Chương 44: Tôi muốn bớt đi mấy chục năm phấn đấu
“Lại có con tuần lộc to như thế này, thật là chuyện lạ trên đời. Này, lão Lưu, chúng ta tuy là người nhà, nhưng căng tin có quy định của căng tin, thu cả con, không chia nhỏ, tuần lộc định giá một đồng hai một cân, anh chắc chắn hơi lỗ, nhưng bán nhanh, cân xong là có tiền.”
Lưu Quân hỏi Lưu Hạ Liên: “Con gái, con nói sao?”
“Thịt tuần lộc giá chừng hai đồng một cân, tỷ lệ thịt chỉ khoảng một nửa, quan trọng là bán lẻ không nhanh như vậy.”
“Đắt rẻ không sao, con cũng là con em lâm trường, ủng hộ công việc của lâm trường mà.”
Chủ nhiệm Mã gật đầu: “Đội trưởng Lưu, cô con gái này của anh hiểu tình lý, biết đại cục, tốt tốt. Đi, chúng ta đi cân.”
Lâm trường có cái cân lớn, hóa ra lên tới một nghìn bảy trăm sáu mươi lăm cân, đây là trọng lượng sau khi chảy hết máu, lúc còn sống chắc không dưới một nghìn tám trăm cân.
Hai nghìn một trăm mười tám đồng, chủ nhiệm Mã ký phiếu đưa cho Lưu Hạ Liên: “Đi phòng tài vụ lấy tiền đi, tôi còn bận việc, không giữ các anh ăn cơm đâu, lần sau có đồ gì tốt thì mang đến tìm tôi.”
Lưu Quân cười: “Cảm ơn chủ nhiệm Mã.”
Chủ nhiệm Mã đi tìm người đồ thịt xẻ thịt tuần lộc, thịt, xương, nội tạng đều là của công, phải đối chiếu sổ sách, không được sơ sẩy tí nào. Nhưng có một hội bảo vệ động vật từ thành phố lớn tới, muốn mua da lông thú để làm tiêu bản, lập tức đem da tuần lộc và sừng đi bán, thu lời tám trăm tám.
Lưu Hạ Liên từ phòng tài vụ lấy hai nghìn một trăm mười tám đồng, sau đó Lưu Quân lại đưa bốn nghìn năm trăm đồng tiền thưởng treo cho Lưu Hạ Liên.
“Nhiều tiền thế này để trên người không an toàn, con mang ra quỹ tín dụng gửi đi.”
“Vâng ba, con đi trước, ngày kia là cuối tuần, Đông Tuyết và Kinh Văn về nhà, nếu ba không bận thì cũng về đi, mẹ làm cho ba cái chăn mới.”
“Ừ biết rồi.” Lưu Quân quay về dạy học trò.
Hai học trò này đều là lão binh lui về sau khi luân phiên huấn luyện chiến đấu ở chiến trường miền Nam, hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, đều là độc thân, một người cao gầy tên là Lưu Tiểu Binh, người kia hơi mập tên là Đổng Lượng.
“Sư phụ, cô gái xinh đẹp vừa nãy là ai vậy?” Lưu Tiểu Binh hỏi.
“Sao, có ý định hả? Đó là con gái tôi Lưu Hạ Liên.”
Lưu Tiểu Binh cười ngượng: “Thất lễ rồi, ha ha.”
“Không có gì thất lễ, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, hai cậu đều có thể theo đuổi nó, ai theo đuổi được thì là tài của người đó. Nhưng con gái tôi gần đây thay đổi kỳ lạ, cảm giác năng lực quá mạnh, kiếm tiền như nhặt lá, sáng nay vừa lãnh bốn nghìn năm trăm đồng, xong lại bán một con tuần lộc. Chắc là không vừa mắt hai cậu đâu, hy vọng không lớn.”
Lưu Tiểu Binh có ý nghĩ, thầm nghĩ biết đâu nhìn nhau hợp mắt? Hắn xuất thân từ nông thôn vùng núi nghèo, vất vả mới đi bộ đội, gặp chiến tranh, nấm trong hầm mèo mấy tháng, đánh mấy trận, lập được công lao hạng ba, xuất ngũ về đối diện với cuộc sống, ngày ngày dầu muối tương cà, nếu tìm được bạn gái giàu có, chẳng phải nhẹ nhàng hơn nhiều, bớt đi mấy chục năm phấn đấu sao.
Chủ yếu là dáng vẻ của Lưu Hạ Liên đoan chính, nhìn khiến lòng người ngứa ngáy.
Lại nói Lưu Hạ Liên, Lý Thiếu Lăng và mọi người cũng không vội đi, căng tin lớn vừa có cơm canh, Lưu Hạ Liên làm chủ, ăn một bữa, đồ ăn ở đây đều có trợ cấp, rất rẻ, rau đậu phụ các loại năm hào một suất, đồ mặn tám hào một suất, bánh bao lớn hai hào một cái. Năm người chỉ hết năm sáu đồng, rẻ hơn nhà hàng không chỉ một chút.
“Này, cô em Hạ Liên, trời không còn sớm, tôi về thôn đây.”
Lưu Hạ Liên lấy ra một trăm đồng, nhét cho Lý Thiếu Lăng, anh ta nhất quyết không nhận, cứ như đánh nhau.
Đành chịu, Lý Thiếu Lăng lái xe la đi, chẳng bao lâu xe la đen to của Lưu Hạ Liên lại đuổi kịp.
“Anh Lý, đợi một chút!”
Lưu Hạ Liên bưng sang một thùng rượu Bạch Sơn đại khúc, bốn bao thuốc nhân sâm.
“Tiền bạc phân minh, nhưng thuốc rượu không chia nhà, anh cầm về đi.”
Lý Thiếu Lăng thấy thế, không nhận nữa thì không phải: “Thôi được, cô em Hạ Liên, tôi miễn cưỡng nhận, lần sau có việc gì cứ nói.”
Lý Thiếu Lăng vung roi, xe la ba con lộc cộc chạy đi, cái xe này đúng là oách, ở thời đó tuyệt đối là đẳng cấp ngầu.
Vừa đi vừa than: “Như tôi Lý Thiếu Lăng, có chí ngút trời, làm gì cũng không xong, ngày ngày lái xe lớn làm kẻ lang thang, chẳng kiếm được đồng nào, sắp bốn mươi rồi, thời gian trôi phí hoài.”
Lưu Hạ Liên đến hợp tác xã cung tiêu mua acqui, bơm oxy, nhưng vấn đề sạc không giải quyết được, người ở hợp tác xã bảo Lưu Hạ Liên ra chỗ sửa xe đạp sửa xe ngựa xem, ở đó có máy phát điện, trên xe ngựa là phát được điện, vừa đi vừa phát.
“Đại Mỹ, Đại Nha, Nhị Nha, tôi ra tiệm xe ngựa đặt làm một thùng nước, thêm máy phát điện, ba cô đi xem phim đi, giá vé cũng rẻ, một người hai hào.”
Đại Mỹ rất vui: “Tuyệt quá, thùng tắm của tôi có thể trả lại tôi rồi.”
Nhị Nha lắc đầu: “Cái thùng tắm đó đựng cá rồi, cô tắm xong chắc tanh lắm.”
Đại Nha nói: “Vậy hôm nay không làm cá được à, về muộn rồi.”
“Hôm nay săn được con tuần lộc to thế kia, thu hoạch đầy đủ rồi, dù sao cũng phải đặt cuộc sống lên hàng đầu. Một lát chiếu Trí Thủ Uy Hổ Sơn, các cô đi xem đi.”
Nhị Nha vỗ tay vui vẻ: “Tuyệt quá, tuyệt quá, tôi muốn xem phim, tôi muốn xem phim.”
Lý Đại Mỹ dẫn hai người đi rạp chiếu phim, mua không ít đồ uống, bỏng ngô, vui vẻ đi xem phim.
Ông chủ tiệm xe ngựa thấy Lưu Hạ Liên đến, vội bỏ việc đang làm lại hỏi: “Cô em, xe có vấn đề nhỏ à?”
“Không, xe tôi dùng để chở cá, giờ dùng cái thùng gỗ này cá dễ chết quá, anh lắp cho tôi máy phát điện, để sạc acqui. Nữa là, anh có thể làm thùng nước không, hàn tôn hay bằng gỗ đều được.”
Ông chủ là người rành nghề, nhìn acqui Lưu Hạ Liên mua, đây là acqui 12V, có thể trữ nhiều điện. Máy phát điện tôi cũng có thể lắp, nhưng sẽ hơi tăng gánh nặng cho la, nhưng không nhiều, không khuyến khích dùng khi lên dốc. Còn thùng nước chứa cá, tôi từng thấy người bán cá khác dùng thùng gỗ to, dài 1m5, rộng 1m, cao 1m, giá rẻ hơn hàn, một trăm đồng lắp xong, bảo đảm ba năm không rò.”
“Được, vậy lắp cho tôi một cái.”
Máy phát điện dễ lắp, nối với bánh xe lớn, lấy động năng từ bánh xe làm quay máy phát, điện phát ra qua dây dẫn truyền vào acqui, ngoài chạy bơm oxy còn có thể dùng thắp sáng ban đêm.
Còn thùng gỗ lớn thì phải đặt làm, cần bốn năm ngày mới xong, Lưu Hạ Liên để lại ít tiền cọc, thấy thời gian cũng gần đủ thì ra cửa rạp chiếu phim chờ Lý Đại Mỹ và mọi người.
Không đợi được Lý Đại Mỹ, lại thấy em thứ ba Lưu Đông Tuyết từ bến xe lâm trường vội vã chạy qua.
“Em ba, em ba, làm gì mà chạy gấp thế?”
Lưu Đông Tuyết dừng bước, thấy Lưu Hạ Liên, oà lên khóc.
“Em tư bị người ta đánh nhập viện rồi, chảy nhiều máu lắm.”
“Chuyện gì thế, bị thương ở đâu?”
