Chương 11: Bật chế độ chuột hamster
“…….”
Dương Khải lặng lẽ nhìn anh một lúc rồi bỗng bật cười:
“Được, tôi biết rồi, hợp tác vui vẻ, chúc mừng anh tìm lại được tình xưa.”
Tình cảm không thể ép buộc, mức độ sát thương của bạch nguyệt quang thế nào anh ta tự biết.
“Cảm ơn, hợp tác vui vẻ.”
Trình Cảnh gật đầu, cầm điều khiển tắt TV rồi quay về phòng riêng của mỗi người.
Nằm trên giường, Trình Cảnh không ngủ được, lấy điện thoại xem lại lịch sử trò chuyện với Khương Niên. Không nhiều nhưng anh cứ không nhịn được mà xem đi xem lại.
……
Ngày hôm sau, Trình Cảnh và Dương Khải đến Bắc Thị, còn Khương Niên thì đau lưng mỏi gối nằm trong khách sạn, bật chế độ “chuột hamster điên cuồng”.
Cậu mua sắm online, tính toán thời gian để người bán giao hàng theo yêu cầu của mình.
Để phòng ngừa rủi ro, một nửa số hàng cậu ghi địa chỉ nhận là trạm tự phục vụ gần khu chung cư, số điện thoại để tên Trình Cảnh; nửa còn lại ghi giao tận nơi, số điện thoại của mình, đồng thời cố chỉ định những công ty chuyển phát nhanh cách xa khu chung cư.
Mãi đến khi mặt trời lặn cậu mới lái xe ra ngoài, đi khảo sát các siêu thị và chợ đầu mối gần đó.
Dù mua online hay trực tiếp thì số lượng đều rất lớn, nếu cứ mua mãi ở một chỗ thì dễ bị chú ý.
Dù khi tận thế đến, những nghề phải di chuyển bên ngoài như shipper có tỷ lệ tử vong cao nhất, nhưng cẩn thận vẫn hơn mà.
Chữ “cẩu” chỉ có một, cậu phải kiên trì đến cùng.
Ngoài ra, cậu còn đặc biệt mua mấy ổ cứng di động dung lượng lớn và máy tính bảng, tải đủ loại phim ảnh, chương trình giải trí để giết thời gian sau tận thế, cùng với đủ loại tài liệu bách khoa về ăn mặc, ở, đi lại.
Rất nhiều cẩm nang sinh tồn thảm họa có uy tín đều có cả những giả thuyết về tận thế.
Đã từng trải qua tận thế, kết hợp kinh nghiệm với lý thuyết, cậu phải chuẩn bị thật đầy đủ.
Mua không hết, căn bản là mua không hết, tiêu tiền của bạn trai, lái xe của bạn trai, cơm mềm này đúng là thơm quá đi mất!
Vì hôm qua cậu đã đưa chìa khóa dự phòng cho thợ sửa cửa sổ, nên ba ngày nay cậu không cần đến nhà thuê, đợi đến ngày thứ ba sau khi hoàn thành thì đến nghiệm thu và thanh toán phần còn lại.
Ba ngày trôi qua rất nhanh, tối ngày 18 tháng 8, cậu nghiệm thu việc sửa cửa sổ của căn phòng an toàn, xác nhận mọi thứ đều hoàn thành theo yêu cầu, rồi hào phóng thanh toán phần còn lại và tiền taxi cho các thợ.
Cậu lại gọi thợ sửa khóa từ cách đó mấy chục cây số với giá cao, thay loại khóa cơ đắt nhất trên thị trường. Trong lòng cậu, cơ khí mới là thần thánh vĩnh cửu!
Sau khi mọi thứ hoàn tất, ngày hôm sau, 19 tháng 8, cậu bắt đầu tích trữ đồ, vừa mua ở siêu thị, vừa nhận hàng online, lái chiếc Hummer của Trình Cảnh chạy tới chạy lui.
Thỉnh thoảng mua nhiều ở mấy siêu thị lớn thì nhờ người giao đến cửa thang máy tầng hầm, chỉ cần không quá đáng thì sẽ không gây chú ý.
Còn Trình Cảnh ở tận Bắc Thị, nhìn những tin nhắn báo trừ tiền liên tục và hệ thống định vị hành trình của xe, anh rơi vào trầm tư.
Ngoài các siêu thị, trung tâm thương mại mua sỉ, thì chỉ có các điểm giao nhận hàng, à, còn có hiệu thuốc và chợ nông sản nữa. Khương Niên đúng là đang mua đồ thật, mà nhìn có vẻ còn mua rất linh tinh.
Mấy ngày tiếp theo đều như vậy, anh nghi ngờ số tiền tiêu mỗi ngày chắc tỉ lệ thuận với sức lực mà Khương Niên dùng để bê đồ, mua không nổi nữa thì dừng, hôm sau lại tiếp tục.
Trình Cảnh không phải tiếc tiền, thậm chí còn chuyển thêm 500 nghìn tệ từ thẻ khác vào, dù sao đồ trong siêu thị, trung tâm thương mại cũng không rẻ, nếu mua nhiều mà không trả được tiền thì ngại lắm.
Nhưng anh thực sự tò mò Khương Niên đã mua những gì. Từ quỹ đạo của xe thì thấy không đến cửa hàng xa xỉ, mua nhiều đồ bình thường như vậy thì có thể mở một siêu thị nhỏ rồi…
Thế là đến ngày 22 tháng 8, Trình Cảnh không nhịn được nữa, gọi điện cho Hoàng Thiến, người mà anh tin tưởng nhất, nhờ cô lén qua xem Khương Niên đang làm gì.
Buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ theo yêu cầu, Hoàng Thiến nhắn cho Trình Cảnh một tin:
【Ông xã của anh đang tích trữ đồ như một con chuột hamster, tinh thần rất tốt, mua rất vui vẻ, nhưng trông cứ như một kẻ lập dị】
Sau đó cô lại gửi cho anh hai nhóm ảnh. Một nhóm là cửa nhà thuê của Khương Niên, được gia cố chắc chắn, bên trong lẫn bên ngoài đều sáng loáng.
Kiểu cải tạo này đối với những người làm trong ngành an ninh như họ thì không xa lạ gì, đúng là một căn phòng an toàn, nhìn còn chắc chắn hơn cả chỗ họ cải tạo.
Nhóm còn lại là ảnh Khương Niên đeo khẩu trang, thay đổi nhiều bộ quần áo khác nhau, ở các điểm giao nhận hàng, siêu thị, trung tâm thương mại lấy đồ và mua đồ.
Cải tạo phòng thì không sao, một ngày thay mấy bộ quần áo đi mua đồ cũng không sao, trời nóng đeo khẩu trang ra ngoài không muốn người khác nhận ra cũng không sao.
Nhưng mấy thứ này gộp lại thì vấn đề lớn, nhìn thế nào cũng giống đang làm một hoạt động bí mật gì đó không thể cho ai biết.
Trực giác mách bảo hành động của Khương Niên không bình thường, nhưng Trình Cảnh chọn tin tưởng người mình yêu sẽ không làm gì phạm pháp, thế là gọi điện cho Hoàng Thiến dặn dò đặc biệt:
“Hoàng Thiến, chuyện này cô đừng nói với bất kỳ ai, đừng để ai biết, nếu cần thì giúp anh ấy che giấu một chút, đợi tôi về xử lý.”
Trước khi đi công tác cùng Khương Niên, anh đã kể hết sự thật cho Hoàng Thiến, có một người đáng tin để ý giúp Khương Niên thì anh cũng yên tâm.
Hoàng Thiến thu lại vẻ bông đùa thường ngày, nghiêm túc nói:
“Yên tâm, tôi biết mà, nhưng anh phải về nhanh đấy, rồi kể cho tôi nghe anh ấy tích trữ đồ để làm gì, tôi tò mò chết đi được. Chia tay hai năm rồi quay lại chỉ để tiêu tiền của anh làm chuột hamster thì cũng quá đáng thật.”
“Ừm.”
Trình Cảnh không nói nhiều, cúp máy rồi chìm vào suy nghĩ:
Tính cách của Khương Niên anh hiểu rõ, thỉnh thoảng có hơi nghịch ngợm nhưng không phải người thích gây rối.
Người đó từ lúc gọi điện nói muốn đến tìm anh, hành vi cử chỉ đã hơi kỳ lạ, cứ muốn bám lấy anh, không chịu ở khách sạn, dù hiểu lầm anh và Dương Khải ở bên nhau vẫn muốn thuê nhà ở cạnh anh, sau khi hòa giải vẫn kiên quyết thuê nhà, thuê rồi lại cải tạo thành phòng an toàn…
Dù cảm giác bị Khương Niên theo đuổi lại rất sướng, nhưng không có nghĩa là anh không nhìn ra điều gì.
Khương Niên cứ như cả con người… trông rất thiếu cảm giác an toàn vậy.
Đúng rồi! Cảm giác an toàn!
Trình Cảnh chợt nhớ ra, Khương Niên từng nói từ sau khi mẹ mất thì lúc nào cũng gặp ác mộng, còn nhắc với anh mấy lần…
Anh vốn tưởng chỉ là do người đó đau buồn quá độ vì mất người thân, giờ nghĩ lại thì không đơn giản như vậy.
“…….”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng, Trình Cảnh lấy điện thoại gọi cho Khương Niên, một lúc sau lại cúp máy rồi chuyển sang gọi video.
Thứ có thể khiến người ta sợ hãi đến mức phải cải tạo phòng an toàn và tích trữ đồ, sao có thể chỉ là ác mộng đơn giản được!
Anh đúng là đã quá bất cẩn!
Khương Niên chẳng lẽ bị kẻ nào đó hoặc tổ chức nào đó nhắm vào mà không dám nói cho anh biết, giống như lần trước tự ý chia tay, có chuyện gì cũng muốn một mình gánh vác!
Video nhanh chóng được kết nối, màn hình rung lên rồi điện thoại được đặt lên giá đỡ. Khương Niên đang ngồi ở bàn trong khách sạn ăn tôm hùm đất và xiên que chiên, đặt điện thoại xong cậu đeo lại găng tay dùng một lần, nhón một con tôm lên chào anh:
“Anh Cảnh, ăn khuya…”
Nhìn người trước mắt ăn đến môi đỏ bầm, tâm trạng Trình Cảnh chợt thả lỏng:
“Anh tưởng em ngủ rồi chứ.”
“Chưa đâu, ăn khuya rồi tiện thể mua đồ online…”
Khương Niên mút một miếng não tôm, giọng nói lè nhè, động tác bóc vỏ tôm thì dứt khoát gọn gàng.
Trình Cảnh cưng chiều cười cười, rồi hỏi:
“Mấy hôm nay ngủ ngon không? Còn gặp ác mộng nữa không?”
