Chương 44: Anh tôi có người thích rồi
Sáng hôm sau, Du Thiên và Tân Chu dậy, trực tiếp đến đại sảnh tổng hợp của căn cứ.
Du Thiên liếc nhìn chỗ người chết hôm qua, chỉ sau một đêm, máu đã không còn chút gì.
Họ đến đại sảnh tổng hợp. Ở đây, nước và điện cần có thẻ nước, thẻ điện. Muốn mua nước điện thì phải dùng điểm sinh tồn.
Điểm sinh tồn có thể đổi từ tích phân làm nhiệm vụ, cũng có thể dùng đồ vật để đổi.
Một cân gạo hoặc bột mì đổi được năm mươi điểm sinh tồn.
Một cân vàng đổi được năm trăm điểm sinh tồn.
Họ dùng vàng đổi một thẻ điện một trăm điểm và một thẻ nước năm mươi điểm.
Số còn lại để dành phòng lúc cần.
Họ nhìn lên bảng nhiệm vụ: xây dựng căn cứ một ngày được năm tích phân.
Mang về động vật sống có thể ăn thịt được từ một trăm đến một nghìn tích phân.
“Anh, tích phân của động vật sống chắc là tính theo kích thước nhỉ?” Du Thiên hỏi.
Tân Chu gật đầu: “Tích phân nhiệm vụ chúng ta không vội. Tìm bản đồ thành phố C trước, chúng ta có thể ra ngoài tìm vật tư. Chỉ cần vàng đủ, tích phân của chúng ta cũng sẽ đủ.”
Tân Chu không đổi một lúc quá nhiều tích phân là có cân nhắc.
Bạch Yến Thu từng nói, căn cứ mới thành lập, nhân sự còn lộn xộn, chưa có chế độ hoàn thiện, mọi thứ đang trong quá trình mò mẫm. Anh chỉ cần đổi đủ tích phân cho sinh hoạt hằng ngày là được.
Tân Chu và Du Thiên quay về. Vừa đến dưới lầu, họ đã thấy cô gái trẻ ở đối diện đi ra.
Cô mặc một bộ quần áo màu sắc tươi sáng, giữa thời mạt thế cũng coi như một cảnh đẹp.
Cô muốn chào Tân Chu, nhưng Tân Chu đi thẳng qua cô về nhà.
An Ninh có chút ngượng ngùng.
“Khoan đã!” Cô gọi một tiếng.
Du Thiên và Tân Chu dừng lại. An Ninh bước đến trước mặt Tân Chu: “Xin lỗi, tôi không mang chìa khóa, mẹ tôi cũng không có nhà. Tôi có thể đến nhà anh chờ một lát không?”
Trông cô không giống nói dối. Tân Chu cũng biết, thời tiết thế này nếu đứng ngoài chờ sẽ sinh bệnh.
“Cô vào đi.” Tân Chu mở cửa, nhưng không đóng lại.
Anh để Du Thiên chuyển lò sưởi đến bên cạnh An Ninh, như vậy trong nhà làm gì mọi người đều thấy rõ.
“Cảm ơn các anh, tôi tên An Ninh.” An Ninh nhìn họ với ánh mắt biết ơn.
“Không cần cảm ơn.” Tân Chu lạnh nhạt nói, Du Thiên cũng đang bận việc của mình.
An Ninh cảm thấy hai anh đẹp trai này hơi lạnh lùng.
Cô nhìn Tân Chu với ánh mắt long lanh. Anh ấy đẹp trai thật, cô thích người hàng xóm mới đến này.
Tân Chu cau mày. Ánh mắt người hàng xóm đối diện nhìn anh quá nồng nhiệt, anh không thích.
“Du Thiên, tôi vào trong tìm đồ.” Tân Chu giao nơi này cho Du Thiên rồi đi vào phòng trong.
“Vâng, anh.” Du Thiên bận rộn thu dọn đồ đạc, hoàn toàn không thấy ánh mắt An Ninh nhìn Tân Chu lúc nãy.
“Anh ấy là anh trai anh à?” An Ninh thấy không tiếp cận được Tân Chu, bèn chuyển hướng sang Du Thiên, muốn moi chút thông tin về Tân Chu từ miệng anh.
“Anh tôi có người thích rồi.” Du Thiên nói. Anh trai anh đã tặng vòng tay đạn dược cho chị Thu Thu rồi.
An Ninh hơi ngượng, nhưng cô không bỏ cuộc: “Vậy người anh trai anh thích sao không ở bên cạnh anh ấy?”
Cô đoán người phụ nữ mà người đàn ông đó thích đã chết. Chỉ cần bên cạnh anh ấy chưa xuất hiện người phụ nữ khác, cô vẫn còn cơ hội.
“Vậy anh nói cho tôi biết anh trai anh tên gì!” Cô rút từ túi ra một hộp sữa, “Anh nói đi, tôi đưa hộp sữa này cho anh.”
Trong thời mạt thế, sữa vô cùng quý giá. Vậy mà An Ninh rút ra một hộp sữa một cách nhẹ nhàng như vậy, đủ thấy gia đình cô không tầm thường.
Hơn nữa, thời mạt thế mà ăn mặc vẫn chỉnh chu, không hề chật vật. Anh không thể gây rắc rối cho anh trai mình.
Du Thiên tiếp tục bận việc: “Cô tự hỏi anh ấy đi.”
“Anh nói đi mà.” Cô cảm thấy anh đẹp trai lạnh lùng kia sẽ không nói cho cô.
Cô được nuông chiều từ nhỏ, dù thời mạt thế, giọng nói vẫn như đang làm nũng.
“An Ninh, sao con ở đây?” Người phụ nữ đối diện trở về, ngạc nhiên nhìn An Ninh đang ngồi đối diện.
Rồi cảnh giác nhìn Du Thiên, như thể anh là kẻ xấu.
“Mẹ, con ra ngoài quên mang chìa khóa, là hàng xóm thu nhận con.” An Ninh vội giải thích, sợ mẹ hiểu lầm.
“Vậy con mau về đi.” Người phụ nữ đối diện nói.
An Ninh nhìn vào phòng, anh ấy không ra sao?
“Cảm ơn các anh đã thu nhận tôi.” Cảm ơn xong, An Ninh chạy về nhà.
Du Thiên nhanh chóng đóng cửa lại, trời lạnh thật.
“An Ninh, dạo này con đừng chạy lung tung. Con bây giờ không giống trước, không thể để người khác phát hiện ra dị năng của con. Cha con ở căn cứ còn chưa đứng vững, con phải tự bảo vệ mình.”
An Ninh nghe mẹ lải nhải, nhưng trong lòng lại nghĩ về người đàn ông đối diện.
Vẫn chưa biết tên anh ấy, người anh ấy thích tên gì, đã chết chưa?
Du Thiên bên này đóng cửa xong liền gọi: “Anh, người ta đi rồi.”
Tân Chu mới từ trong đi ra. Du Thiên trêu chọc: “Anh tôi vẫn phong độ không giảm như xưa nhỉ.”
Tân Chu đập vào đầu Du Thiên một cái, thằng nhóc này nói bậy gì đâu.
Du Thiên và Tân Chu tiếp tục dọn dẹp nhà cửa. Tân Chu làm một ngăn bí mật, giấu số đạn mang theo vào đó, ngoài bọn họ ra không ai tìm được.
Khi họ làm xong, cửa lớn vang lên tiếng gõ. Du Thiên nhìn qua lỗ nhìn trộm, quay sang Tân Chu làm khẩu hình: là người đối diện.
Tân Chu đi đến chỗ khuất tầm nhìn. Du Thiên mở cửa.
An Ninh bưng một bát thịt: “Đây là cho các anh, cảm ơn các anh đã thu nhận tôi.”
Du Thiên nở nụ cười khách sáo: “Cô khách sáo quá. Cái này chúng tôi không thể nhận. Đồ quý giá thế này, cô ăn đi.”
Du Thiên không chút do dự từ chối. An Ninh rất thất vọng: “Anh trai anh cũng không ăn à?”
“Cô An Ninh, với chúng tôi đây chỉ là chuyện nhỏ. Cô không cần cảm ơn nhiều thế. Chúng tôi còn phải bận, trời lạnh, cô về đi.”
Nói xong liền đóng cửa. An Ninh bưng bát thịt, thất vọng trở về.
Không sao, An Ninh, ngày tháng còn dài.
Những ngày sau đó, cô đều đứng trước cửa chờ họ ra ngoài, nhưng không thấy động tĩnh gì.
Mẹ An Ninh là người từng trải, con gái như vậy bà sao không hiểu.
Người đàn ông đối diện liên tục từ chối An Ninh, coi như họ biết điều. Nếu không, bà còn phải tốn công đuổi nhà đối diện đi.
Con gái bà có dị năng, sau này có thể giúp chồng bà đứng vững ở căn cứ. Không ai được phép cản trở vinh hoa phú quý của họ.
An Ninh đợi một tháng mới nghe thấy động tĩnh từ đối diện. Cô hớn hở mở cửa, thấy hai anh em nhà kia đang chuyển đồ về nhà, có đồ ăn, đồ uống, thậm chí còn có một cánh cửa chống trộm.
“Các anh về rồi à.” Giọng cô mềm mại.
“Làm ơn tránh đường.” Du Thiên cau mày, cô đứng chắn mất rồi.
“À, xin lỗi.” An Ninh né sang một bên.
Chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn họ bận rộn.
Cô hơi chán nản, hình như họ không thích mình.
Du Thiên ngay hôm đó đã lắp cửa chống trộm, thậm chí còn đấu điện vào.
Tối hôm đó, hai người người thì hấp thụ kim loại, người thì hấp thụ hỏa nguyên tố.
Hai ngày sau, họ hấp thụ hết những thứ tìm được, rồi tiếp tục ra ngoài tìm vật tư. Cứ như vậy, họ bận rộn cả một năm.
