ra, thẳng hướng Nguyễn Thiên Tửu!
Đang lúc hai người căng thẳng, đối chiến sắp xảy ra, thì giáo viên chủ nhiệm Lớp Ưu Tú rất khéo lại rất kịp thời thổi còi.
“Phù! Kết thúc ván thứ nhất, mọi người hãy lái phi hành khí từ từ đi xuống.” Giáo viên chủ nhiệm lớn tiếng kêu.
Để lại cho Nguyễn Thiên Tửu một biểu cảm ‘vòng sau chúng ta đợi xem’, Cố Ngạn xoay hướng đầu tiên, bay xuống phía dưới.
Tất cả điểm số được chiếu lên màn hình quang lập thể phía trên, đội đỏ so với đội xanh là (Đỏ) 5320 : 5210 (Xanh).
Đội đỏ tạm thời dẫn trước!
Sắc mặt các đồng đội đội xanh bỗng trở nên khó coi, mọi người nhìn nhau với dáng vẻ thương tích đầy mình, lần đầu tiên cảm nhận được áp lực mà trận game thi đấu này mang lại cho họ.
Làm sao bây giờ?
Rõ ràng, kế hoạch trước trận của Na Lan Trì có vấn đề!
Điều hắn hoạch định – tất cả mọi người tập trung tinh thần lực bắt chim máy màu bạc, thực tế chứng minh không thể thông qua giảm độ khó, tăng số lượng để giành thêm tích phân.
Giáo viên chủ nhiệm Lớp Ưu Tú chỉ cho họ mười phút nghỉ ngơi chuẩn bị.
Đối mặt với sự chất vấn của mọi người, Na Lan Trì mặt trầm xuống tháo kính, khi ngước mắt lên lần nữa, lại chậm rãi chuyển tầm nhìn lên người Nguyễn Thiên Tửu, người ở vòng trước thông qua tấn công Nguyễn Nguyên Hy mà ngoài ý muốn giành được điểm số nhiều nhất toàn đội.
Tầm nhìn của mọi người cũng theo Na Lan Trì mà rơi cả về phía Nguyễn Thiên Tửu.
Lần đầu tiên được các con cháu thế gia và tiểu thư khuê tú trong xã hội thượng lưu chú ý như vậy, Nguyễn Thiên Tửu lại tỏ ra không hề hoảng hốt.
Cô biết, ý của Na Lan Trì là để cô thử chỉ huy.
Trọng trách như vậy rơi lên vai mình, đối với Nguyễn Thiên Tửu quả thực có chút áp lực quá lớn.
Nhưng nếu cô bố cục thành công, thuận lợi giành chiến thắng vòng thi tiếp theo, thì ắt sẽ vững vàng chiếm được lòng của mỗi người có mặt.
Ngược lại, thất bại của cả đội sẽ đổ lỗi lên một mình cô.
Phải biết rằng, nhóm người này là những học viên ưu tú nhất toàn bộ Học viện Phong Thiên.
Đồng thời, từng người trong tương lai cũng nhất định sẽ là quan chỉ huy của Tinh Minh!
Cơ hội và thách thức cùng tồn tại.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Thiên Tửu mỉm cười, lúm đồng tiền nông nếu ẩn nếu hiện, trong đôi mắt như sao tràn đầy thần thái hăm hở thử sức!
Cô dùng giọng nói trong trẻo ngọt ngào riêng có, chậm rãi nói ra kiến giải của mình với mọi người.
“Ba ván thắng hai, ván thứ nhất chúng ta thua, vậy nếu ván thứ hai này lại thua thì chúng ta trực tiếp bị loại.”
“Trong tình huống này, vòng sau chúng ta nhất định phải thắng!”
“Tôi vừa xem dữ liệu của tất cả mọi người trong đội xanh, đồng thời, trong lúc thi đấu vừa rồi, thực ra tôi cũng đã quan sát các bạn!”
“Tôi phát hiện, có một số học viên thực lực mạnh mẽ, nhưng vì họ tập trung mục tiêu vào chim máy màu bạc, nên có chút dùng dao mổ trâu để giết gà.”
“Vì vậy tôi đề nghị, các bạn trong vòng thi tiếp theo hãy trực tiếp nhắm mục tiêu vào chim máy màu vàng!”
“Nhóm người này là…”
Các học viên Lớp Ưu Tú được gọi tên nghe vậy, lập tức tinh thần phấn chấn!
Thì ra Nguyễn Thiên Tửu trong quá trình kịch chiến, không những giành được tích phân nhiều nhất toàn đội, mà còn chú ý đến mình?!
Cô ấy vừa nói, bọn họ là thuộc phe thực lực mạnh mẽ trong Lớp Ưu Tú…
Những đồng đội đội xanh được gọi tên từ giây phút này, trong lòng không khỏi hoàn toàn nghiêng về phía Nguyễn Thiên Tửu.
Không kiêu không nóng, nhưng lặng lẽ trong kịch chiến quan sát điểm sáng của đồng đội mình.
Chỉ huy như vậy, ai mà không thích chứ?!
“Còn có học viên dị năng độc đáo, khi đối đầu với chim máy màu bạc có thể phát huy hết ưu thế, số điểm đuổi kịp tôi.”
“Chúng ta không thể mất đi ưu thế của lực lượng trung kiên này, vì vậy các bạn sắp được tôi gọi tên, hãy nhất định tiếp tục cố gắng, tranh thủ giành thêm điểm số từ chim máy màu bạc!”
“Nhóm người này là…”
Những thành viên đội xanh được gọi tên, vốn tưởng Nguyễn Thiên Tửu sẽ nói thực lực của họ yếu hơn.
Dị năng giả có thể được phân vào Lớp Ưu Tú, ai lại muốn bị người xem thường như vậy?
Nhưng mọi người đều không ngờ tới, Nguyễn Thiên Tửu lại nói họ thực ra là lực lượng trung kiên của cả đội?!
Không phải vì thực lực họ yếu mà bị sắp xếp tiếp tục bắt chim máy màu bạc.
Ngược lại, là vì dị năng của họ đặc biệt, thích hợp để bắt với nhịp độ nhanh, tần suất cao những con chim bạc bay chậm hơn.
Và sự thật đúng là như vậy!
Do đó, nhóm học viên được gọi tên tiếp tục bắt chim bạc không hề tỏ ra bất mãn.
Thậm chí vừa rồi, qua ván thứ nhất, tuyệt đại đa số họ đã mò ra bí quyết để nhanh chóng giành được chim bạc mười điểm.
Nguyễn Thiên Tửu để họ tiếp tục bắt chim máy màu bạc, thực ra vừa đúng ý họ!
Cuối cùng, Nguyễn Thiên Tửu đưa mắt về phía Na Lan Trì, người có thực lực mạnh nhất, cùng có tinh thần lực như cô.
Cô nhẹ giọng trình bày quan điểm của mình với Na Lan Trì: “Tôi vừa quan sát rồi, dị năng của anh thực ra không quá thích hợp với mô hình trò chơi bắt chim máy này.”
“Nhưng anh hơn ở chỗ tinh thần lực rất mạnh, đồng thời, thực lực dị năng cũng rất mạnh.”
“Tôi đề nghị, vòng sau tôi bắt chim máy, anh phụ trách yểm hộ tôi, được không?”
“Được.” Na Lan Trì gần như không do dự, lập tức gật đầu đồng ý.
Giống như lúc đầu Nguyễn Thiên Tửu đi tới đề nghị hợp đội với hắn, dường như hắn rất chiếu cố Nguyễn Thiên Tửu.
Nguyễn Thiên Tửu dù có chậm chạp đến đâu, cũng có thể cảm nhận được thiện ý mà hắn phát ra với mình.
