Chương 44: Chọn căn cứ
Trong ba căn cứ được chọn, căn cứ K có quy mô lớn nhất, căn cứ L đứng thứ hai, còn căn cứ Nam Thành có quy mô nhỏ nhất.
Và ai cũng biết, những nơi do quân đội quản lý từ trước đến nay đều có kỷ luật nghiêm minh, căn cứ thời tận thế cũng vậy.
Theo thông tin Khương Niên biết được từ kiếp trước, các căn cứ do quân đội quản lý ở bốn thành phố Đông, Tây, Nam, Bắc là những nơi có quản lý nghiêm ngặt nhất cả nước, nhưng cũng là an toàn nhất.
Việc gì cũng có lợi và hại, vì vậy, mức độ tự do của các căn cứ ở bốn thành phố đương nhiên không thể so với các căn cứ khác.
Đa số người sống sót đều là người thường, nên nhiều người sẽ chọn căn cứ có độ tự do cao.
Đặc biệt là dị năng giả, so với căn cứ bốn thành phố, họ dễ dàng đạt được lợi ích cao hơn ở các căn cứ khác.
Đài phát thanh vệ tinh đã phát đi phát lại thông tin cơ bản của các căn cứ suốt mấy ngày, mọi người đều đã nắm được đại khái.
Khương Niên nhân cơ hội đó, dựa trên những gì biết được từ kiếp trước, cân nhắc đưa ra giải thích thêm, sau đó hỏi ý kiến mọi người.
Cậu đã có căn cứ muốn đến, cũng đã chuẩn bị tinh thần để giải thích cặn kẽ nếu người khác có ý kiến khác.
Không ngờ sau khi Trình Cảnh lên tiếng để cậu quyết định, những người khác cũng trực tiếp buông xuôi nói nghe theo cậu.
Đồng đội không làm mình phải lo lắng là một điều bất ngờ, Khương Niên cũng không từ chối, ngón tay gõ nhẹ lên vị trí đánh dấu căn cứ Nam Thành:
“Chúng ta đến căn cứ Nam Thành ở tỉnh bên cạnh đi.”
Tất cả mọi người, kể cả Tiểu Nhã, đều đồng loạt gật đầu và đồng thanh:
“Được.”
“Khụ khụ... Có hai lý do để chọn căn cứ Nam Thành.”
Khương Niên thấy họ không hề đưa ra một ý kiến nào, đành chủ động giải thích lý do chọn căn cứ Nam Thành:
“Thứ nhất, sự quy củ và an toàn của căn cứ Nam Thành là thứ chúng ta cần nhất trong thời tận thế, với việc tiểu đội chúng ta cũng được huấn luyện bài bản, sẽ dễ thích nghi với căn cứ quản lý theo kiểu quân sự hơn người thường.”
“Thứ hai, nơi nào có độ tự do cao thì nơi đó có nhiều tranh chấp, khi thực lực của dị năng giả không ngừng tăng lên, quan niệm kẻ mạnh là bề trên, mạnh thì được tôn sùng sẽ xuất hiện, ngay cả trong nội bộ tầng quản lý cũng sẽ có phe phái đối lập, nhưng quân đội thì khác, quản lý sẽ lý trí hơn.”
Đây là tổng kết từ những gì cậu đã thấy, đã nghe và đã biết ở kiếp trước. Quân đội cũng có phe phái, nhưng họ sẽ tuân thủ một số nguyên tắc thống nhất, có niềm tin và tinh thần trách nhiệm cao hơn.
Kiếp trước, khi đợt sóng thây ma bao vây thành phố xảy ra, cậu đã chết, nhưng trước khi chết, cậu nghe nói rất nhiều người muốn đến nương nhờ các căn cứ do quân đội quản lý.
Thấy chưa, cảm giác an toàn vẫn phải do quân đội mang lại mới đủ.
“Đúng vậy...”
“Quả thực...”
“Anh Niên nói có lý...”
“...”
Các đồng đội nghe vậy đều gật đầu đồng tình, Triệu Lỗi nói với giọng trầm:
“Nơi quản lý theo kiểu quân sự, ngay từ đầu đã loại bỏ được rất nhiều kẻ muốn nhân lúc hỗn loạn để kiếm chuyện, trục lợi, những người tuân thủ quy tắc sẽ nhiều hơn so với các căn cứ có độ tự do cao khác.”
Bọn họ chỉ cầu sự ổn định, không muốn nổi bật làm anh hùng cứu thế trong thời loạn, vì vậy căn cứ do quân đội nắm quyền sẽ phù hợp hơn.
Hơn nữa, em trai của anh Trình và trụ sở chính của công ty đều có liên quan đến chính quyền và quân đội, lựa chọn như vậy là sáng suốt nhất.
Khương Niên “ừm” một tiếng rồi lại tiếp lời:
“Đúng vậy, nên nếu mọi người không có ý kiến gì, chúng ta sẽ đến căn cứ Nam Thành, tuy thời gian sẽ lâu hơn một chút, nhưng chúng ta đều là dị năng giả, tin chắc sẽ không có vấn đề gì.”
Bọn họ xuất phát vào khoảng đầu tháng 3, thời tiết dần ấm lên nhưng tuyết chưa tan, thây ma cũng ít, có thể lái xe ủi tuyết để mở đường.
Đến khoảng đầu tháng 4, tuyết tan hết thì bọn họ cũng đến căn cứ, thời gian vừa khớp.
Chuyện căn cứ cứ thế được quyết định, tiếp theo mọi người lại bắt đầu bàn bạc chi tiết, thời gian và quãng đường đều không ngắn, cần phải lên kế hoạch kỹ càng.
Nói chuyện một lúc, Liêu Vũ đột nhiên mắt sáng rực hỏi:
“Nãy nghĩa phụ nói chúng ta đều là dị năng giả, anh cũng thức tỉnh dị năng à?”
Cách gọi “nghĩa phụ” này chỉ có thể là không gọi hoặc gọi mãi, ban đầu ai cũng thấy buồn cười, Khương Niên cũng thấy ngại, nhưng lâu dần tất cả đều quen.
Nếu Liêu Vũ đột nhiên gọi tên Khương Niên, mọi người sẽ nghĩ: Thằng nhóc này có chuyện!
Nghe Liêu Vũ nói vậy, những người khác cũng tò mò nhìn Khương Niên, lúc nãy Khương Niên quả thực đã nói câu “chúng ta đều là dị năng giả”, trước đây cậu chưa bao giờ nói như vậy.
Chỉ có Hoàng Thiến là tỏ ra bình tĩnh, khi xử lý chuyện của bố mẹ Tiểu Nhã, cô và Trình Cảnh bị dị năng tinh thần của mẹ Tiểu Nhã tấn công, chính Khương Niên đã vỗ vào người họ một cái, lúc đó cô đã nhận ra Khương Niên có dị năng, nhưng vẫn chưa hỏi.
Trình Cảnh và Khương Niên chọn giấu giếm thì chắc chắn có lý do của họ.
“Ừm...”
Khương Niên nhận ra mình lỡ lời, cười cười rồi thừa nhận:
“Tôi có dị năng, là thanh tẩy, nhưng chuyện này tôi mong mọi người giúp tôi giữ bí mật, dị năng của tôi và Tiểu Nhã không thể lộ ra ngoài trừ khi thật sự cần thiết.”
“Hiểu rồi.”
Liêu Vũ tỏ vẻ đã hiểu, những người khác cũng gật đầu cam đoan:
“Rõ.”
“Đã nhận.”
“Hiểu.”
“...”
Mọi người lúc này mới chợt hiểu ra, nếu không có dị năng thì sao Khương Niên có thể đi cùng bọn họ trong thời tiết lạnh như vậy!
Dù có anh Trình che chở, với thân hình yếu ớt đó thì cũng khó mà chịu nổi, đúng là hình tượng “chuột hamster” đã ăn sâu vào tiềm thức khiến bọn họ bỏ qua mất.
Khương Niên lại kể cho họ nghe về việc dị năng của mình có thể thanh tẩy các đòn tấn công tinh thần, còn những thuộc tính khác như làm giảm độc của thây ma thì cậu không nói.
Sau này tìm cơ hội thích hợp để họ biết cũng được.
Không phải là không tin tưởng đồng đội, chỉ là chuyện giấu giếm này cũng chẳng có hại gì, giữ lại một chiêu luôn là điều tốt.
Biết được dị năng của Khương Niên có thể giải trừ khống chế tinh thần, mọi người đều rất vui, đây quả thực là một sự bảo đảm cho cả đội.
Đòn tấn công trực diện có thể né, chứ khống chế tinh thần thật sự là không thể phòng bị.
Chu Vinh Bân lập tức dùng dị năng tinh thần của mình lên tất cả mọi người:
Mọi người chỉ cảm thấy ý thức khựng lại một nhịp rồi rơi vào ảo cảnh, trước mắt đều là những con thây ma với hình thù đáng sợ.
Ngoại trừ Chu Vinh Bân, những người khác đều ngơ ngác, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Khương Niên đặt tay lên chiếc bàn trước mặt, khẽ động tâm niệm, kích hoạt dị năng.
Theo đó, từ lòng bàn tay cậu phát ra từng vòng năng lượng màu xanh trắng, lan tỏa như gợn sóng, chạm vào hoặc bao phủ lên những người đang chìm trong ảo cảnh, mọi người nhanh chóng thoát khỏi ảo cảnh.
Đồng thời, Chu Vinh Bân còn cảm thấy tinh thần của mình bị phản chấn một chút, có chút khó chịu trong giây lát, đây là hiệu ứng phụ của thanh tẩy.
Dị năng này của Khương Niên nghe thì có vẻ vô dụng, nhưng thực ra lại rất có thể tạo ra bất ngờ.
Sau khi bàn bạc xong kế hoạch, mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ.
Sau khi trở thành đội cứu viện của công hội chính thức, Trình Cảnh và những người khác bắt đầu thay phiên nhau làm đội tuần tra đêm như các tiểu đội khác.
Sau sự việc ở phòng 1805, Gia Hợp Uyển, số lượng đội tuần tra đêm hiện tại đã tăng lên đáng kể, và mỗi đội đều hành động tập thể.
Ít nhất cũng có năm người cùng nhau, mỗi đội tuần tra hai đến ba tòa nhà mỗi đêm.
Hoàng Thiến phải chăm sóc Tiểu Nhã, nên chuyện thức đêm đương nhiên giao cho đàn ông.
Mặc dù người được đăng ký trong tiểu đội 017 là Hoàng Thiến, nhưng đối với chuyện “đi làm thay” kiểu này, Chu Lệ với tư cách là người phụ trách chung, biết bọn họ đang chăm sóc một đứa trẻ, nên cũng nhắm mắt làm ngơ.
