Chương 16: Cô nhóc sức mạnh kỳ quái
Lan Cẩm chẳng bận tâm người khác có cãi nhau hay không. Lúc này, nhìn đống vật tư chất như núi trong không gian, trong lòng cô mãn nguyện vô cùng, đến cả khẩu vị cũng tốt hơn hẳn. Một bữa tối vừa bít tết vừa đùi gà, ăn đến mức Na Na cứ sủa ầm ĩ.
Sau bữa tối, Lan Cẩm ngủ một giấc thật sâu, bù lại cho cơ thể đã mệt mỏi suốt hai ngày qua, rồi lại bận rộn trong nhà.
Cô dời bàn trà phòng khách vào một góc, dùng hàng rào quây một khoảng trước ghế sofa, biến nơi đó thành góc đồ chơi của Nhậm Tư Kiều.
Cô đặt đồ chơi mới lẫn cũ vào trong trước, sau đó mới bế Nhậm Tư Kiều đặt vào. Trong đống đồ chơi ấy, Nhậm Tư Kiều thích nhất là búp bê Barbie. Nhưng mỗi lần cầm búp bê lên, con bé không thay đồ cho chúng mà lại tháo tung ra từng mảnh.
Thấy cảnh đó, Lan Cẩm thật sự bất lực: “Kiều Kiều, búp bê Barbie không chơi như vậy đâu. Nó để thay quần áo, con thấy bộ nào đẹp thì mặc cho nó là được, không cần phải tháo tay nó ra…”
Câu sau còn chưa nói hết, Nhậm Tư Kiều đã thẳng tay giật luôn cái đầu của búp bê xuống. Lan Cẩm biết tay chân búp bê có thể tháo rời, nhưng chưa từng nghe nói cái đầu cũng tháo được. Đến khi cô cầm lên xem, đâu phải tháo được, rõ ràng là bị giật mạnh xuống.
“Kiều Kiều, sao con giật được cái đầu này vậy? Đầu với cổ nó liền một khối mà.”
Nhậm Tư Kiều liền lấy một con búp bê còn nguyên vẹn bên cạnh đặt trước mặt cô để làm mẫu, rồi biểu diễn một phen: “Mẹ ơi, như này này, dễ lắm, kéo nhẹ là rời ra liền.”
Lan Cẩm giật giật khóe miệng. Động tác thì đúng là nhẹ thật, nhưng cái đầu rơi ra cũng là sự thật.
Nói đến đây, Lan Cẩm cũng nhận ra vài điểm khác thường giữa hai mẹ con. Giống như hôm đi siêu thị nọ, cánh cửa rõ ràng vẫn tốt, vậy mà cô chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái đã bung ra. Rốt cuộc là cửa kém chất lượng, hay là sức cô quá lớn, vô tình làm hỏng khóa mà không biết?
Nhìn Nhậm Tư Kiều trước mặt, Lan Cẩm bỗng nảy ra một phỏng đoán táo bạo. Cô đứng dậy khỏi góc đồ chơi, đi qua đi lại nhìn khắp nhà. Chiếc tủ lạnh ở góc phòng trở thành mục tiêu đầu tiên. Cô đưa hai tay ôm ngang tủ lạnh, nhẹ nhàng nâng lên, vậy mà nâng được cả chiếc tủ lên. Trong suốt quá trình đó, Lan Cẩm cảm thấy mình như đang nâng một chiếc lông vũ, chẳng tốn chút sức nào.
Lan Cẩm vừa mừng vừa kinh ngạc. Sau khi uống nước linh tuyền, cô biết sức mình lớn, nhưng chưa từng nâng vật nặng nên không ngờ sức lại lớn đến vậy. Nhà cô là tủ lạnh hai cánh, thể tích khỏi phải bàn, tuyệt đối không nhẹ. Vậy mà cô bế lên chẳng thấy mệt chút nào, phải chăng nghĩa là cô còn có thể nâng được thứ nặng hơn?
Khoan đã.
Nếu tất cả là do uống nước linh tuyền, vậy Nhậm Tư Kiều có phải cũng… Cho nên khi giật đầu búp bê Barbie, con bé mới dễ dàng đến thế.
Lan Cẩm vội nói: “Kiều Kiều, con chơi lát nữa nhé. Con giúp mẹ nâng cái bàn kia lên được không?”
Cô quay người chỉ vào chiếc bàn ăn bên cạnh. Nhậm Tư Kiều nhìn theo hướng tay cô. Con bé không hiểu vì sao mẹ bảo làm vậy, nhưng mẹ bảo thì con làm thôi, miễn là mẹ không nói chuyện giật đầu búp bê nữa: “Dạ được.”
Nhậm Tư Kiều bước ra khỏi hàng rào, đi về phía bàn ăn. Con bé hai tuổi rưỡi không cao lắm, đầu chỉ ngang mặt bàn ăn. Nhưng chính chiếc bàn cao ngang đầu ấy lại được Nhậm Tư Kiều dùng một tay nâng lên nhẹ nhàng.
Nâng xong, Nhậm Tư Kiều cũng rất ngạc nhiên. Thì ra sức con lớn đến vậy sao?
Rồi con bé vội khoe với Lan Cẩm: “Mẹ ơi, Kiều Kiều khỏe lắm.”
“Ừ, Kiều Kiều khỏe thật đấy. Kiều Kiều, con thử bế tủ lạnh lên xem sao.”
Nhậm Tư Kiều nhớ vừa nãy Lan Cẩm đã bế tủ lạnh, nên cũng muốn thử: “Dạ được, dạ được.”
Nhậm Tư Kiều hào hứng chạy đến bên tủ lạnh. Nhưng một đứa nhỏ như vậy đương nhiên không ôm hết được cả tủ, con bé ôm không nổi bèn nhìn Lan Cẩm cầu cứu.
Lan Cẩm nói: “Con không cần ôm cả cái như mẹ đâu, ôm một góc thôi là được.”
Cô dời Nhậm Tư Kiều sang bên cạnh để vòng tay nhỏ của con bé ôm trọn một góc tủ lạnh, rồi nâng lên. Con bé dùng chút sức nhưng không hề cảm thấy tủ lạnh nặng.
Đặt tủ lạnh xuống, Nhậm Tư Kiều thở nhẹ một hơi: “Mẹ ơi, cái này nặng hơn.”
Lan Cẩm giật giật khóe miệng. Tủ lạnh đương nhiên nặng hơn bàn ăn, nhưng con bé nâng được đã là giỏi lắm rồi. Lan Cẩm lập tức khen: “Kiều Kiều còn nhỏ, sau này lớn lên sẽ nâng nhẹ nhàng thôi. Con gái mẹ giỏi quá.”
Chỉ có điều nhìn hơi buồn cười, một đứa trẻ nhỏ xíu nâng cả chiếc tủ lạnh to, thế nào cũng toát ra cảm giác cô nhóc sức mạnh kỳ quái.
Được khen, Nhậm Tư Kiều vui mừng khôn xiết. Nhưng câu tiếp theo của Lan Cẩm khiến biểu cảm nhỏ của con bé cứng đờ.
Lan Cẩm nói: “Kiều Kiều, mẹ biết con khỏe, nhưng không thể vì khỏe mà giật đầu búp bê xuống. Nó tuy chỉ là đồ chơi, nhưng mình cũng phải giữ gìn cẩn thận, biết chưa?”
Nhậm Tư Kiều có chút ủ rũ, mặt mày rầu rĩ: “Con biết rồi mẹ, Kiều Kiều sẽ ghép nó lại.”
Ghép lại thì chắc chắn không được, đầu và cổ bị giật mạnh đến rách ra thì sao ghép lại nổi. Nhưng con bé có lòng như vậy là tốt rồi: “Ừ, con cứ ghép chơi đi. Mẹ vào không gian phân loại vật tư hôm qua một chút, lát nữa ra ngay. Có chuyện gì thì gọi mẹ, mẹ ở trong đó cũng nghe thấy tiếng con.”
Nhậm Tư Kiều gật đầu rồi vào góc đồ chơi ghép đồ chơi, còn Lan Cẩm lập tức vào không gian.
Về âm thanh, khi ở trong không gian Lan Cẩm vẫn nghe được tiếng bên ngoài, nên chỉ cần Nhậm Tư Kiều gọi, cô đều nghe thấy.
Mọi thứ trong không gian đều có thể điều khiển bằng ý niệm. Lan Cẩm đến chỗ vật tư, phân loại theo những gì nhìn thấy vào từng khu tương ứng. Hơn một tiếng là xong hết. Lúc ra, cô còn cầm theo mấy gói đồ ăn vặt. Ăn vặt rồi thì bữa trưa cũng bỏ luôn. Đến chiều, sau khi dỗ con ngủ, Lan Cẩm lại vào không gian, suy nghĩ về chuyện đất đen.
Đúng vậy, mảnh đất đen một trăm mét vuông ấy, đến giờ cô vẫn chưa động vào một mảnh nào. Nhưng bảo cô trồng rau thì cô lại không biết bắt đầu từ đâu. Nhìn sang cái cây bên cạnh, Lan Cẩm nghĩ hay là bắt đầu từ trồng cây trước vậy.
Lan Cẩm tìm trong không gian được một cái cuốc và một cái xẻng. Cô đi lòng vòng trong không gian hồi lâu, cuối cùng quyết định trồng cây ở bên phải căn nhà tranh.
Vì bên trái nhà tranh là đất đen, còn bên phải trồng toàn cây thì một cây một rau, nghĩ thôi đã thấy rất thi vị.
