Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Trọng Sinh Mạt Thế: Tích Trữ Đầy Không Gian, Sống Thảnh Thơi > Chương 76

Chương 76

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 76 có bản audio.

Chương 75: Vui đến mức muốn bay (2/3)

 

Ông lão rời đi, Lan Cẩm đương nhiên cũng không giả vờ nữa. Người phụ nữ từng là nạn nhân lần trước hỏi han cô vài câu rồi cũng hậm hực bỏ đi. Nhưng một người phụ nữ khác thì vẫn luôn đỡ lấy cô. Thấy người xung quanh cuối cùng cũng vãn bớt, người đó ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói: “Đừng giả nữa, tôi biết là giả rồi, tôi đều thấy hết. Lúc đó tôi đứng ngay sau lưng cô đấy.”

 

“Ồ.” Thấy thì thấy thôi, cô vốn dĩ là đang giả vờ mà.

 

Thấy phản ứng của Lan Cẩm, người phụ nữ thấy chẳng thú vị gì, bèn tự nói tiếp: “Sao cô phản ứng nhanh thế? Chuyện này mà rơi vào tôi, chắc chắn tôi sẽ bị bà ta vu cho giống người phụ nữ bên cạnh kia rồi. Hai cục ắc quy to như vậy, bị vu mất thì tôi xót chết đi được.”

 

“Đúng vậy, tôi cũng vì xót nên mới vội nằm xuống. Chuyện ăn vạ này, ai ra tay trước thì người đó thắng.”

 

Đã bị người ta nhìn thấy cô giả vờ rồi, Lan Cẩm cũng chẳng có gì phải giấu nữa. Hơn nữa, cô làm chuyện này cũng chỉ để bảo vệ quyền lợi của mình. Cũng không nhìn xem bây giờ là thời buổi nào, chẳng lẽ còn muốn dùng đạo đức để trói buộc cô sao?

 

Thấy Lan Cẩm thẳng thắn như vậy, người phụ nữ không những không ghét mà trái lại còn thấy Lan Cẩm rất hợp gu mình. Cô ấy nói: “Cô chắc không biết tôi đâu, tôi ở ngay bên cạnh cô, phòng 3203, là hàng xóm của cô. Vì trận lũ nên căn nhà tôi ở trước đây bị sập, thế là tôi cùng bà nội chuyển đến đây. À đúng rồi, tôi tên Lăng Giang, năm nay 35 tuổi, nhìn mặt… chắc chúng ta cũng ngang tuổi nhau nhỉ.”

 

3203?

 

Vậy đúng là ngay sát vách nhà cô thật.

 

Lan Cẩm hỏi: “Bà nội cô thì tôi có gặp rồi, nhưng sao tôi chưa từng thấy cô nhỉ?”

 

Lăng Giang không để tâm: “Tôi đi làm sớm về muộn, không gặp là bình thường. Hơn nữa dạo này mọi người đều không thích ra ngoài. Trước đây tôi cũng thật sự không biết cô, nhưng có một lần tôi được nghỉ, đi lấy nước, người phụ nữ phòng 3204 xếp trước tôi, bà ta cứ đứng đó chỉ vào cô với một anh chàng rồi chửi bới om sòm, nên tôi mới biết cô.”

 

Nhắc đến người phụ nữ phòng 3204, Lan Cẩm bĩu môi đầy ghét bỏ: “Cái miệng bà ta chẳng bao giờ nói được câu nào tử tế.”

 

Nói xong chuyện thị phi, cô đương nhiên cũng phải giới thiệu bản thân: “À, tôi tên Lan Cẩm, năm nay 32 tuổi, có một cô con gái ba tuổi, trong nhà còn nuôi một con chó. Thật ra tôi cũng mới chuyển đến sau Tết. Trước khi mọi người tới, tầng này chỉ có mình tôi. Không ngờ có hàng xóm rồi thì ngày nào cũng náo nhiệt đến vậy.”

 

Cái gọi là náo nhiệt mà cô nói đương nhiên là chỉ hai vợ chồng phòng 3204 ngày nào cũng cãi nhau đến phát mệt. Còn Lăng Giang, vì ở gần phòng 3204 hơn Lan Cẩm một căn, nên cuộc sống càng thảm hơn: “Bà nội tôi tuổi già, ban đêm vốn ngủ rất nhẹ. Hai người họ vừa cãi vừa đánh vừa đập phá, căn bản không thể ngủ ngon được. Tôi đã sang nói mấy lần rồi, nhưng người ta vẫn cứ làm theo ý mình. Nếu không phải nhà cũ bị sập, tôi nhất định đã chuyển về đó, chứ không ở đây đâu.”

 

Nói xong, Lăng Giang lại không nhịn được mà phàn nàn: “Không biết hai vợ chồng đó cả ngày làm cái gì, suốt ngày cãi nhau ầm ĩ. Sống không nổi nữa thì ly hôn đi, ngày nào cũng cãi nhau có ý nghĩa gì đâu?”

 

Ai ngờ Lăng Giang vừa dứt lời, người phụ nữ phòng 3204 đã lao về phía họ, chửi ầm lên: “Con mẹ nó, tao chọc gì đến chúng mày à? Đứng sau lưng nói xấu nhà tao, hai vợ chồng tao sống thế nào liên quan gì đến chúng mày? Từng đứa một đều thiếu đàn ông hay sao mà cứ phải nhìn chằm chằm vào nhà người khác? Đúng là cho chúng mày mặt mũi quá rồi.”

 

Người phụ nữ phòng 3204 giọng rất to, bất ngờ hét lên khiến hai người đang nói chuyện thị phi giật mình không nhỏ.

 

Nói xấu sau lưng người khác đúng thật không phải đức tính tốt, nên khi nghe tiếng gào thét của người phụ nữ 3204, cả hai đều giật bắn mình, trong lòng cũng có chút chột dạ, vì vậy không lập tức mở miệng phản bác.

 

Nhưng người phụ nữ 3204 lại cho rằng mình vừa mở miệng đã nói trúng tim đen hai người họ. Bà ta trừng mắt nhìn hai người rồi rời đi với vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

 

Nhìn bóng lưng bà ta rời đi, Lan Cẩm và Lăng Giang đứng tại chỗ nhìn nhau. Kiêu ngạo cái quái gì chứ, người phụ nữ này chẳng lẽ cho rằng hai người họ đang ghen tị vì bà ta có một người đàn ông để cãi nhau sao?

 

Cái mạch suy nghĩ này đúng là hết chỗ nói.

 

“Người này đúng là kỳ quặc.” Lăng Giang bất lực nói.

 

“Không, phải nói là cả hai vợ chồng đều kỳ quặc.” Lan Cẩm đáp không chút cảm xúc.

 

Cho nên, có những người sống thành ra như vậy, không phải là không có lý do.

 

Nhưng ai ngờ hai người họ còn chưa kịp nhấc chân, lại có một người phụ nữ lao đến trước mặt họ.

 

Mà lần này lao ra không ai khác, chính là Mạnh Doanh mà Lan Cẩm ngày đêm mong nhớ.

 

Đúng vậy, trai đểu và gái hèn vốn là một cặp, không có lý nào cô xử lý xong trai đểu lại quên mất Mạnh Doanh.

 

Chỉ có điều, đôi khi ông trời cứ thích trêu người. Lúc không muốn tìm người này thì ngày ngày người ta cứ lảng vảng trước mắt, nhưng khi muốn tìm thì lại chẳng thấy đâu.

 

Lời này Lan Cẩm không hề nói bừa. Cô gần như ngày nào cũng xuống lầu hai lần, một lần đi lấy nước, lần còn lại là đi dạo.

 

Còn mục đích đi dạo, đương nhiên là để thu hút sự chú ý của Mạnh Doanh ở khu đối diện. Cô sẽ đi từ khu mình đến gần khu đối diện, rồi lại vòng quanh siêu thị, nhà ăn, hợp tác xã cung tiêu. Thậm chí cô còn gỡ số điện thoại của Mạnh Doanh ra khỏi danh sách đen, chỉ để Mạnh Doanh có thể tìm thấy cô.

 

Đáng tiếc, Mạnh Doanh dường như không hề cảm nhận được điều đó. Không có điện thoại thì thôi, người cũng hoàn toàn không thấy. Cho nên lúc này gặp được cô ta sau bao ngày, Lan Cẩm thật sự vui mừng khôn xiết.

 

Nhìn thấy người là tốt rồi, nhìn thấy người cô mới có cơ hội xử lý kẻ này.

 

Lan Cẩm cố nén niềm vui trong lòng, đánh giá Mạnh Doanh trước mặt từ đầu đến chân. Nhìn Mạnh Doanh toàn thân lấp lánh châu báu, Lan Cẩm bỗng thấy nghi hoặc. Người này hình như sống khá tốt, nhưng cô nhớ gia cảnh Mạnh Doanh rất bình thường. Không có Nhậm Hành, cô ta làm sao sống được tốt như vậy?

 

Trong khi Lan Cẩm đang nghi hoặc, Mạnh Doanh – người vừa tóm được Lan Cẩm – lại vui đến mức muốn bay lên.

 

Vì sau khi đổi điện thoại, tất cả số đều mất hết, khoảng thời gian đó cô ta sống nhờ chút điểm cống hiến còn lại trong thẻ cư trú.

 

May quá, may quá, mẹ Nhậm đã liên lạc với cô ta. Cô ta kể hết khó khăn của mình, mẹ Nhậm vậy mà lại đón cô ta về.

 

Sau khi đến nhà họ Nhậm, cô ta lập tức lấy lòng mẹ Nhậm, nhờ mẹ Nhậm giúp tìm địa chỉ của Lan Cẩm.

 

Có lẽ mẹ Nhậm thật sự cho rằng Nhậm Hành đang ở cùng Lan Cẩm, nên mới không tiếc công sức giúp liên lạc. Cuối cùng mấy ngày nay cô ta đã có được địa chỉ đại khái của Lan Cẩm, rồi nhân lúc hợp tác xã cung tiêu mở cửa mà đứng chờ ở đây.

 

Cô ta nghĩ, nếu may mắn, hôm nay đúng lúc đông người thì cô ta sẽ gặp được Lan Cẩm. Còn nếu không may, cô ta cũng sẽ ngày ngày đứng đây, cuối cùng sẽ có ngày tóm được Lan Cẩm.

 

Nhưng cô ta thật sự không ngờ vận may của mình lại tốt đến vậy, vừa đến đã gặp được Lan Cẩm.

 

Đúng là, người có lòng thì trời không phụ. Cô ta không chỉ gặp được Lan Cẩm mà còn xem được một vở kịch do Lan Cẩm diễn.

 

()

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi