Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tích trữ từ kiếp trước, tôi trở thành người mạnh nhất thời tận thế > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15 có bản audio.

Chương 15: Hôn mê

 

Giữa tháng mười, tận thế đã bắt đầu được hai tuần, thế giới này hoàn toàn loạn lạc.

 

Trong khu chung cư, có người đói quá chịu không nổi, lén lút ra ngoài tìm đồ ăn.

 

Mười người đi thì có ba bốn người trở về.

 

Ai cũng không muốn liều mạng, nhưng nếu không liều thì chắc chắn sẽ chết.

 

Biết đâu họ lại trở về được thì sao! Có người may mắn trở về, có người ôm tâm lý may mắn đó rồi cả đời không về nữa.

 

Lòng Bạch Yến Thu không hề mềm yếu chút nào. Cô lại mở tủ lạnh, trên máy tính bảng vẫn còn video ẩm thực cô đã tải về.

 

Cô chui trong phòng làm đồ ăn ngon, Cát Tường và Như Ý ngày nào cũng ngồi bên cạnh người nuôi, ngoan ngoãn, không gây rối.

 

Cô làm việc một hồi, trên người đổ mồ hôi.

 

Không đúng, trong phòng cô có quạt điều hòa và một tảng băng lớn mà.

 

Cô nhìn nhiệt kế, phòng cô đã ba mươi hai độ.

 

Cô đi ra phòng khách, sao lại nóng đến mức này?

 

Bạch Yến Thu vội vàng quay lại phòng, chưa đầy ba mươi giây, quần áo cô đã ướt đẫm.

 

Cô cảm thấy người khó chịu, cơ thể như bị lửa đốt, đau đầu, đau xương.

 

Đây là chuyện gì vậy?

 

Bạch Yến Thu không hiểu, chẳng lẽ cô sắp bị nóng đến chết sao?

 

Cô thả Cát Tường và Như Ý vào không gian, ở đó có đủ thức ăn và nước uống, nếu cô có mệnh hệ gì thì Bình An Như Ý vẫn có thể sống hạnh phúc.

 

Bạch Yến Thu nóng đến khó chịu, loạng choạng ngã lên tảng băng, hôn mê bất tỉnh.

 

Cô không biết, có người trong ban quản lý khu chung cư đã moi ra được rằng cô gái đi tìm đồ ăn cùng Tân Chu là người ở đối diện nhà Tân Chu.

 

Có người lại bắt đầu tính toán, Bạch Yến Thu một mình có đồ ăn.

 

Có lẽ họ có thể đợi đội cứu viện chính thức đến, không cần phải liều mạng ra ngoài, ai mà không muốn hưởng sẵn chứ.

 

Lần này đến tìm Bạch Yến Thu còn đông hơn lần trước tìm Tân Chu, hai ngày nay người chết quá nhiều.

 

Họ ở trong nhà nhìn mà thấy kinh hồn bạt vía.

 

Xác sống trong khu chung cư ngày càng nhiều, họ đành phải chặn cửa tòa nhà lại, muốn ra ngoài chỉ có thể từ tầng hai tụt xuống.

 

Họ phá cửa thoát hiểm tầng ba mươi hai.

 

“Đúng, chính là nhà này.”

 

Có người nhận ra cửa nhà Bạch Yến Thu.

 

“Mở cửa, mở cửa.” Lại là kiểu gào ầm ĩ như lần trước.

 

Bạch Yến Thu đang hôn mê, dù trời có sập cô cũng không nghe thấy.

 

“Có thể là không dám mở cửa, tôi có rìu đây.” Một người cầm rìu đi lên, mọi người đều biết rõ hắn định làm gì.

 

Cánh cửa Bạch Yến Thu bỏ tiền ra làm, một nhát rìu mà muốn chặt vỡ sao?

 

Một đám người làm suốt mười phút, ngoài việc để lại dấu vết trên cửa, cánh cửa lớn này không hề nhúc nhích.

 

“Mẹ nó, con khốn này mua cửa ở đâu mà chắc thế.”

 

Người cầm rìu thở hổn hển.

 

Không ai phát hiện ra cửa lớn phía sau họ đã mở, khẩu súng trong tay Tân Chu cũng lắc lư.

 

Xem náo nhiệt đủ rồi, anh bắn một phát, tiếng “đoàng” khiến mọi người dừng động tác.

 

Người đàn ông ở tầng ba mươi hai, trong tay có một khẩu súng, không ngờ là thật.

 

“Các người đang làm gì vậy?” Tân Chu mặt lạnh, tay vẫn cầm súng, trông như một vị thần giết chóc.

 

“Chúng tôi không tìm anh, chúng tôi tìm cô gái này xin chút đồ ăn, thì sao? Cô ấy có nhiều đồ ăn như vậy, chia cho chúng tôi một chút cũng chẳng mất mát gì.”

 

Đám người này nói chắc như đinh đóng cột.

 

Tân Chu cười khẩy một tiếng, quả nhiên Du Thiên nói đúng, trong tận thế thứ thay đổi nhanh nhất chính là lòng người.

 

“Thật không biết xấu hổ, người ta tự mình liều mạng đi tìm đồ ăn, các người sợ chết nên muốn ăn sẵn à?”

 

Đây là đến xin à? Rõ ràng là cướp.

 

“Tôi không kiên nhẫn nhiều đâu, các người làm ồn quá, cút ngay.” Súng trong tay anh lách cách lên đạn.

 

“Chúng tôi đông người như vậy, anh chỉ có một khẩu súng, không giết hết được chúng tôi đâu.”

 

Có người cứng cổ cãi lại.

 

Người đàn ông này có súng thì sao, đạn của anh ta không nhiều mà.

 

Tân Chu nhướng mày, đưa tay ra sau cửa lấy ra một khẩu súng tiểu liên.

 

Rào rào một loạt đạn bắn xuống dưới chân họ.

 

“Á!”

 

Họ sợ hãi nhảy dựng lên.

 

Tân Chu nhìn họ: “Vậy để xem tôi có thể giết hết các người không.”

 

“Tôi nói lần cuối, cút!”

 

Vẫn là sợ chết, người đàn ông này không dễ chọc.

 

Sau khi họ xuống tầng ba mươi hai, nhỏ giọng bàn mưu tính kế.

 

“Người đàn ông này ở tầng ba mươi hai, chúng ta khó mà ra tay.”

 

“Lần sau chúng ta nhẹ nhàng thôi, cái cửa đó chắc quá, chúng ta không mở được.”

 

“Nhà tôi có một chiếc chìa khóa vạn năng, tôi bỏ tiền ra mua đấy, vài hôm nữa chúng ta lén thử xem.”

 

Mấy người nhất trí.

 

Tân Chu nhìn cánh cửa đối diện, đến giờ vẫn không có động tĩnh gì, không giống tính cách của cô gái này, chỉ cần có chút động tĩnh là cô sẽ ra.

 

Hôm nay gõ cửa nhà cô, sao không mở cửa?

 

Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi?

 

Tân Chu bước tới, nhẹ nhàng gõ cửa, vẫn không có động tĩnh.

 

Anh biết cánh cửa này anh không mở được, đành phải quay về, thời tiết hôm nay nóng bất thường, anh phải về thôi.

 

Về đến nhà, anh cảm thấy tim đập nhanh, bình thường tim anh không đập nhanh như vậy.

 

Anh tối sầm mặt, ngã lăn ra bất tỉnh, hơi thở cũng ngừng lại trong giây lát.

 

Cùng ngày, cùng thời điểm, chỉ có một số ít người hôn mê.

 

Sau này, các nhà khoa học trong căn cứ của loài người nghiên cứu phát hiện ra rằng, những người có dị năng, hình như đều từng hôn mê khi tận thế bắt đầu.

 

Thời gian hôn mê càng lâu, dị năng càng mạnh.

 

Trong đó, đáng sợ nhất chính là đội trưởng đội Ưng Đen Tân Chu và đội phó Bạch Yến Thu.

 

Bạch Yến Thu mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực, tảng băng bên cạnh đã tan thành nước, nước cũng vì nhiệt độ cao mà bốc hơi hết.

 

Cô giãy giụa đứng dậy, cô đã hôn mê lâu như vậy, nhưng bây giờ đầu không đau nữa, xương cũng không đau nữa.

 

Nhìn thời gian, cô ngẩn người.

 

“Mình ngủ suốt năm ngày à?” Bạch Yến Thu có chút không tin.

 

Tại sao cô lại hôn mê lâu như vậy, kiếp trước đâu có tình huống này.

 

Cô sờ bụng mình, cảm thấy đói quá.

 

Từ trong không gian lấy ra một bát mì trộn, nóng hổi, còn có dưa chuột giòn.

 

Cô ăn nhanh, nhưng không đủ, ăn một bát xong, vẫn không được.

 

Cô ăn hết bát này đến bát khác, đến bát thứ tám mới dừng lại.

 

Cô nhìn đống bát đũa chất chồng, đây đều là do cô ăn sao? Cô bị bệnh rồi à?

 

Tình huống này hỏi ai bây giờ, Bạch Yến Thu đành phải tĩnh quan biến hóa.

 

Cô ngửi người mình, mấy ngày không tắm, cô đã bốc mùi rồi.

 

Tắm một trận nước mát thật sảng khoái, Bạch Yến Thu ra ngoài mới phát hiện, thời tiết hơn năm mươi độ bên ngoài cũng không còn khó chịu nữa.

 

Khả năng chịu nóng của cô hình như được tăng lên.

 

Không nghĩ nhiều nữa, cô về phòng, bật lại quạt điều hòa, gió mát thổi tới khiến cô thích thú nheo mắt.

 

Cô luôn cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn, khát khao thứ gì đó một cách lạ thường, cứ như chưa ăn no.

 

Nhưng bụng cô đã no rồi.

 

Bạch Yến Thu ngồi trên giường, nhìn ổ cắm điện đang cắm mà thất thần.

 

Quỷ thần xui khiến, cô duỗi ngón trỏ ra chạm vào ổ cắm.

 

Cô trợn tròn mắt, cô nhìn thấy một luồng điện nhỏ từ từ chui vào cơ thể mình qua đầu ngón tay.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi