Chương 37: Tân Chu – Người đàn ông hoàn hảo
“Đảm đang thật.” Bạch Yến Thu chưa từng thấy người đàn ông nào dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, nấu ăn ngon, chủ động rửa bát mà không hề than vãn.
Cô nhìn sang Du Thiên bên cạnh, ồ, còn phải cộng thêm một điểm nữa, biết trông trẻ.
Chẹp, tính thế nào cũng là cộng điểm.
Bạch Yến Thu cũng biết mình đã gặp một người đàn ông hoàn hảo, đẹp trai, dáng người lại đẹp.
“Đúng không, đúng không!” Du Thiên ra sức quảng cáo cho Tân Chu.
“Anh tôi tốt lắm.”
Bạch Yến Thu lắc đầu: “Thật đáng tiếc.”
Giọng cô rất nhỏ, vậy mà vẫn bị Du Thiên nghe thấy.
“Tiếc gì chứ, anh tôi còn chưa từng nắm tay người phụ nữ khác, sạch sẽ lắm.” Du Thiên sốt ruột.
“Cậu nghĩ tôi không nhìn ra mấy toan tính nhỏ của cậu sao?” Bạch Yến Thu cười nói.
“Anh cậu là người đàn ông tốt, xét về mọi mặt thì anh ấy rất tốt, tôi cũng có thiện cảm.” Bạch Yến Thu tuy kiếp trước bị Ngô Minh Huy làm tổn thương.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không dám đón nhận một mối tình mới, chỉ là thời buổi này, tình cảm lại là thứ xa xỉ nhất.
“Nhưng Du Thiên à, cậu quên mất một điều quan trọng nhất, bây giờ là tận thế, không ai có thể đảm bảo mình sống mãi.” Bạch Yến Thu rất tỉnh táo.
“Ai cũng không muốn nhìn người kia chết đi, không muốn đau khổ thì phải tránh xa đau khổ, giống như trong tiểu thuyết vẫn nói là chặt đứt tơ tình.”
Du Thiên trầm ngâm: “Đúng vậy, tôi cũng thường nghĩ, nếu một ngày nào đó tôi không may chết đi, anh tôi sẽ làm sao, tôi là do anh tôi nuôi lớn.”
Vẻ mặt cậu ta có chút buồn bã, Bạch Yến Thu biết khi tận thế, lại bị nhốt trong nhà, con người rất dễ trầm cảm.
Bạch Yến Thu bóc một viên kẹo nhét vào miệng Du Thiên: “Một đứa nhóc như cậu nghĩ nhiều làm gì?
Cậu và ông anh của cậu lợi hại như vậy, nhất định sẽ sống tốt, đến lúc đó cậu tìm một mỹ nhân eo thon chân dài, tức chết ông anh cậu.”
Bạch Yến Thu nghĩ đến đó đã thấy buồn cười.
Có lẽ kẹo ngọt đã làm dịu cảm xúc của Du Thiên, cũng có thể là câu đùa của Bạch Yến Thu, nên bây giờ Du Thiên đã trở lại bình thường.
Tân Chu đang rửa bát, thấy tâm trạng Du Thiên tốt lên thì thở phào nhẹ nhõm.
Du Thiên coi như là đứa trẻ mà cậu nuôi từ nhỏ, từ sau đợt giảm nhiệt độ, cậu có thể cảm nhận được tâm trạng thằng bé không tốt.
Cậu rất lo lắng, nhưng không biết phải nói thế nào.
Thật kỳ lạ, cậu đã nói với Bạch Yến Thu, không biết Bạch Yến Thu đã nói gì mà tâm trạng thằng bé tốt nhanh như vậy.
Hai người lại đấu với nhau, lần này cả hai đều rất nghiêm túc, vậy mà Du Thiên lại thua Bạch Yến Thu.
“Mình lại thua!” Cậu ta nằm lăn ra đất lẩm bẩm.
Tân Chu cầm cây lau nhà bước qua người Du Thiên: “Bạch Yến Thu đánh thắng cậu thì có gì lạ? Cứ như cậu, hôm nay tập, mai nghỉ.”
“Anh ~ anh nên an ủi em chứ.” Du Thiên lăn một vòng, y hệt một đứa trẻ con.
Bạch Yến Thu uống nước, nhìn sinh vật đang uốn éo dưới đất, có chút khâm phục nhìn Tân Chu: “Anh giỏi thật đấy.”
Có thể dạy một đứa nhóc đầu óc không được thông minh cho lắm thành ra thế này, cũng là một bản lĩnh của Tân Chu.
“Còn nước còn tát.” Tân Chu tiếp tục lau nhà, sàn nhà mà không sạch sẽ thì Du Thiên ngày nào cũng lăn lộn như vậy, quần áo đổi không kịp.
“Du Thiên, dậy.” Tân Chu lạnh giọng gọi, bây giờ cả nhà chỉ còn mỗi chỗ Du Thiên đang lăn lộn là chưa lau.
“Không!” Du Thiên càng tủi thân hơn,
Cậu ta vừa bị chị Thu đánh bại: “Phải có anh Tân dỗ mới khỏi.”
Bạch Yến Thu đặt cốc nước xuống, suýt nữa thì phun một ngụm nước vào người Du Thiên.
“Du Thiên dậy đi, dưới đất lạnh, cẩn thận bị tiêu chảy đấy.” Bạch Yến Thu cảm thấy bây giờ Du Thiên chẳng khác gì một đứa trẻ hư.
“Vậy chị Thu, lát nữa lúc đấu chị nhường em nhé.” Du Thiên ngồi dậy.
“Được.” Bạch Yến Thu đồng ý một cách dứt khoát.
Du Thiên đứng dậy nhanh như một con cá chép vùng khỏi lưới.
Tân Chu nhường chỗ cho hai người, hai người đấu với nhau, cậu rảnh rỗi bèn sắp xếp lại mấy cái thùng trong phòng khách.
Đồ ăn thức uống để một chỗ, đồ dùng hàng ngày để một chỗ.
Bạch Yến Thu cảm thấy cả căn phòng như sáng sủa hơn, không ngờ Tân Chu còn là một cao thủ sắp xếp đồ đạc.
Họ đấu qua đấu lại suốt hai tiếng đồng hồ, Bạch Yến Thu cảm thấy mình đã đến giới hạn.
“Tôi nhận thua,” Bạch Yến Thu nói, Du Thiên cũng thở hồng hộc.
Tân Chu đợi hai người thở đều rồi đưa cho mỗi người một cốc.
Bạch Yến Thu nhận lấy, một cốc nước ấm, nước đường.
Chẳng lẽ người này tính toán trước thời gian họ đấu xong nên mới rót nước sẵn sao?
Nếu thật sự là như vậy thì người đàn ông này cũng hơi đáng sợ.
“Tôi phải đạt đến trình độ nào mới có thể đấu ngang với anh?” Bạch Yến Thu hỏi.
“Khi nào cô đấu với Du Thiên, mười trận thắng tám trận.” Tân Chu nói thật.
Bạch Yến Thu có nhiều điểm yếu, nhưng sau khi đấu với Du Thiên, cô có thể nhanh chóng bù đắp những điểm yếu đó.
“Tôi biết rồi.” Bạch Yến Thu uống hết nước đường, vị ngọt thanh, cũng không tệ.
“Anh Tân, em muốn uống thêm.” Du Thiên dí sát lại gần Tân Chu.
Tân Chu thản nhiên nói: “Hôm nay em ăn nhiều kẹo rồi, cẩn thận sâu răng, bây giờ không có nha sĩ đâu.”
Cậu tưởng cậu không thấy sao, Bạch Yến Thu hôm nay đã nhét kẹo vào miệng thằng bé mấy lần rồi.
“Ơ!” Du Thiên ỉu xìu, đúng vậy, hồi nhỏ cậu ta ăn nhiều kẹo nên bị sâu răng, từ đó về sau anh trai cậu ta kiểm soát số lượng kẹo cậu ta ăn.
Bạch Yến Thu nhét hết số kẹo trong túi mình cho Tân Chu: “Vốn là để dỗ trẻ con, bây giờ đưa hết cho anh, nếu nó không vui, anh nhét một viên là được.”
Tân Chu cúi đầu nhìn mấy viên kẹo sặc sỡ trong tay, thì ra là vậy.
“Hừ, bây giờ em tức giận rồi.” Du Thiên nghiêm mặt.
“Giả vờ tức giận thì không cần cho.” Bạch Yến Thu vừa mặc áo khoác vừa nói.
“Ừm.” Tân Chu ra hiệu mình đã nhớ.
“Vậy tôi đi đây, Du Thiên mai gặp lại.” Bạch Yến Thu nhanh chóng đóng cửa lại, rồi chạy về nhà.
Bây giờ hít thở cũng thấy lạnh.
Sau khi Bạch Yến Thu đi, Du Thiên chạy đến bên chậu than, hơ một chút cho ấm người.
Cậu ta nhìn Tân Chu, ánh lửa phản chiếu trong mắt: “Anh, hôm nay chị Thu nói với em rất nhiều, mấy ngày nay làm anh lo lắng rồi.”
“Không sao, em nghĩ thông là được.” Tân Chu xoa đầu Du Thiên.
“Chị Thu nói chị ấy có thiện cảm với anh.” Du Thiên nói thẳng, bàn tay đang xoa đầu cậu ta khựng lại.
Tân Chu dường như lại nghe thấy tiếng tim đập như trống trận.
“Tiếc là chị Thu có nỗi lo, chị ấy nói thời buổi này dễ chết người, ý chị ấy là thà cô đơn một mình còn hơn nhìn người kia chết đi.” Du Thiên thở dài.
Cách làm của chị Thu là đúng, nhưng cậu ta vẫn ích kỷ muốn chị Thu và anh Tân đến với nhau.
Nếu cậu ta có mệnh hệ nào, có chị Thu ở bên, anh trai cậu ta ở thời mạt thế cũng không cô đơn.
“Dậy.” Tân Chu túm cổ áo Du Thiên nhấc bổng cậu ta lên, cởi áo khoác ngoài của mình ra.
“Anh…” Giọng Du Thiên run rẩy.
“Có thời gian nghĩ mấy chuyện vớ vẩn, chi bằng rèn luyện thân thể, tiêu hao hết mấy thứ nước trong đầu em đi.”
“Anh!” Du Thiên muốn chạy trốn nhưng không kịp.
