Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trùng Sinh: Một Đội Soái Ca, Giúp Tôi Xưng Bá > Chương 9

Chương 9

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 9 có bản audio.

Chương 009: Chiêu lớn

 

Khương Duyệt Ca lập tức vứt cung tên, cởi áo khoác quấn quanh tay trái, rồi nói với Án Lẫm Xuyên ở bên ngoài: “Đừng nổ súng bừa bãi, đừng gây tiếng ồn lớn, nó rất nhạy cảm với âm thanh, sẽ làm nó mất phương hướng.”

 

Án Lẫm Xuyên gật đầu, nhanh chóng cất súng, vừa định bảo mọi người đừng bắn, để Tào Tĩnh Dương một mình xử lý, thì thấy Khương Duyệt Ca đang lợi dụng mùi máu trên tay mình, cẩn thận dẫn con xác sống biến dị về phía giếng dầu.

 

Trạm xăng vừa đầy tiếng súng bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi. Con xác sống biến dị cũng vì mùi máu lúc gần lúc xa nên chậm chạp dùng khứu giác tìm kiếm.

 

Lúc này, mọi nghi ngờ của Án Lẫm Xuyên dành cho Khương Duyệt Ca đều hóa thành lòng khâm phục sâu sắc.

 

Nhìn mấy kẻ nhát gan dưới đất vẫn còn run rẩy chưa đứng dậy nổi, ý mỉa mai càng thêm rõ rệt.

 

Khương Duyệt Ca ra hiệu cho Tào Tĩnh Dương đang ở trên miệng giếng dầu, rồi nói bằng khẩu hình: “Tránh ra.”

 

Tào Tĩnh Dương vốn luôn tuân lệnh đội trưởng, lúc này thậm chí chẳng thèm nhìn Án Lẫm Xuyên, liền nhẹ nhàng bước chân, từ từ rời xa giếng dầu.

 

Tất cả mọi người nín thở, căng thẳng nhìn Khương Duyệt Ca dụ xác sống. Trên gương mặt nhỏ nhắn tinh tế của cô không hề lộ ra chút sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh đến khó tin.

 

“A, cứu với!” Ngay khi Khương Duyệt Ca sắp đến được giếng dầu, một tiếng thét chói tai xé toạc sự yên tĩnh của trạm xăng, con xác sống biến dị lập tức quay người nhảy vọt về phía đó.

 

“Mẹ kiếp!” Dù thần kinh căng thẳng đã được thả lỏng, Khương Duyệt Ca vẫn không nhịn được mà chửi một câu.

 

Tiếng thét hủy diệt mọi thứ này phát ra từ cửa trạm xăng. Thẩm Vy Vy và mấy người bị ba con xác sống thường đuổi vào trong trạm, năm con lợn đội lốt người chen chúc nhau, ai nấy đều oang oang xem ai la to hơn.

 

Cảm giác lúc này thật khó tả. Khương Duyệt Ca không nói nên lời, đành ngồi phịch xuống đất, xem liệu con xác sống biến dị có ra tay hạ năm mạng không.

 

Hạ năm mạng ư? Dĩ nhiên là không thể rồi, ít nhất Án Lẫm Xuyên sẽ không đứng nhìn, dù sao trong năm người đó có em gái ruột của anh ta là Án Lẫm Diệp.

 

“Tách ra ngay, đứng đó chờ chết à?” Án Lẫm Xuyên vừa nói vừa nhắm đầu con xác sống biến dị mà bắn, viên nào cũng trúng đầu nó.

 

Con xác sống biến dị bị hành động của Án Lẫm Xuyên chọc giận, liền quay đầu lao về phía anh.

 

Lúc này Thẩm Vy Vy và mấy người mới hoảng hồn nhận ra, lại bắt đầu một trận la hét mới. Dù ba con xác sống thường sau lưng đã bị xử lý, nhưng với họ, xác sống biến dị mới là thứ đáng sợ nhất từng thấy.

 

Dù vậy, ít ra họ đã bắt đầu “chấp hành” lời Án Lẫm Xuyên: họ chạy tán loạn trong trạm xăng, muốn tránh xa cửa ra vào, càng phải tránh xa con xác sống biến dị.

 

Tiêu Định Ngạn thoát chết trong gang tấc, tỉnh táo lại. Anh ta nhìn Khương Duyệt Ca đang ngồi xa xa, ánh mắt đầy biết ơn, nhưng cô ta cúi đầu chẳng thèm nhìn anh. Thế nên lòng biết ơn đành gác lại, anh liền chạy tới chỗ Án Lẫm Diệp, muốn tìm cho cô một chỗ an toàn.

 

So với bầu không khí im lặng đến không dám thở vừa rồi, bây giờ quả thực hỗn loạn. Tiếng súng, tiếng la hét, tiếng “hừ hừ” từ miệng con xác sống biến dị vang lên không ngớt.

 

Tuy hỗn loạn, nhưng cũng có một chút lợi ích: vì quá nhiều tạp âm, cộng thêm khắp nơi đều có người bắn nó, khiến nó mất phương hướng, không biết nên đi săn chỗ nào.

 

Tiêu Định Ngạn đã thành công tiếp cận Án Lẫm Diệp trong làn đạn, dĩ nhiên, còn có Tôn Giai Nhi luôn bám theo Án Lẫm Diệp. Anh kéo cả hai đến một chỗ gần Khương Duyệt Ca, anh luôn cảm thấy nếu lát nữa có nguy hiểm, Khương Duyệt Ca nhất định sẽ cứu họ.

 

Nếu không phải anh phải cùng Án Lẫm Xuyên đối phó xác sống biến dị, anh thà tự mình chăm sóc Án Lẫm Diệp.

 

“Các cô đứng ở đây, lát nữa nhớ nghe lời của anh Lẫm Xuyên.” Tuy Án Lẫm Xuyên không nói rõ kế hoạch đối phó xác sống, nhưng anh tin tưởng anh ấy, chỉ cần chú ý nghe chỉ thị là được.

 

“Vâng… các anh cẩn thận.” Án Lẫm Diệp dù mặt tái nhợt gần như trong suốt, vẫn lấy dũng khí gật đầu với Tiêu Định Ngạn.

 

Còn Tôn Giai Nhi, cơ thể cô run rẩy không ngừng, tóc đã thấm đẫm mồ hôi dính chặt vào khuôn mặt trắng bệch như người chết, cả người gần như đeo lên người Án Lẫm Diệp.

 

Khương Duyệt Ca nhìn hai kẻ dính như sam kia, mặt không cảm xúc. Cô hiểu ý của Tiêu Định Ngạn, nhưng anh ta cũng ngây thơ quá. Trong tình cảnh này, cô còn chưa chắc tự bảo vệ được mình, đâu có tâm trạng làm thánh mẫu?

 

Có suy nghĩ này không phải vì cô tiêu cực, mà tình hình trước mắt đang diễn ra như thế.

 

Mấy người Án Lẫm Xuyên đều đang bắn vào con xác sống biến dị, dù biết rõ làm vậy chẳng hề hấn gì nhưng vẫn tiếc từng viên đạn, lại chưa nghĩ đến khi hết đạn thì phải làm sao?

 

Tuy nhiên, may mắn thay, mấy tên bún thiu vừa nãy sợ ngã lăn ra đất, sau khi thấy Khương Duyệt Ca dũng cảm dụ địch, bỗng như có thêm can đảm đối chiến với xác sống biến dị, giờ đây đều đã đứng dậy.

 

Vấn đề mà Khương Duyệt Ca nghĩ tới, Án Lẫm Xuyên cũng nhanh chóng nhận ra. Nhưng lúc này súng của anh đã hết đạn, một người khởi đầu, những người còn lại cũng gặp tình cảnh tương tự.

 

Hết đạn rồi. Xác sống biến dị không còn chạy loạn nữa, cộng thêm những đòn tấn công vừa rồi từ khắp nơi đã chọc giận nó hoàn toàn, cuối cùng nó bắt đầu sử dụng chiêu lớn.

 

“Hừ hừ!” Con xác sống biến dị ngửa đầu gầm lên một tiếng với bầu trời, dù âm thanh không lớn, nhưng đủ khiến người nghe từ đáy lòng sinh ra sợ hãi.

 

Sau khi gầm xong, nó nghiêng đầu về phía Án Lẫm Xuyên mà phun ra một ngọn lửa lớn. Dù Án Lẫm Xuyên cảnh giác phi thường, phản ứng nhanh nhạy, vẫn bị ngọn lửa bất ngờ này đốt cháy quần áo. Anh lộn vòng ra sau, lăn một vòng trên mặt đất mới dập tắt lửa trên lưng.

 

Đúng vậy, đây mới là sự đáng sợ của xác sống biến dị: nó cao lớn, nhanh nhẹn, nó còn có ít nhất một loại dị năng trở lên. Còn tại sao trước đó không phun lửa? Có lẽ là không muốn phá hủy con mồi? Giờ đây nó hoàn toàn nổi điên!

 

Khi xác sống biến dị bắt đầu phun lửa, một đám người bắt đầu tứ tán chạy trốn, sợ khoảnh khắc sau sẽ bị nướng chín.

 

Thẩm Vy Vy mấy người vẫn vừa chạy vừa la hét, nhờ đó được xác sống biến dị đặc biệt ưu ái, nó cứ đuổi theo Thẩm Vy Vy và Lưu Hân Tuyết không buông, vì hai người đang nắm tay nhau chạy.

 

“Mấy cô tìm chỗ trốn, đừng lên tiếng. Những người còn lại làm theo kế hoạch cũ: Chu Gia Hòa, cậu bắn nó một phát, rồi tôi cùng cậu chạy về phía giếng dầu.”

 

“Được!” Chu Gia Hòa lúc này cũng không kịp sợ hãi. Mọi người đều hiểu rõ, nếu không hợp tác, tất cả sẽ chết.

 

Súng của Chu Gia Hòa còn hai viên đạn, nếu không có sự cố, kéo xác sống biến dị lên trên giếng dầu chắc là không vấn đề.

 

Tiếng súng vang lên, xác sống biến dị lại tìm được mục tiêu rõ ràng, ngừng phun lửa lung tung, lao về phía Chu Gia Hòa. Không ngờ Thẩm Vy Vy và Lưu Hân Tuyết lại ở đó, thấy cảnh này, Thẩm Vy Vy không kịp suy nghĩ đã la hét ầm ĩ.

 

“A! Nó, nó tới rồi! Làm sao đây, làm sao đây!” Thẩm Vy Vy nắm chặt tay Lưu Hân Tuyết, vì quá kích động và sợ hãi, cô ta còn nhảy cẫng lên tại chỗ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn