Chương 38: Đổi xong
Nhân viên công tác nhận lấy số trang sức Lan Cẩm đưa tới. Trang sức vàng có ba món, trong đó có hai chiếc nhẫn và một sợi dây chuyền mảnh. Dây chuyền bạch kim có ba sợi, đều là dây trơn không gắn kim cương. Vòng bạc cũng có năm chiếc. Dựa theo giá trị của chúng, nhân viên khu dân cư lại cẩn thận tính toán một lần nữa. Sau khi thống kê xong toàn bộ vật tư, nhân viên đưa cho Lan Cẩm một con số: “Tổng cộng 35.921 điểm cống hiến.”
Kiếp trước cô từng đổi rồi, nên đại khái có thể đổi được bao nhiêu, trong lòng Lan Cẩm đều có tính toán. Nhưng Lan Cẩm của kiếp này là lần đầu tiếp xúc với điểm cống hiến, nên sau khi nghe con số đó, cô hơi ngơ ngác hỏi: “Hơn ba vạn năm nghìn à, vậy là nhiều hay ít? Tôi không hiểu lắm, có thể nói rõ cho tôi được không?”
Nhân viên công tác vốn tới để giải thích chuyện này, cô ấy nói: “Chủ yếu vẫn là xem đồ tốt hay xấu. Cùng là đồ gia dụng, gỗ tốt thì đổi được nhiều, gỗ không tốt thì đổi được ít. Gỗ của cô là gỗ tốt, đồ gia dụng cũng bảo quản khá nguyên vẹn, tính cả khấu hao thì số đồ cũ này có thể đổi được khoảng 27.000 đến 28.000 điểm cống hiến. Quần áo mới của đứa trẻ đương nhiên giá cao hơn quần áo cũ, quần áo cộng với thủy tinh đổi được 1.700 điểm cống hiến, còn lại đều là trang sức.
Trong đó vàng là đáng giá nhất, nhưng nhẫn và dây chuyền của cô không nặng lắm, nên giá cũng tạm. Bạch kim không nặng bao nhiêu, nhưng mấy chiếc vòng bạc của cô lại khá nặng, hai thứ này cộng lại cũng ngang với vàng. Cô còn đồ gì cần đổi nữa không?”
Lan Cẩm suy nghĩ một chút rồi nói: “Lúc tôi kết hôn có mua không ít vàng, bây giờ đeo cũng không thích hợp, tôi đổi hết luôn được không?”
“Được, để tôi xem có bao nhiêu gam trước.”
Lan Cẩm xoay người vào phòng ngủ chính lấy số trang sức đó ra. Nhưng Lan Cẩm này cũng không nói dối, số trang sức cô lấy ra đúng là mua lúc kết hôn, chỉ có điều cô tiêu tiền của mình, chẳng liên quan gì đến Nhậm Hành. Lúc này đổi đi cô cũng không chút gánh nặng.
Hơn nữa, một người phụ nữ đã kết hôn đưa ra lời giải thích như vậy cũng không có sơ hở gì. Bên họ tuy kiểu nhà có chút kỳ quái, nhưng cũng coi như nhà thương phẩm. Người mua nổi nhà thương phẩm lấy thêm vài món vàng ra thì căn bản chẳng có gì đáng nghi.
Lan Cẩm đưa một chiếc vòng, ba chiếc nhẫn và một sợi dây chuyền khá nặng cho nhân viên công tác. Nhân viên nhận lấy, khựng lại một chút, nhưng sau đó vẫn chuyên nghiệp tính giá: “Những thứ này đổi được 22.000 điểm cống hiến, cô chắc chắn muốn đổi chứ?”
“Đổi.”
Nhân viên cộng giá này với giá trước đó, cuối cùng nói: “Tổng cộng 57.921 điểm cống hiến.”
Lan Cẩm nghe xong gật đầu liên tục. Nhân viên hỏi: “Nếu cô không cần đổi gì nữa thì tôi sẽ lưu vào thẻ cư trú cho cô.”
“Không còn, không còn nữa.”
Bên này nhân viên giúp cô và đứa trẻ mở thẻ cư trú, bên kia những người còn lại cũng bắt đầu chuyển đồ gia dụng. Không thể không nói, khối lượng công việc của hai nhà tầng 33 và tầng 32 thật sự không nhẹ. Chỉ riêng nhà tầng 33 thôi đã khiến họ mệt lả rồi, lúc này lại thêm nhà Lan Cẩm… Nghĩ đến việc cả ngày đều phải làm khối lượng công việc như vậy, nhân viên suýt nữa thì sụp đổ.
Nhưng thực tế hoàn toàn không phải vậy. Mở thẻ cư trú đúng là phải chạy từng nhà một, nhưng đổi vật tư thì không có nhiều người mang đồ tới đổi như thế. Hiện giờ chính sách điểm cống hiến mới ra, mọi người chưa hiểu rõ, nên phần lớn chỉ ôm tâm lý thử một chút, đổi ít đồ để thử mà thôi. Vì vậy sau khi sụp đổ một chuyến, nhân viên lại trở về bình thường.
Đợi khi mọi người làm xong trở về khu dân cư, cuối cùng mới hoàn hồn: “Ôi, tôi còn tưởng nhiều người sẽ đổi điểm cống hiến lắm, không ngờ chẳng có mấy ai đổi.”
“Đúng thế, tôi đã chuẩn bị tinh thần mệt chết mệt sống rồi, ai ngờ nhiệm vụ hôm nay lại khá nhẹ nhàng, chỉ có hai nhà buổi sáng là mệt một chút.”
Mấy tình nguyện viên có thể không biết, nhưng nhân viên công tác thì biết.
Cô ấy nói: “Bố mẹ đứa trẻ tầng 33 đều thuộc quân đội, bọn họ chắc là biết chút tin tức nội bộ, nên mới để nó đổi nhiều như vậy.
Còn đứa trẻ tầng 33 với người phụ nữ tầng 32 quan hệ không tệ, nên lúc đổi vật tư có nhắc nhở vài câu.
Hai nhà này đổi nhiều nên cũng coi như nói chuyện được với nhau.
”
Không thể không nói, lời giải thích này rất hợp lý, hơn nữa tình tiết đúng là phát triển như vậy, chỉ có điều tất cả mọi người đều không biết Lan Cẩm là người trọng sinh, sớm đã sắp xếp như thế mà thôi. Nhưng như vậy, mọi người không khỏi cảnh giác.
“Trước không nói tầng 32, chỉ riêng đứa trẻ tầng 33 gần như đổi hết những thứ có thể đổi trong nhà, hành vi này rất bất thường, có khi nào biết tin tức nội bộ gì không. Vậy mọi người nói xem chúng ta có nên đổi hết không, dù sao bây giờ người đông, mọi người hợp sức còn có thể cùng chuyển. Tôi nghe nói lần sau muốn đổi thì chỉ có thể tự mình chuyển xuống, phiền phức không nói, vạn nhất thật có chuyện gì thì trong người có điểm cống hiến vẫn tốt hơn chứ.”
Ban đầu mọi người thật sự không nghĩ tới, nhưng nghĩ kỹ lại thì không khỏi căng thẳng: “Tôi thấy có thể đổi, chỉ giữ lại những thứ nhà mình dùng được là được.”
“Tôi cũng đổi, đổi hết luôn, như vậy trong nhà cũng rộng rãi hơn nhiều.”
“Đúng vậy, nhà tôi ‘đồ phế’ cũng không ít, đổi hết luôn.”
“Mọi người nói đúng, quân đội người ta chắc chắn biết nhiều tin hơn chúng ta. Dù bây giờ đổi có thể không có tác dụng gì, nhưng người ta đổi như vậy chắc chắn có lý do. Tôi đổi, tôi muốn đổi hết những thứ không dùng trong nhà.”
Sau đó, sau khi giúp nhà người khác xong, mấy nhân viên và tình nguyện viên này lại bận rộn ở nhà mình. Dù sao những thứ tạm thời không dùng, không dùng được gần như đều đổi thành điểm cống hiến. Khiến công tác đổi vật tư của khu dân cư họ đứng đầu toàn thành phố J.
Nhưng thật sự có tin tức nội bộ gì sao?
Dù sao hiện tại cũng không biết.
…
Lan Cẩm có được điểm cống hiến, tâm trạng vẫn rất vui vẻ. Nhưng người phụ trách ba nơi khác thì có chút muốn khóc mà không có nước mắt. Ba nơi đó lần lượt là siêu thị nào đó, siêu thị nào đó và siêu thị CO nào đó.
Trong lúc hoàn toàn không biết siêu thị của mình bị ‘mua’ với giá 0 đồng, họ vui mừng định lấy toàn bộ vật tư trong siêu thị đổi thành điểm cống hiến. Nhưng ai ngờ cửa siêu thị vừa mở, độc vụ bên trong vừa được dọn sạch, sau đó liền ngây người, vì hai phần ba vật tư trong siêu thị đều không cánh mà bay.
Vật tư là gì? Đó chính là điểm cống hiến.
Điểm cống hiến lại là gì? Đó chính là tiền. Sau khi ba người phụ trách phát hiện ‘tiền’ của mình không còn, tại chỗ liền ngã xuống đất không dậy nổi.
Nhưng số vật tư lớn như vậy rốt cuộc mất như thế nào, đương nhiên khiến nhóm người thu vật tư chú ý. Mấu chốt là ba siêu thị trong khu vực này đều bị ‘mua’ với giá 0 đồng, nếu nói là trùng hợp thì chẳng ai tin.
