Chương 7: Triệu Minh
“Bọn tôi ở đây tổng cộng chỉ có tám người phụ nữ, trong đó năm người đã già cả, chẳng còn tác dụng gì. Cô ta vừa đến đã giết mất một người đang dùng được, chuyện này tính sao đây?” Lão đại của khu tụ cư vừa cười vừa hỏi Triệu Minh và Lý Kha.
Lý Kha vừa làm loạn một trận, tinh thần đã tiêu hao rất nhiều. Cô lúc này cúi đầu không lên tiếng, để mặc Triệu Minh xử lý.
Triệu Minh đang vội đi. Thời buổi này, mạng người nhiều khi còn không bằng một con chuột. Anh lên tiếng hỏi: “Anh muốn sao? Thức thời chút, bọn tôi còn phải đi gấp.”
Lão đại kia vốn chỉ muốn đòi thêm chút lợi, vội cười nói: “Anh ơi, cho thêm nửa can xăng, tôi cũng không dám đòi nhiều, thật sự đang rất cần thứ này.”
Lục Tình không nhịn được, cười lạnh nói: “Chỉ vì một con đàn bà chết mà đòi nửa can xăng, còn bảo không dám đòi nhiều, nghĩ hay quá nhỉ! Nửa lít, anh lấy thì lấy, không lấy thì thôi!”
Lão đại kia thấy Triệu Minh nghe vậy mà không lên tiếng, cũng biết không thể đòi thêm được lợi gì, đành gật đầu: “Được, nửa lít thì nửa lít, coi như làm bạn. Sau này đi qua đây, anh em cứ ghé chơi.”
Trương Duy xuống xe đổ thêm cho họ một chai nhỏ xăng, xe mới nổ máy chạy đi được.
Lý Kha thấy có người đang lột quần áo trên xác Trần Kiều Kiều, nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, trong lòng không hề gợn chút cảm xúc nào.
Trần Kiều Kiều từ lúc nhận ra cô và giữ cô lại, đã đầy toan tính. Còn tình cảm giữa Lý Kha và những kẻ được gọi là người thân này, từ hai năm đầu khi tận thế mới bắt đầu, đã dần chỉ còn lại hận thù.
Đến bây giờ, hận cũng không còn, chỉ còn sự tê dại.
Người ta bây giờ vì mưu sinh mà bất chấp thủ đoạn. Tình cảm, đối với những kẻ đang vật lộn dưới đáy xã hội như họ, chỉ là dục vọng đê tiện được biến hóa từ sự trống rỗng mà thôi.
Lý Kha nghĩ vậy, muốn hồi tưởng lại dáng vẻ xinh đẹp của Trần Kiều Kiều trước tận thế, nhưng ký ức chỉ còn mơ hồ, chỉ còn lại khuôn mặt đầy sẹo lở loét và giọng nói khàn đặc của hai ngày nay.
Không biết cô ta đắc tội với ai mà bị hủy hoại khuôn mặt đến mức đó.
Triệu Minh thấy Lý Kha dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần, trông rất mệt mỏi, nghĩ đến sự mềm mại vừa rồi của cô, liền thử vươn tay, nửa ôm lấy vai Lý Kha, để đầu cô tựa vào vai mình.
Lý Kha ngước mắt nhìn anh một cái, rồi ngoan ngoãn dựa vào, tiếp tục nghỉ ngơi.
Lục Tình lại không thể chịu nổi cảnh tượng trước mắt. Cô ta đã nói Lý Kha là loại đàn bà thích dụ dỗ, giả vờ lạnh lùng mà!
“Minh ca, cô ta là người của lão đại Khâu, bây giờ anh làm vậy với cô ta không thích hợp đâu?” Lục Tình cố nén giận, cứng nhắc lên tiếng.
Triệu Minh thản nhiên nói: “Tôi là anh hai của Kha Kha, con bé đang bị thương, tôi chăm sóc em gái một chút thì có gì không thích hợp?”
Chỉ cần đội ngũ này chưa tan rã, Triệu Minh vẫn là lão đại. Bốn người ở đây cộng lại cũng không phải đối thủ của anh, nên anh chẳng có gì phải kiêng dè.
Hơn nữa, tuy bây giờ họ bị lão đại Khâu đè nén, nhưng hai người duy nhất mà lão đại Khâu để mắt tới chỉ có Lý Kha và anh. Còn Lục Tình, Diệp Phong, Trương Duy chỉ là kèm thêm.
Mãi đến khi trời sáng hẳn, xe lại chạy thêm hơn một tiếng dưới ánh nắng ban mai, mới đi vào một cái hang nhỏ ven đường rồi dừng lại.
Lý Kha đã mở mắt. Nói cho đúng, cái hang này không phải là hang động, mà là một căn phòng bị đất vùi lấp sau trận động đất, một bức tường đã đổ, giờ lại thành nơi nghỉ ngơi tránh nắng khá tốt.
Triệu Minh mở cửa xe cho Lý Kha, đỡ cô xuống: “Chỗ này bọn anh phát hiện lúc đến, vừa hay có thể nghỉ ngơi cả ngày. Đợi đến chiều tối, nắng dịu bớt, chúng ta lại lên đường về.”
Lý Kha không đáp. Chân cô đau dữ dội mỗi bước đi. Triệu Minh nhận ra sự đau đớn của cô, liền nói: “Em cứ dựa vào xe đi, anh trải đệm ngủ ra, lát nữa em có thể nằm nghỉ một lúc.”
Lý Kha lúc này mới gật đầu. Triệu Minh cùng mọi người dỡ hành lý, Lý Kha để ý thấy trong cốp xe còn hai can dầu mười lít, nhưng không thấy đồ ăn thức uống.
Tuy nhiên, Lý Kha biết những thứ đó đều đựng trong ba lô của họ, và đã bị Lục Tình mang xuống xe từ lâu.
Lý Kha thầm tính toán, nếu ra tay bất ngờ, cô có thể giết được vài người.
Lý Kha có toan tính riêng, còn Lục Tình đang ngồi một bên nhìn cô với ánh mắt đầy hận ý, trong lòng cũng bắt đầu tính kế.
Trước đó, cô ta đánh lén Lý Kha, nghĩ đến tính cách cứng đầu của cô, liền nghĩ rằng dù có đem cô dâng cho lão đại Khâu, chắc chắn cô cũng sẽ bị tra tấn một trận thê thảm.
Nhưng bây giờ, Lý Kha đột nhiên thay đổi tính nết, Lục Tình chợt thấy mình đã nghĩ sai. Nếu Lý Kha thực sự chiếm được lòng lão đại Khâu, tuyệt đối sẽ không tha cho bọn họ.
Lý Kha vừa ngẩng đầu, liền đối diện với ánh mắt của Lục Tình, đầy vẻ kinh nghi và toan tính. Lục Tình không ngờ Lý Kha đột nhiên nhìn sang, trái lại thấy chột dạ, vội quay đầu đi.
Triệu Minh đến đỡ Lý Kha đến chỗ đệm ngồi xuống. Lý Kha nhịn đau ngồi xuống, nói với Triệu Minh: “Em khát nước, cũng đói bụng, mau kiếm gì cho em ăn đi.”
Triệu Minh nghe Lý Kha nói vậy, tâm trạng vui vẻ hẳn lên, cười nói: “Được, được, anh làm ngay bây giờ.”
“Diệp Phong, Trương Duy, hai đứa ra ngoài xem thử, tìm được chút củi khô hay nhiên liệu gì không, lát nữa đun nước uống.” Triệu Minh nói với hai người vừa che xe xong.
Lục Tình ngồi trên tấm đệm khác ở bên cạnh, nhìn Triệu Minh và Lý Kha tương tác, trong lòng tức giận, chỉ sợ mình sẽ lại bộc phát. Cô ta liếc Lý Kha một cái, đứng dậy, đi theo Diệp Phong và Trương Duy ra ngoài.
Triệu Minh không ngăn cô ta. Cô ta ra ngoài cũng tốt, tránh lại cãi nhau với Kha Kha, mà cũng tiện cho anh và cô có thời gian ở riêng.
Triệu Minh lấy từ trong ba lô ra một gói bánh quy nhỏ đưa cho Lý Kha. Lý Kha nhận lấy nhưng không ăn, đưa tay gạt mái tóc mai hơi ướt trên trán ra sau.
“Anh hai, lấy khăn mặt thấm chút nước, em muốn lau mặt và cổ.” Lý Kha không khách sáo đưa ra yêu cầu.
Triệu Minh cười nhìn cô một cái, đi lấy khăn mặt. Anh đặt một cái chậu nhỏ dưới đất để hứng nước, tránh lãng phí một giọt nào, rồi nhúng khăn vào chậu nước, vắt hơi ráo, đưa cho Lý Kha.
Lý Kha, dưới ánh mắt dõi theo của Triệu Minh, từ từ lau từ trán xuống cằm, rồi tiếp tục xuống dưới.
Thấy ánh mắt Triệu Minh ngày càng nguy hiểm, Lý Kha mới đột nhiên lên tiếng: “Anh hai, anh cứ nhìn em mãi làm gì? Chẳng lẽ em gái anh xấu đi rồi à?”
“Sao có thể? Trong lòng anh, Kha Kha luôn là người đẹp nhất.” Triệu Minh thành thật nói.
Mấy năm nay Lý Kha gầy hơn trước, nhưng dù vậy, so với những người phụ nữ khác trong căn cứ, cô luôn giữ mình trong sạch, tự lập tự cường, nên vẫn luôn thu hút hơn.
Huống hồ, Lý Kha thực sự xinh đẹp. Dù hoàn cảnh bây giờ tồi tệ, nhưng nét đẹp của cô không bị thời tiết khắc nghiệt làm hao mòn bao nhiêu.
Tất nhiên, đó cũng là nhờ năng lực của Lý Kha không tồi, phần lớn thời gian cô chỉ lộ ra đôi mắt, mới có thể bảo vệ bản thân đến tận bây giờ. Dù vậy, từ sau tận thế, cuộc sống của Lý Kha phần lớn vẫn là chạy trốn.
Căn cứ Tân Thành, cô cũng chỉ mới an ổn được gần hai năm, rồi lại không sống nổi nữa.
Triệu Minh nhìn động tác của Lý Kha, cảm thấy cô không hề từ chối, liền ngồi xuống sát bên cô. Lý Kha thuận thế dựa vào người anh, nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài hỏi: “Anh hai, anh thật sự muốn đem em dâng cho lão đại Khâu sao?”
Triệu Minh ôm Lý Kha vào lòng, áp sát vào lưng cô, nghe cô nói vậy, trong lòng cũng có chút buồn bực: “Kha Kha, lão đại Khâu là địa đầu xà ở trên, tay ông ta còn có vũ khí, chúng ta không đối phó được đâu.”
Lý Kha đặt tay lên tay Triệu Minh, khiến cơ thể mình trong lòng anh trở nên mềm mại hơn: “Anh hai, e là Lục Tình sẽ không để anh đem em đến chỗ lão đại Khâu đâu. Bây giờ chắc cô ta đang bàn với Diệp Phong và Trương Duy xem làm sao giết em đấy.”
Triệu Minh lúc này đã có chút mê muội, anh ngửi cổ Lý Kha, hơi thở trở nên nặng nề, đáp: “Sao có thể? Việc này ban đầu là do cô ta đề xuất mà.”
Lý Kha đã phải chịu đựng gã đàn ông thối tha này một lúc lâu, nghe Triệu Minh nói vậy, liền đẩy anh ra, ngồi thẳng dậy.
