Chương 13: Muốn lấy mạng của bố đấy
Uống một hơi hết ly nước mát lạnh, khiến trái tim đang bồn chồn của cô cũng bình tĩnh lại được không ít.
Sau khi tiễn cô nhân viên bán hàng ra về, Tống Du Hoan từ trong túi xách mang theo lấy ra một cuốn sổ nhỏ.
Trên cuốn sổ có kẹp một cây bút, cô lật sang một trang mới.
Trên trang mới, cô viết bốn chữ: Danh sách tử thần.
Tống Kiến Quốc
Giả Băng
Tống Ngọc Xuyên
Mạnh Liên
Tiền Vi
Trần Vĩ
Bố mẹ Trần Vĩ
Viết xong những cái tên này, Tống Du Hoan lại viết thêm những người đồng đội kiếp trước đã cùng nhà họ Trần đẩy cô vào biển tang thi.
Nghiêm Thiên Dật
Phương Ngữ Băng
Đàm Mậu
Cao Thiên Hoa
Đinh Khải
Đinh Tuyền
Triệu Chí Tân
...
Viết một hơi hết kẻ thù kiếp trước và những kẻ đắc tội với mình, cô mới cất bút.
Tuy kiếp này tạm thời không có giao thiệp gì với những người đồng đội kiếp trước, nhưng nếu sau này gặp phải, Tống Du Hoan tuyệt đối sẽ không nương tay.
Nhân viên bán hàng nhận thấy tâm trạng Tống Du Hoan có vẻ không ổn, rất biết ý liền sắp xếp cho cô vào phòng nghỉ ngủ.
Chờ khi Tống Du Hoan tỉnh giấc, trời đã hơi sẫm tối.
"Cô Tống, xe của cô đã sửa xong rồi, giờ có muốn tôi đưa cô qua xem không?"
"Được." Tống Du Hoan rửa mặt qua loa, đi theo cô ấy.
Trong xưởng độ xe.
Cô liếc mắt là thấy ngay chiếc xe của mình, xe được đặt ở vị trí chính giữa, ngoại hình không có gì khác trước.
Nhưng công năng bên trong xe đã hoàn toàn thay đổi. Chiếc xe này không chỉ chạy bằng xăng mà còn có thể chạy bằng điện.
Điện lại được nạp bằng năng lượng mặt trời, sạc đầy một lần có thể chạy được một nghìn cây số.
Bên trong còn có tủ lạnh và điều hòa trên xe, đều nạp bằng năng lượng mặt trời, sạc đầy một lần có thể dùng được ba mươi ngày.
Tống Du Hoan rất hài lòng với điều này, lại lái thử một vòng, trải nghiệm còn tốt hơn lần trước.
Vừa vào xe, chưa đầy hai mươi giây, nhiệt độ trong xe đã hạ xuống mức dễ chịu.
Sau khi kiểm tra xe không có vấn đề gì, cô trực tiếp lái chiếc xe này đi tìm Tống Kiến Quốc.
Tại nhà Tống Kiến Quốc.
Giả Băng và Tống Kiến Quốc đều bị thương, trên sàn nhà, trên ghế sofa đâu đâu cũng là máu của đối phương, bọn họ nằm trên hai chiếc sofa ở hai bên, lạnh lùng nhìn nhau.
Điện thoại đã bị ném vỡ tan lúc đánh nhau, cũng không gọi được cấp cứu.
Muốn ra ngoài tìm người cầu cứu, một là ngại mất mặt, vấn đề lớn hơn là họ đau đến mức không cử động nổi, căn bản không ra ngoài được.
Mà đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, sau đó là tiếng cửa bị mở.
Hai người đang nằm bẹp dí như chết trên sofa lập tức đưa mắt nhìn về phía đó, trong lòng trào dâng hy vọng.
Chắc chắn là con trai họ đã về.
"Con... con trai, là con à?"
"Ngọc Xuyên... Xuyên, mau đưa mẹ... đưa mẹ đến bệnh viện..."
Giả Băng lên tiếng kêu gọi trước, Tống Kiến Quốc cũng không chịu thua mà gọi:
"Con trai ngoan của bố, nhanh... nhanh đưa bố trước."
"Mau đến... nhanh nhanh lại đây."
Bây giờ đã hơn một giờ sáng, bên ngoài tối đen như mực.
Trong phòng khách cũng không bật đèn, chỉ có ánh trăng yếu ớt, đủ để họ nhận ra một bóng người đen tối đang tiến lại gần.
Hai người nhìn chằm chằm vào bóng người đó, cho đến khi bóng người ấy đến trước mặt họ.
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên bóng người, những đường nét mơ hồ trong nháy mắt trở nên rõ mồn một.
Là Tống Du Hoan!
Sao lại là Tống Du Hoan!
"Con... sao con lại đến?"
Tống Kiến Quốc nhìn thấy cô, theo bản năng muốn bỏ chạy, nhất là còn thấy trên tay cô hình như đang cầm thứ hung khí.
Nhưng vết thương trên người vừa cử động đã kéo giật, hắn kêu "ối" một tiếng, lại ngồi xuống vị trí cũ.
"Bố, bố nói buồn cười thật, chẳng phải hai người bảo con đến sao?"
"Hửm?" Tống Du Hoan vô tội chớp chớp đôi mắt to, cây rìu trong tay vung qua vung lại.
"Hoan... Hoan Hoan... Dì... dì chưa làm gì có lỗi với con đâu, muốn tìm thì tìm bố con mà, cũng là bố con bảo con đến."
"Dì không thích con sao?" Tống Du Hoan lại uất ức nhìn ả.
Giả Băng nào dám nói không thích, vội vàng gật đầu: "Thích chứ, thích chứ, bố con còn thích con hơn."
Tống Kiến Quốc bị gọi đích danh, cố gắng kéo ra một nụ cười gượng.
Hắn lúc này đã hối hận vì sao vừa rồi lại đánh nhau với Giả Băng.
"Bị thương thành thế này, nhất định rất đau đúng không?" Tống Du Hoan chậm rãi tiến lại gần Tống Kiến Quốc, ngồi xuống bàn trà.
Lúc này, Tống Kiến Quốc cuối cùng đã nhìn rõ hung khí trong tay Tống Du Hoan.
Lần trước chính là con rìu này chặt hắn, hại vết thương trên cánh tay hắn đến giờ vẫn chưa lành.
"Hoan Hoan, con gái ngoan, bố thật sự không còn tiền nữa."
"Bố đã đưa hết tiền cho con rồi, con còn muốn gì nữa?"
Tống Kiến Quốc vừa thận trọng lên tiếng, vừa nhìn sắc mặt Tống Du Hoan.
"Muốn lấy mạng của bố đấy."
Trong lúc Tống Kiến Quốc còn chưa kịp phản ứng, "choang" một nhát rìu, đầu hắn rơi xuống đất, máu bắn ra vẽ lên tường một đường cung đẹp đẽ.
Tống Du Hoan lấy khăn giấy ướt, đưa mặt vào chiếc gương đã chuẩn bị sẵn, lau vết máu trên mặt, rồi từ từ đá cái đầu người đến chân Giả Băng.
"Á——"
"Giết... giết người!"
Giả Băng suýt nữa bị dọa chết ngây, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Ả theo bản năng dựa về phía sau sofa, không ngờ chân chạm phải thứ gì đó, vừa cúi đầu xuống, gương mặt Tống Kiến Quốc vẫn giữ nguyên biểu cảm vừa rồi, đang trợn mắt nhìn ả.
"A, cứu mạng!" Ả không kìm được hét lên một tiếng.
"Đừng giết tôi, cứu mạng!"
"Cứu mạng, giết người đây!"
"Cứu mạng, cứu mạng..."
Nhìn thấy Tống Du Hoan từng chút một tiến lại gần, Giả Băng không màng đến cơn đau trên người và cái đầu người dưới chân, vừa hét lớn cầu cứu vừa bò ra ngoài.
Thế nhưng sau khoảng thời gian vừa qua, việc Tống Kiến Quốc và Giả Băng thường xuyên đánh nhau, hàng xóm xung quanh dù có nghe thấy cũng chẳng để tâm.
Dù sao ban đầu họ còn khuyên nhủ, kết quả là người ta không biết tốt xấu, còn túm họ đánh mắng một trận.
Ai mà quản cho nổi.
"Dì chuyển hết tiền cho con, đừng giết dì!"
"Dì... dì sai rồi, dì thật sự biết sai rồi, con đừng giết dì!"
"A a a a, bây giờ là thời buổi pháp luật, con không thể giết người được..."
"Cứu mạng, cứu tôi với, ai đó cứu tôi với!"
Sau một tiếng thét thảm thiết, Giả Băng không chỉ đầu rơi xuống đất, vì cứ giãy giụa loạn xạ không yên nên ngay cả tay và chân cũng bị Tống Du Hoan chém đứt lìa, tứ chi tách rời.
Tống Du Hoan lau vết máu trên rìu, nhìn hai cái đầu người lăn dưới đất, lòng dần yên định.
Cô lấy một cây bút, gạch tên Tống Kiến Quốc và Giả Băng trong danh sách tử thần.
Rồi nghĩ, tiếp theo sẽ đến lượt ai đây?
