Chương 6: Ôm đùi người cũ phải tích cực
Vì bị ảnh hưởng bởi ký ức và suy đoán chủ quan trước khi chết ở kiếp trước, Khương Niên có phần thành kiến, cho rằng Trình Cảnh mới ra quân đội, vừa bận học vừa bận sự nghiệp, chắc chắn vẫn độc thân...
Nhưng lỡ như không phải thì sao?
Cậu muốn ôm đùi là dựa vào việc bọn họ từng có một đoạn tình cảm, mới dám đường hoàng vô sỉ chạy tới, nhưng Trình Cảnh dựa vào đâu mà phải chấp nhận cậu chứ?
Cậu còn tư cách gì mà xứng với người tốt như vậy?
Quả nhiên, dù được trọng sinh thì đầu óc vẫn không đủ dùng, ngu ngốc hết chỗ nói!
Trong lòng thấy chua xót, nhưng Khương Niên không cảm thấy bất bình, thành thật chấp nhận sự thật bị ghét bỏ, nằm trên sofa suy nghĩ hồi lâu, rồi nhắn cho Trình Cảnh một tin:
[Xin lỗi anh Cảnh, vừa rồi là tôi đường đột, thật ngại quá. Vậy nhé, tôi không làm phiền anh nữa, nhưng có thể nhờ anh tìm giúp tôi một căn hộ thuê gần chỗ anh ở không? Trung tầng, hai phòng ngủ hoặc ba phòng ngủ đều được. Nếu có chuyện gì thì anh che chở cho tôi một chút là được. Tiền thuê đắt một chút cũng không sao.]
Không vào nhà ôm đùi được thì làm hàng xóm vậy, đến lúc đó Trình Cảnh tổng không đến mức thấy chết không cứu.
Chắc là đang bận, cho đến khi cậu ngủ dậy Trình Cảnh vẫn chưa trả lời.
Đã chiều tối, nhìn trang chat, với tâm thế ôm đùi phải tích cực, Khương Niên lại nhắn thêm hai tin:
[Anh Cảnh, anh ở khu nào? Anh không rảnh thì tôi có thể tự đi tìm.]
[Anh Cảnh anh Cảnh, bận xong chưa? Tôi mời anh ăn cơm nhé~]
Nhưng dù cậu nghiêm túc hay làm nũng bán ngốc, Trình Cảnh đều không trả lời.
Khương Niên cầm mã QR gọi món trong phòng, bỗng thấy chua xót, bèn gọi cho mình một phần cá chua cay.
Bây giờ cậu vừa chua vừa thừa thãi.
Cá chua cay rất ngon, nhưng càng ăn càng thấy chua xót, nước mắt đều trào ra, vì không muốn lãng phí, đành vừa khóc vừa ăn hết hai bát cơm với cá.
Cho đến khi nhân viên phục vụ phòng thu dọn khay, Trình Cảnh mới trả lời một tin:
[Không cần đâu, cậu tự ăn đi.]
Khương Niên xem đi xem lại, soạn mấy tin nhắn rồi lại xóa hết. Thôi, nhìn là biết cố tình không trả lời mấy tin trước, người lớn mà cứ hỏi cho cùng thì quá bất lịch sự.
Vậy thì tự mình đi tìm khu nhà thuê vậy, cùng thành phố là được, trong lúc suy nghĩ trong lòng đã có mục tiêu.
Tầm nhìn bỗng trở nên mờ đi, Khương Niên không biết tại sao nước mắt mình lại không có chí khí như vậy, muốn rơi là rơi, nhưng nghĩ đến kiếp trước Trình Cảnh ôm thân thể tàn tạ của cậu gào khóc thảm thiết, cậu lại thấy đau lòng.
Nếu cậu trọng sinh sớm hơn một chút thì tốt biết bao...
Cùng lúc đó, trong văn phòng của một tòa nhà thương mại, Trình Cảnh ngồi sâu trong ghế làm việc, cúi đầu xem một tập hồ sơ, vẻ mặt nghiêm túc đến mức có phần căng thẳng.
Trợ lý Hoàng Thiến ngồi trên ghế trước bàn làm việc của anh kiên nhẫn chờ đợi, mặc bộ vest công sở màu đen, búi tóc gọn gàng, mắt sáng răng trắng, trang điểm tinh tế, điển hình hình ảnh nhân viên văn phòng thành thị.
Khoảng hơn mười phút sau, Trình Cảnh gấp hồ sơ lại, ngẩng đầu lên:
"Tất cả tội phạm tham gia buôn lậu và tiêu thụ hàng lậu đã bị bắt, phía chính phủ đã thu lưới, nhiệm vụ bảo an bên chúng ta coi như hoàn thành. Khi nào Dương Khải trở lại?"
Hoàng Thiến nhìn anh với vẻ mặt vi diệu, trả lời:
"Bên em có sắp xếp hai mốc thời gian, một là ngày mốt, một là năm ngày sau. Anh ấy chọn năm ngày sau, nhưng quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc vào anh, dù sao anh cũng phải cùng anh ấy về Bắc Thị một chuyến, đến trụ sở báo cáo rõ ràng với sếp về lần ủy thác này."
Trình Cảnh liếc nhìn điện thoại rồi quyết định:
"Ngày mốt đi, đi sớm về sớm."
Nếu không cần thiết thì anh cũng chẳng muốn đi. Lần này Khương Niên đến khiến anh có cảm giác là lạ, anh không yên tâm, đây là trực giác nghề nghiệp.
Cho nên nói, ủy thác hợp tác với chính phủ đúng là phiền phức, rõ ràng là đối phương tìm tới, cuối cùng các loại thủ tục báo cáo, phiền đến mức người ta phát ngán, mà lại không thể từ chối.
Hoàng Thiến nhún vai:
"Cái này anh phải tự nói với Dương Khải, cậu thiếu gia đó muốn ở bên anh thêm vài ngày đấy..."
Dương Khải không chỉ là gián điệp chính phủ, nghe nói còn là con nhà có bối cảnh.
Trình Cảnh ngẩng lên nhìn cô, đánh giá:
"Trợ lý Hoàng, tôi phát hiện dạo này cô nói chuyện cứ bóng gió mãi."
Hoàng Thiến là bạn đại học của anh, hồi đi học còn ngổ ngáo hơn con trai, sau này vượt qua kỳ thi của trụ sở Bắc Thị trở thành trợ lý của anh. Nhìn thì như bình hoa, nhưng năng lực thực tế tỉ lệ thuận với ngoại hình, đàn ông bình thường không theo kịp.
Lần này anh trực tiếp hợp tác với nhân viên chính phủ, Dương Khải làm gián điệp chính phủ, dựa vào nghiệp vụ bảo an của bọn họ len vào bên trong một tập đoàn buôn lậu xuyên quốc gia, trong thời gian đó giả vờ là người yêu của anh.
Vốn chẳng có gì, nhưng gần đây Hoàng Thiến không biết bị cái gì kích thích mà cứ nói bậy bạ.
Hoàng Thiến xòe hai tay:
"Bóng gió gì chứ, em đây là quan tâm xem anh góa vợ hai năm rồi có chuẩn bị cưới vợ mới không đó."
Trình Cảnh nghiến răng: "Cút!"
Hồi đó bị Khương Niên đá, anh đổi thông tin tài khoản mạng xã hội thành "góa vợ", thành trò cười trong nhóm bạn thân, nhất là con đàn bà này cười to nhất.
"Đừng dữ vậy mà..."
Người phụ nữ vừa nói vừa tò mò xích lại gần:
"Chủ yếu là Dương Khải dạo này cứ hỏi em về anh hoài, nên em đang nghĩ, mấy tháng sớm tối ở bên nhau, hai người không phải là giả vờ thành thật luôn rồi chứ?"
Trình Cảnh trừng mắt nhìn cô:
"Bịa chuyện chỉ cần cái miệng đúng không? Cô bịa chuyện về nhân viên chính phủ là muốn ăn cơm tù đấy, hiểu chưa?"
Đúng là linh tinh, càng già càng mất dạy!
"Nhưng em thấy Dương Khải đúng là thích anh, không giống diễn đâu, trực giác phụ nữ chuẩn lắm."
Hoàng Thiến ngồi thẳng lại, giọng chắc nịch, giống hệt mấy tên đầu não truyền giáo rửa não.
Trình Cảnh chán ghét phẩy tay:
"Thôi được rồi, cô lui ra đi. Sau khi xong nhiệm vụ này có một tháng nghỉ phép có lương, mau đi yêu đương đi, hormone sắp bùng nổ rồi kìa."
Hoàng Thiến không nhúc nhích, nhìn chằm chằm anh, một lúc sau đổi vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
"Nếu Dương Khải thật sự thích anh, anh định xử lý thế nào? Xử lý không khéo, có thể ảnh hưởng đến hợp tác sau này của chúng ta với chính phủ."
Trình Cảnh không chút suy nghĩ, mở miệng nói ngay:
"Giết hắn."
"..."
Cô trợ lý lanh lợi hiểu ý đứng dậy:
"Là thần thiếp lỗ mãng rồi, tình yêu thuần khiết vô địch."
Nói xong uyển chuyển rời đi.
Cửa văn phòng đóng lại, Trình Cảnh mới cầm điện thoại nhắn lại cho Khương Niên:
[Qua hai ngày anh đi công tác, khoảng một tuần mới về, cậu vẫn nên ở khách sạn thì tốt hơn.]
Một lúc sau Khương Niên mới trả lời, chỉ có ba chữ:
[Ồ, cảm ơn.]
Nhìn chằm chằm trang chat, Trình Cảnh cảm thấy đối phương có lẽ hơi không vui, nhưng tình huống bên anh đặc biệt, đợi đi công tác về rồi nói sau.
Hơn nữa, mới gặp lại, anh hơi treo thằng nhóc khốn kiếp này một chút cũng không sao nhỉ?
Nghĩ vậy, anh dùng quyền hạn bảo an liên hệ với khách sạn, dặn họ để ý Khương Niên nhiều hơn.
Sắp xếp xong xuôi, anh cũng đứng dậy rời văn phòng, Dương Khải vừa khéo nhắn tin nói đã đợi dưới lầu.
