Lên lầu còn một cánh cửa nữa, qua đó mới vào vũ trường. Vũ trường rất rộng, vì chỉ bật đèn khẩn cấp nên ánh sáng rất mờ. Bên trong lác đác chừng mười mấy người ngồi, có nam có nữ, vài thi thể đẫm máu nằm ở góc.
Thằng tóc vàng vừa dẫn người vào đã chạy tới trước mặt gã đàn ông mặc áo đen ngồi ở quầy bar, cúi đầu khom lưng gọi một tiếng "đại ca".
Gã đàn ông đó trông hung dữ, mặt trái có một vết sẹo dài, tóc dài tới tận vai. Nghe thằng tóc vàng nói, hắn đưa mắt nhìn về phía Án Lẫm Xuyên và những người kia. Hắn dùng ánh mắt giống hệt thằng tóc vàng quét qua từng cô gái, suýt chảy nước dãi.
Án Lẫm Xuyên lạnh lùng bước lên chắn trước mấy cô gái, khiến mặt sẹo có phần thu lại. Hắn nhảy xuống quầy bar, đi tới trước mặt Án Lẫm Xuyên.
Hắn đưa tay ra, vừa nói vừa liếc về phía sau lưng Án Lẫm Xuyên: "Chào anh bạn, mấy người đã tới đây thì anh Sẹo đây đương nhiên hoan nghênh. Nhưng dù sao đây cũng là địa bàn của tôi..."
Án Lẫm Xuyên lạnh lùng nhìn hắn, không hề có ý bắt tay.
Khương Duyệt Ca vừa ra tới cửa đã có cảm giác khó tả. Cô nhìn khắp mọi người trong vũ trường một lượt, rồi lại nhìn vào bản đồ nhỏ. Ngoài những người trong vũ trường, trong phòng VIP không xa còn có hai người nữa.
Nhìn một lúc, lông mày Khương Duyệt Ca đột nhiên nhíu lại. Trên bản đồ nhỏ, cô thấy hai người trong phòng VIP, một trong số đó từ chấm xanh nhấp nháy rồi biến thành chấm đỏ, hơn nữa còn là chấm đỏ to hơn hẳn xác sống thường.
Cô lập tức đi tới sau lưng Án Lẫm Xuyên, nhỏ giọng nói: "Chỗ này không ở được, chúng ta phải rời khỏi đây ngay."
Án Lẫm Xuyên quay đầu nhìn Khương Duyệt Ca, đối diện với đôi mắt sáng của cô, anh lại không hề nghi ngờ lời cô nói.
"Đã là địa bàn của anh, vậy chúng tôi không làm phiền nữa." Án Lẫm Xuyên nói xong liền xoay người, "Đi thôi!"
Những người khác nghe thấy lời Khương Duyệt Ca, trong lòng dù không hài lòng nhưng Án Lẫm Xuyên đã nói đi thì họ cũng chỉ có thể đi theo. Mười mấy người vừa quay lưng đã nghe tiếng thét thảm thiết vọng ra từ phía sau.
Mặt sẹo còn muốn gọi người cản Án Lẫm Xuyên lại, nhưng vừa nghe tiếng kêu thì không kịp lo chuyện này nữa, vội dẫn đám đàn em lao vào phòng VIP.
Đợi khi họ xuống lầu, trời đã tối mịt. Không có đèn đường, muốn đi trong đêm gần như không thể. Hiện tại họ không có phương tiện di chuyển nào, nên trước hết phải tìm chỗ trú chân.
"Đi đường trên đi, dù sao cũng phải rời khỏi đây càng nhanh càng tốt." Khương Duyệt Ca nhìn địa hình, chọn con đường trên cùng. Thứ phía sau tốt nhất đừng đuổi theo, với thực lực của những người ở đây, e rằng không phải đối thủ của nó.
Cả nhóm chạy chưa được mười phút, nhờ Khương Duyệt Ca khéo léo né tránh mọi xác sống trên bản đồ suốt đường đi nên rất an toàn.
"Không được, không thể đi tiếp nữa. Đã không thấy đường rồi, đi tiếp sẽ nguy hiểm. Đây một khu chung cư, chúng ta vào tìm một căn phòng nghỉ tạm một đêm." Án Lẫm Xuyên nói.
Khương Duyệt Ca cũng không phản đối. Hiện tại đây là cách tốt nhất. Trong khu chung cư có thể sẽ có một hai con xác sống, nhưng họ có thể dễ dàng đối phó.
Trên cầu thang họ giết hai con xác sống, cuối cùng chọn một căn phòng ở tầng ba rồi bước vào. Căn phòng không lớn lắm, kiểu ba phòng ngủ hai phòng khách, trong nhà hơi bừa bộn, rõ ràng là chủ nhà rời đi rất vội vã.
Suốt đường lên lầu, Án Lẫm Xuyên và Tào Tĩnh Dương đã dùng đèn pin soi sáng. Đến khi vào phòng, xác nhận không có nguy hiểm, họ tắt đèn pin và ai nấy tìm chỗ ngồi xuống.
"Cho tôi mượn đèn pin một lát." Trong không gian chỉ nghe thấy tiếng thở dốc, bỗng vang lên giọng Khương Duyệt Ca.
Tào Tĩnh Dương ngồi ngay cạnh Khương Duyệt Ca, định đưa cho cô thì thấy phòng đã sáng lên, đèn pin của Án Lẫm Xuyên đã đưa tới tay Khương Duyệt Ca.
Tào Tĩnh Dương nhìn Án Lẫm Xuyên, cười không nói.
"Trương Phong, lại đây, tôi băng bó cho anh." Khương Duyệt Ca làm việc của mình như không có ai xung quanh. Những ánh mắt bất mãn, khinh thường trong bóng tối, đối với cô chẳng hề hấn gì.
Trương Phong đang tay che trán bỗng run lên, không ngờ Khương Duyệt Ca lại để ý thấy anh bị thương.
Khương Duyệt Ca lấy từ trong túi ra bông tăm và băng gạc. Án Lẫm Xuyên thấy cô một lúc không xoay sở kịp, liền chủ động cầm đèn pin giúp cô.
"Cảm ơn." Khương Duyệt Ca cười.
Án Lẫm Xuyên gật đầu không nói, nhìn cô nhẹ nhàng băng bó vết thương cho Trương Phong.
Băng bó xong cho Trương Phong, Án Lẫm Xuyên tắt đèn pin, căn phòng lại chìm vào bóng tối. Lúc này, tuy ai cũng rất mệt, nhưng không thể yên tâm nghỉ ngơi được.
"Khương Duyệt Ca, vừa rồi tại sao cậu lại bảo chúng ta rời khỏi vũ trường?" Thẩm Vy Vy rất bất mãn với quyết định của Khương Duyệt Ca. Trong lòng cô, Án Lẫm Xuyên mới là người dẫn đầu bọn họ. Bỗng dưng Khương Duyệt Ca chạy ra bảo đi là đi, rốt cuộc có ý gì?
"Trong vũ trường có thứ rất nguy hiểm." Người trả lời Thẩm Vy Vy là Án Lẫm Xuyên.
Anh vừa rồi cũng đã cảm nhận được, ngay khi họ xoay người rời đi. Mấy năm nay làm nhiều nhiệm vụ ngầm lẫn công khai, cảm nhận nguy hiểm đã trở thành bản năng.
"Là thứ gì? Lẽ nào bây giờ còn có thứ đáng sợ hơn xác sống sao?" Lưu Hân Tuyết hỏi.
"Không biết." Án Lẫm Xuyên không biết đó là thứ gì, chỉ biết nó chắc chắn nguy hiểm hơn tất cả xác sống anh từng thấy.
Khương Duyệt Ca lúc này chọn cách im lặng. Người ở đây còn chưa chấp nhận được xác sống, nếu nói với họ đó là xác sống tiến hóa, không biết họ sẽ nghĩ thế nào.
Mọi người im lặng một hồi, bỗng Trương Phong kêu lên "Ồ" một tiếng.
"Sao thế?" Khương Duyệt Ca hỏi.
Trương Phong kích động nói: "Hình như tôi có thể nhìn thấy mọi thứ, tôi có thể thấy rõ bày trí trong phòng."
Thị giác tiến hóa? Khương Duyệt Ca cầm túi lên ném về phía Trương Phong. Trương Phong lập tức đưa tay bắt lấy, "Tôi thực sự thấy được, cô không cần ném đồ vào tôi đâu."
Khương Duyệt Ca trong bóng tối không nhìn rõ, chỉ ước chừng biết vị trí của Trương Phong thôi.
"Đây là dị năng." Án Lẫm Xuyên nói: "Bao gồm không gian của Thẩm Vy Vy, sức mạnh của Vạn Lỗi, tất cả đều là sức mạnh tiến hóa của con người trong ngày tận thế."
Khương Duyệt Ca không ngạc nhiên khi Án Lẫm Xuyên nói ra những lời này. Chắc chắn là quân đội đã có tin tức, nhưng hiện tại những người này chỉ biết con người có cơ hội có được dị năng, mà không hiểu rõ về dị năng.
"Có phải ai cũng sẽ có dị năng không?" Có người hỏi.
"Không phải, thực tế chỉ có một phần rất nhỏ mới có dị năng."
"Vậy có phải có những dị năng này là có thể chống lại xác sống không?" Thẩm Vy Vy, người đã có dị năng, cảm thấy rất tự hào.
"Có lẽ vậy." Án Lẫm Xuyên nói: "Nếu thấy xác sống còn sợ đến khóc, thì dù có dị năng lợi hại đến đâu cũng vô ích."
"Xin lỗi, học trưởng Lẫm Xuyên, xin lỗi, em, em không cố ý, em sẽ cố gắng dũng cảm hơn." Tôn Giai Nhi biết Án Lẫm Xuyên đang nói mình, nhưng cô không muốn vậy đâu, mấy con xác sống kinh tởm đó, thấy là sợ rồi.
"Không sao đâu Giai Nhi, chỉ cần chúng ta ngoan ngoãn theo anh trai là được." Án Lẫm Diệp ở bên cạnh an ủi.
Khương Duyệt Ca nhíu mày, không thích cách làm của Án Lẫm Diệp cho lắm. Sự dung túng của cô ta chỉ làm người ta không tiến bộ được. Nếu Tôn Giai Nhi không tiến bộ, thì hoặc hại chết chính mình, hoặc hại chết tất cả bọn họ.
