Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh: Đoạn Tuyệt Tình Thân, Điên Cuồng Tích Trữ > Chương 93

Chương 93

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 93 có bản audio.

Chương 93: Sóng thần!

 

Bạch Ưng quả thực đã tra được một số tin tức liên quan: các nhà tư bản phương Tây đã liên kết với chính quyền địa phương, đang phát triển một dự án mới tầm cỡ thế giới, đó là đào bới để tìm ra thế giới thứ hai của Trái Đất.

 

Đám điên rồ này cho rằng tài nguyên trên mặt đất đã bị khai thác đến mức tận cùng, nhưng thế giới bí ẩn dưới lòng đất chưa được khám phá mới là tương lai của nhân loại. Chúng đã khoan rất nhiều cọc sâu trong lòng đất, ở Thái Bình Dương cũng có vài chỗ, còn cụ thể bao nhiêu thì không rõ.

 

Bạch Ưng cũng chỉ tra được đến đó, muốn biết thêm thì hắn cũng không thể đi sâu hơn. Tuy nhiên, Cục An ninh Tung Của không hề nghi ngờ việc đám điên rồ ở thế giới phương Tây sẽ làm ra chuyện như vậy.

 

Họ đã bí mật chất vấn các quốc gia liên quan, yêu cầu họ dừng mọi hành vi gây hại cho Trái Đất, nhưng rõ ràng, phía bên kia vẫn như thường lệ giả ngu giả ngơ không thừa nhận, mặt dày đến mức tột cùng.

 

Ngăn cản ư? Căn bản không thể ngăn cản, đối phương nhất quyết không thừa nhận, mà họ lại đang làm chuyện trong lãnh thổ của họ, phía Tung Của dù muốn cưỡng chế ngăn cản cũng rất khó làm được.

 

Đến nước này, dù có thảm họa lớn xảy ra hay không, Tung Của cũng phải chuẩn bị ứng phó từ trước để giảm bớt tổn thất.

 

Trong nước, Tung Của đã sớm tổ chức một nhóm chuyên gia, dựa theo lời tiên tri về ngày tận thế để tính toán ra khu vực trú ẩn và lộ trình di tản tốt nhất. Giờ đây tin tức đã xác nhận thêm phần nào, họ liền nhanh chóng hành động.

 

Đồng thời, chính quyền Tung Của cũng gửi thông tin liên quan cho vài nước bạn, còn họ có coi trọng hay không thì tùy thuộc vào sự sắp xếp của chính quyền nước đó.

 

Căn nhà mới của Lý Kha ở thành phố N được sửa sang rất đẹp, cửa ra vào và cửa sổ đều dùng loại vật liệu chống nổ tốt nhất trên thị trường, tính an toàn và bảo mật đều rất tốt.

 

Lý Kha mua ba tầng liền nhau từ tầng 18 đến tầng 20. Ở thang máy, Lý Kha trực tiếp yêu cầu ban quản lý cài đặt chỉ dừng ở tầng 18, và tầng 18 cũng được lắp khóa thang máy, ngoài Lý Kha là chủ hộ ra thì không ai lên được. Tầng 19 và 20 tạm thời bị phong tỏa.

 

Cầu thang bộ thì có thể lên tận tầng thượng, nhưng cửa an toàn từ tầng 18 đến 20 đều được gia cố đặc biệt và khóa riêng, không phải chủ tầng thì không thể mở khóa vào được.

 

Phòng ở tầng 18, một nửa dùng để chứa đồ ăn nhanh, một nửa dùng cho sinh hoạt hằng ngày. Tầng 19 làm nhà kính trồng trọt, tầng 20 được bố trí thành phòng vui chơi cho thú cưng. Bên trong các tầng được thông với nhau, có cầu thang và thang máy.

 

Lý Kha không định cho Bọn Ngốc và những con vật khác xuất hiện trước mặt mọi người. Trong ngày tận thế, những con vật nhỏ này rất khó sống sót. Lý Kha có thể tự mình nuôi chúng, nhưng không thể yêu cầu những người đang đói khát bên ngoài cũng phải thân thiện với chúng. Rốt cuộc, để sống sót trong tuyệt cảnh, mỗi người có một con đường khó khăn riêng, khó mà phân định đúng sai.

 

Chỉ hy vọng rằng, ở kiếp này đã có sự chuẩn bị, mọi thứ có thể không còn gian nan như trước.

 

Mặt trời ngày càng gay gắt, dù có cảnh báo thảm họa đặc biệt lớn, người dân thành phố N vẫn sống và làm việc bình thường, chỉ là ở ngoại ô và những vùng đất trống, xuất hiện thêm nhiều lều trại trú ẩn đơn sơ.

 

Người ta khó rời bỏ quê hương, những ai có điều kiện thì đã sớm tìm được chỗ tránh, còn những người không có điều kiện thì động tác có phần chậm hơn, chẳng muốn bỏ lại thứ gì, đợi đi cùng xe di tản của nhà nước.

 

Vụ thu hoạch mùa hè còn vài ngày nữa, nhưng lúc này, máy gặt trên đồng đã bắt đầu hoạt động. Người dân tuy xót xa, nhưng đây là lời kêu gọi của nhà nước, mà lương thực thu hoạch được nhà nước cũng sẽ thu mua với giá cao, mọi người được trấn an nên nhanh chóng phối hợp.

 

Sau khi sắp xếp lại căn nhà mới, Lý Kha xách hai bao thuốc lá ngon, một thùng rượu ngon đến nhà quản lý tòa nhà. Trước đây khi mua nhà, vì chuyện sửa chữa, Lý Kha đã tiếp xúc với người quản lý này vài lần, ông ta là người khá hiểu chuyện đời.

 

Lý Kha tìm ông quản lý không có việc gì khác, chỉ muốn nhờ ông ta sắp xếp cho mình một công việc trong tòa nhà, làm nửa ngày, tiền lương không quan trọng, chỉ muốn tìm một công việc nhẹ nhàng, không phải chịu uất ức, gần nhà.

 

Ông quản lý là người biết điều, nhận thuốc rượu xong chẳng hỏi gì, liền sắp xếp cho Lý Kha một chân bảo vệ tuần tra, không có cấp trên trực tiếp, có việc thì liên lạc trực tiếp với ông quản lý, mỗi ngày chỉ làm nửa buổi, không cần chấm công, thấy thế nào thì làm thế ấy.

 

Ông ta đưa cho Lý Kha hai bộ đồ bảo vệ mới, một xâu chìa khóa tòa nhà, một bộ đàm của tòa nhà, lương một tháng hai nghìn tệ, Lý Kha chỉ lấy năm trăm, còn một nghìn năm trăm sẽ chuyển vào tài khoản của ông quản lý.

 

Hai bên đều rất hài lòng với sự sắp xếp của nhau. Trong mắt ông quản lý, Lý Kha chỉ là một tiểu thư nhà giàu thích chơi bời, mua một lúc ba tầng nhà lớn như vậy thì thiếu gì hai đồng tiền lương ấy? Chẳng qua là cuộc sống nhàm chán, tìm việc nhẹ nhàng cho khuây khỏa.

 

Còn với Lý Kha, cô chỉ muốn len vào nội bộ tòa nhà, để có thể biết trước mọi thông báo và thay đổi mới trong tòa nhà.

 

Hiện tại, Lý Kha cố tình bôi đen da vài tông, trên mặt còn tẩm nhiều tàn nhang, tóc cắt ngắn sát da đầu, trông cứng cỏi như một thằng con trai. Cô cao 1m78, mặc đồ bảo vệ trông cũng khá bảnh.

 

Nhịp sống của Lý Kha cuối cùng cũng chậm lại. Mỗi sáng, cô ở trong nhà luyện đao, đánh quyền, hoặc lấy ra một món vũ khí từ trong không gian để nghiên cứu, luyện độ chính xác.

 

Chiều xuống, cô xuống lầu dạo quanh khu chung cư. Dạo gần đây, khu chung cư có thêm nhiều người chuyển đến, có người mua nhà để ở, có người thuê trọ tạm thời.

 

Mỗi ngày, cư dân trở về khu chung cư đều tay xách nách mang, ai nấy đều tích trữ ít nhiều đồ đạc cần thiết trong nhà. Người dân Tung Của vốn có tâm lý tích trữ và ý thức phòng bị rất sâu sắc.

 

Tin tức trên báo chí hằng ngày đều đưa tin về việc toàn dân đồng lòng, các tỉnh thành trong nước đều hết sức hỗ trợ, an cư cho những người bạn láng giềng đến tránh sóng thần. Tất nhiên, trên mạng cũng có nhiều ý kiến không đồng tình.

 

Các nước gần biển khác và thành phố của họ chẳng có động tĩnh hay cảnh báo gì, sao chỉ mỗi nước mình lại làm ầm ĩ lên thế, điều binh khiển tướng, đừng để người ta chê cười...

 

Thậm chí còn có những thuyết âm mưu như Tung Của sắp nội chiến, hay Tung Của chuẩn bị nổ biển gì đó lan truyền trên mạng, nhưng nhanh chóng bị dập tắt. Những chuyện vô căn cứ làm dao động lòng dân, tất nhiên không thể dung thứ.

 

Còn nước ngoài bàn tán, bôi nhọ thế nào thì kệ, dù sao bây giờ, thà tin là có, còn hơn là không có.

 

Ngày cuối cùng của thời gian đếm ngược kết thúc, người ta lại chờ đợi thêm một ngày cuối cùng, vẫn là biển lặng gió êm. Nhiều người dân ở khu trú ẩn tạm thời không khỏi than phiền.

 

Trên trời trăng sáng sao thưa, rõ ràng ngày mai thời tiết cũng không đến nỗi nào, làm gì có dấu hiệu gì của một trận sóng thần sắp ập đến.

 

Lý Kha và giới quân chính Tung Của, cùng các nước khác nhận được thông báo, cũng đều có tâm trạng phức tạp.

 

Không đến thì tốt, nhưng nếu thật sự không đến, thì những chuẩn bị của mình cũng có phần buồn cười. Điều quan trọng nhất là, bây giờ nó không đến, không có nghĩa là sau này nó sẽ không đến. Đám điên rồ kia vẫn tiếp tục hành động, sớm muộn gì cũng có đại họa ập đến.

 

Cứ như một thanh đao treo trên đầu, hôm nay không rơi, tuy thở phào một hơi, nhưng tâm trạng vẫn không thể buông xuống, thật xui xẻo!

 

9 giờ 20 phút, tất cả các đài truyền hình bắt đầu phát sóng cảnh tượng trận sóng thần khổng lồ ở Thái Bình Dương bùng nổ. Điều đáng đến cuối cùng cũng đã đến, giống như Trái Đất đột nhiên nổ tung, những con sóng cao hàng nghìn mét gào thét dựng lên, hình ảnh truyền hình từ vệ tinh dường như bị rung lắc trong một khoảnh khắc.

 

Tất cả mọi người trước màn hình đều sững sờ, nhìn những con sóng thần từng đợt từng đợt lao vào đất liền, mặt đất như một khối bọt biển mất đi chỗ dựa, chấn động dữ dội.

 

Con người trở thành những con kiến bé nhỏ, sinh mạng, nhà cửa, cây cối và đất đai đều bị sóng biển vô tình nuốt chửng, nhấn chìm.

 

Đây là những gì đang xảy ra ở nước ngoài, sóng thần đang lan rộng dữ dội. Tiếng còi báo động vang lên, loa phát thanh vang lên: “Đồng bào thân mến, sóng thần đang hướng về bờ biển của chúng ta, tiếp theo có thể sẽ có động đất, mọi người có thể tạm thời di chuyển ra ngoài trời, chờ đợi sóng thần hoàn toàn đi qua. Chúng ta đã có sự chuẩn bị tốt nhất, xin mọi người đừng hoảng loạn, trong thời khắc khó khăn này, chúng ta nhất định sẽ vượt qua an toàn.”

 

“Sau sóng thần, có thể sẽ có những ngày mưa liên tục, xin mọi người tạm thời ở trong nhà, chúng tôi sẽ theo dõi chặt chẽ sự thay đổi của thời tiết, chúng ta hãy cùng nhau chờ đợi mưa tạnh.”

 

Khoảng 11 giờ, Lý Kha và mọi người trong khu chung cư rời khỏi nhà, được cảnh sát thành phố hướng dẫn sơ tán đến khu vực an toàn tạm trú.

 

Đêm đó với mỗi người đều rất dài. Khoảng 7 giờ sáng, tiếng ầm ầm của mặt đất làm rung chấn màng nhĩ của tất cả mọi người, ngay sau đó là những đợt rung chuyển trời đất, mọi người đứng không vững đều sợ hãi nằm rạp xuống đất.

 

Dù không nhìn thấy sóng thần tấn công đất nước mình, nhưng nhiều người rời bỏ quê hương đến đây tránh nạn đều không kìm được mà khóc nức nở. Nghĩ đến ngôi nhà mà mình đã sống gần cả đời, rất có thể sẽ bị trận sóng thần này phá hủy, ai mà không đau lòng chứ?

 

Đợi đến khi trận động đất qua đi, mọi người bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm tin tức. Các vùng ven biển đều bị sóng thần nuốt chửng, trong và ngoài nước đều đưa tin về trận đại họa này.

 

Các đảo và quốc gia xung quanh Thái Bình Dương đều bị thiệt hại nghiêm trọng, nhiều hòn đảo nhỏ trực tiếp biến mất, nước R cũng chỉ còn một chút đất lộ ra trên mặt biển, lúc này đang kêu cứu các tổ chức quốc tế, nhưng tạm thời không ai đáp lại.

 

Ngày hôm đó, trận động đất đến từng đợt, lớn nhỏ tổng cộng năm đợt. Đến 5 giờ chiều, mặt trời bị mây đen che phủ, trời bắt đầu mưa.

 

Lý Kha đứng trong nhà kính, nhìn mưa bên ngoài, lòng vô cùng bình tĩnh. Cô vẫn luôn chờ đợi nó đến, cuối cùng cũng không cần phải nơm nớp lo sợ đón nhận nó nữa.

 

Ngày hôm sau, mưa vẫn còn, mặt đất đã hoàn toàn yên tĩnh. Lý Kha và nhiều người đã lần lượt trở về nhà.

 

Dù đã chuẩn bị chu đáo, nhưng trận đại họa này vẫn khiến một số người thiệt mạng. Một phần là những người không muốn rời bỏ nhà cửa, một phần là những khu vực bị ảnh hưởng bởi trận động đất mạnh. Ngay giữa đất liền phía Bắc Tung Của xuất hiện một vết nứt động đất khổng lồ, gây thương vong cho không ít người.

 

Những người ở ngoài trời, mỗi ngày đều được chính phủ phát vật tư, thuốc thang, đồng thời cũng trấn an tâm lý mọi người. Mưa dầm không thích hợp để trở về, mọi người hãy đợi thêm một chút.

 

Đáng tiếc, thứ chờ đợi không phải là trời quang mây tạnh, mà là trận sóng thần thứ hai, dữ dội hơn!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi