Chương 50: Na Na giỏi lắm (3/5)
Lúc Lan Cẩm hắt nước, cô đã mở cửa, nên cả chậu nước sôi đều trút hết lên người gã đàn ông. Còn Hoàng Kính Ha thì hắt qua cửa, trên cửa có song chắn nên nước bắn ngược lại, nước sôi không chỉ dính lên người gã mà Kính Ha cũng bị một ít.
May là cậu phản xạ nhanh, lúc hắt nước đã lùi lại mấy bước, nước bắn lên người nhưng không nhiều.
Gã đàn ông không ngờ một đứa nhỏ như Hoàng Kính Ha lại gan dạ đến vậy, nói hắt là hắt ngay. Nhưng lúc này Kính Ha đang ở trong nhà, gã tạm thời không làm gì được cậu. Còn Lan Cẩm thì đang đứng ở hành lang cầu thang, hơn nữa cô lại là phụ nữ, lẽ nào gã không đối phó nổi một người phụ nữ sao?
Gã gần như không nghĩ ngợi gì đã lao về phía Lan Cẩm ở dưới lầu. Lan Cẩm vốn đứng ở tay vịn cuối cầu thang, thấy gã chạy xuống liền lập tức lùi lại mấy bước. Đúng lúc cô đang tính toán lực để đá gã ngã xuống lầu thì Hoàng Kính Ha vội vàng mở cửa, cầm gậy bóng chày đuổi theo gã xuống dưới.
Thấy gã đàn ông ngày càng gần Lan Cẩm, cậu ba bước thành hai nhảy tới sau lưng gã, dùng gậy bóng chày đập mạnh vào lưng gã.
Ai từng chơi bóng chày đều biết, đừng thấy cầu thủ vung gậy nhẹ nhàng mà tưởng, thật ra nó khá nặng. Hoàng Kính Ha vốn chơi bóng chày, sức tay không hề nhỏ, thêm tình huống lúc đó nguy cấp, cậu không kịp khống chế lực, một gậy đập xuống, gã đàn ông đang xuống cầu thang lập tức lăn xuống, nằm sấp dưới đất không bò dậy nổi.
Thấy gã không chạm được vào Lan Cẩm, trái tim căng thẳng của Hoàng Kính Ha cuối cùng cũng thả lỏng. Cậu thầm nghĩ, may mà ra ngoài kịp, nếu không để Lan Cẩm giúp mình bị thương thì không hay chút nào.
Nhưng cùng lúc đó, tiếng rên rỉ của gã đàn ông nằm sấp dưới đất cũng không thể bỏ qua. Gã vừa xoa lưng vừa kêu: “A, đau, tôi… tôi không đứng dậy nổi, gãy rồi, tôi không cử động được, các người đánh tôi tàn phế rồi, các người phải bồi thường cho tôi.”
Tàn phế?
Gãy rồi?
Lan Cẩm hỏi Hoàng Kính Ha: “Lúc nãy em đánh vào đâu vậy?”
Hoàng Kính Ha chỉ vào vị trí mình vừa đánh bằng gậy bóng chày, nói: “Chỉ đập một cái vào lưng thôi, em cũng không dùng nhiều sức mà, không lẽ đánh trúng cột sống rồi? Chỗ đó chỉ cần một chút lực là gãy được.”
Thật ra, chuyện vừa xảy ra quá gấp gáp, cậu tuy đánh vào lưng gã nhưng cũng có thể làm tổn thương cột sống. Nhưng mà gã đàn ông này xấu xa như vậy, đánh thì đánh rồi, dù phải gánh hậu quả gì cậu cũng không hối hận.
Hoàng Kính Ha nghĩ vậy, nhưng rõ ràng Lan Cẩm không cùng quan điểm. Cô nhìn gã đàn ông nằm dưới đất miệng nói cột sống gãy nhưng tay lại vung vẩy rất linh hoạt, hơn nữa vẻ mặt chỉ đau vì bị đánh chứ không phải kiểu đau do gãy xương, nên Lan Cẩm lập tức kết luận gã đang nói dối.
Vậy nên.
Bất kể gã thật gãy hay giả gãy, nếu đã nói gãy thì để gã mãi mãi không đứng dậy được nữa. Cô giơ chân giẫm mạnh xuống cột sống gã.
‘Rắc’
Một tiếng giòn vang bị tiếng kêu kinh ngạc của gã che lấp, nhưng Lan Cẩm nghe rất rõ, xem ra lần này thật gãy rồi, gãy rồi thì cô yên tâm. Còn Hoàng Kính Ha thì không nghe thấy gì, hơn nữa cậu cũng không nghĩ Lan Cẩm có sức mạnh đến vậy để giẫm gãy cột sống một gã đàn ông.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì đau và đôi mắt trợn ngược của gã, Hoàng Kính Ha thật sự thấy gã diễn quá giỏi.
Còn gã đàn ông dưới đất, sau tiếng kêu thảm ban đầu thì thật sự không phát ra tiếng nào nữa, hai tay vung vẩy trong không khí sau lưng một lúc rồi đầu nghiêng sang một bên, hoàn toàn không động đậy.
Hoàng Kính Ha đứng thẳng, giẫm một chân lên mông gã, dùng chân lay động cơ thể gã, thấy gã thật sự không phản ứng gì, cậu hơi hoảng hỏi: “Chị Lan, người này… không lẽ chết rồi chứ, em chưa giết người bao giờ.”
“Nói như thể ai đã giết người rồi ấy.” Lan Cẩm dùng chân móc gã lật lại, đợi gã mặt hướng lên thì đưa tay thử dưới mũi gã, đáp: “Ừ, còn thở, chưa chết thì không liên quan đến chúng ta.”
Nghe gã chưa chết, Hoàng Kính Ha đang căng thẳng lập tức thở phào: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, nhưng không thể để gã nằm ở tầng chúng ta mãi được.”
Lan Cẩm suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì ném xuống dưới lầu.”
Cô vừa dứt lời, Na Na liền từ dưới chân cô lao ra, dùng đầu đẩy gã đến cạnh cầu thang, rồi húc đầu một cái gã tự lăn xuống. Đến nửa tầng dưới, nó lại dùng đầu làm động tác tương tự, cho đến khi ném gã xuống ba tầng, Na Na nhanh chóng leo lên.
Na Na đứng bên chân Lan Cẩm, ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói “em làm việc này tốt lắm, chị mau khen em đi”, khiến Lan Cẩm và Hoàng Kính Ha đều không dám nhìn thẳng.
Lan Cẩm giả vờ nói: “Na Na giỏi lắm, sáng mai cho em thêm đồ ăn.”
Hoàng Kính Ha lúc này càng phải cố nén để nói được thành lời. Nhưng theo Lan Cẩm, may là lúc này Nhậm Tư Kiều đã được cô đưa vào không gian, nếu không chỉ sơ suất một chút là con bé lại bị cô tách ra mất. Hơn nữa Hoàng Kính Ha cũng ở đây, nếu để cậu thấy thật thì cô không biết giải thích thế nào.
Giải quyết xong gã đàn ông, chuyện hôm nay cũng coi như kết thúc. Hôm nay cô và Hoàng Kính Ha phối hợp cũng khá ăn ý, hơn nữa ban đầu Kính Ha tuy có chút do dự và thiếu quyết đoán nhưng biểu hiện sau đó rất tốt. Cô nói: “Không ngờ em ra tay cũng khá ác đấy.”
Hoàng Kính Ha hiểu ý Lan Cẩm, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, rồi lại cười ngây ngô: “Lúc bố mẹ gọi điện cho em đã nhắc nhở rồi, chị Lan, hôm nay nếu không phải chị lên tiếng trước, có lẽ em còn phải nhịn thêm một lúc nữa.”
Nhưng để cậu nhịn mãi cũng không thể, chỉ là mọi việc đều cần một quá trình, còn bây giờ cậu đã bước được bước đầu tiên, sau này chắc sẽ không như hôm nay nữa.
“Nếu bố mẹ em đã nhắc nhở rồi, thì phải làm thế nào chắc không cần chị nói nhiều nữa nhỉ.”
Hoàng Kính Ha nghiêm túc gật đầu: “Vâng, chị Lan, em đều hiểu, chỉ là lần đầu gặp chuyện như vậy, bước được bước đầu tiên thì sẽ tốt hơn nhiều, sau này em nhất định không kéo chân sau.”
“Tình huống như vậy sau này chỉ sợ không ít, chúng ta phải nghĩ cách mới được, cũng không biết Độc vụ bao giờ mới tan, chỉ cần mọi người một ngày không ra ngoài được thì chúng ta vẫn luôn bị uy hiếp.”
Hoàng Kính Ha nói: “Chị Lan, dù sao tầng 31 không có ai ở, chị xem chúng ta có thể khóa cửa thoát hiểm tầng 31 lại không? Cửa đó chắc chắn, thế nào cũng chặn được vài người.”
“Em có chìa khóa à, chị không có chìa khóa cửa đó.”
