Chương 100: Tin lão đại, được trường sinh!
Phía thang máy, họ không dám dùng, dù sao cũng không biết thang máy bị xác sống phá hủy đến mức nào. Để đảm bảo an toàn, tất cả thang máy họ đều không động vào.
Về điều này, Trữ Hy Duệ hoàn toàn tán thành. Đến thời mạt thế, trừ khi thật cần thiết, thang máy có thể không đi thì đừng đi, nếu không thì đúng là lấy mạng mình ra đùa.
Thu thập xong tinh hạch, Trữ Hy Duệ thấy đám người dưới trướng không cần cô phải lo lắng, liền không quản họ nữa, mà dẫn ba con nhỏ tiến vào chế độ thu hoạch.
So với đám thuộc hạ phải khiêng vác, Trữ Hy Duệ nhẹ nhàng hơn nhiều. Tay cô vừa giơ lên, vật tư đã vào không gian xếp hàng ngay ngắn.
Thu được hơn nửa, số còn lại cô không động đến, vừa hay để dành cho người nhà từ từ chuyển.
Còn cô thì tiến thẳng đến khu B ngay bên cạnh.
Mọi người trong khu nhà ở của gia đình quân nhân thấy cảnh này, trong lòng vừa mừng vừa lo.
Vừa nãy Trữ Hy Duệ thể hiện uy lực, họ đều đã thấy. Có thể nói, một mình cô cùng ba thú cưng đã vượt qua cả đội ngũ của họ.
Sát thương đó, thực sự là khủng khiếp!
Hiện tại vị trí của họ là khu C, nếu Trữ Hy Duệ dọn sạch xác sống ở khu B rồi đến dọn chỗ họ, thì tốt biết bao.
Nhưng sợ nhất là, cô dọn xong xác sống rồi lại nói đó là địa bàn của họ, thì biết làm sao?
Như vậy, họ chờ đợi nửa ngày, chẳng phải luống công vô ích sao?
Thế nhưng rất nhanh, Trữ Hy Duệ đã cho họ câu trả lời.
Vừa nãy khu A xa quá, họ chỉ thấy được dáng vẻ oai hùng của Trữ Hy Duệ khi đại sát tứ phương. Nhưng khu B gần hơn nhiều, vì vậy mỗi lần cô giơ tay, một đống vật tư biến mất tăm, lập tức rơi vào mắt từng người.
Tất cả mọi người kinh ngạc đến nỗi quên cả lo lắng, chỉ há hốc mồm, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Vốn tưởng thế giới này đã đủ huyền ảo rồi: người lành lặn, từng người một, đều biến thành xác sống; người không biến dị, nhiều người cũng có dị năng. Những điều đó đã đủ đảo lộn nhận thức.
Nhưng không ngờ, trên người Trữ Hy Duệ còn nhiều chuyện huyền ảo hơn.
Chó và chồn tím thì khỏi nói, tuy thông minh khác thường, còn biết giết xác sống, nhưng rốt cuộc cũng có dấu vết mà suy luận.
Thế nhưng ai có thể nói cho họ biết, một cây liễu cắm rễ dưới đất, sao lại biết chạy biết nhảy, biết đánh người, biết giết xác sống...
Còn tuyệt hơn nữa là bây giờ, Trữ Hy Duệ chỉ cần giơ tay một cái, một đống đồ vật trong nháy mắt biến mất không thấy...
Người trẻ tuổi hơn thì còn đoán là dị năng hệ không gian, nhưng người lớn tuổi hơn, chưa từng đọc tiểu thuyết mạt thế, thì thực sự sốc đến nỗi đồng tử rung chấn...
Tuy nhiên, tiếp theo họ cũng không cần phải đau đầu về việc vật tư thuộc về ai nữa.
Trữ Hy Duệ đã sớm thay đổi chiến lược. Ở khu A, cô còn dọn sạch bãi chiến trường cho đội mình để họ yên tâm vận chuyển. Đến khu B, việc giết xác sống đều giao cho ba con nhỏ, còn Trữ Hy Duệ chỉ việc an tâm thu thu thu.
Chỉ khổ cho Lục Phóng và Kỳ Tinh Thần, lần đầu chính thức ra ngoài săn quái, xác sống giết chẳng được bao nhiêu, nhưng đầu lâu xác sống thì cạy đến mỏi tay.
Ban đầu, hai người nhìn thấy óc vàng và trắng, nôn khan hết đợt này đến đợt khác.
Thế nhưng gần một ngày cạy liên tục, họ dần dần bắt đầu thích nghi. Tuy vẫn còn cảm thấy khó chịu về mặt sinh lý, nhưng ít ra có thể nhịn được không nôn nữa.
Trữ Hy Duệ thu xong khu B, lại vòng một vòng lớn, trước tiên thu khu D, sau đó mới quay sang khu C.
Trịnh Gia Nghiệp ngay từ khi nhận ra Trữ Hy Duệ là người có dị năng hệ không gian, anh ta đã không còn ôm tâm lý may mắn nữa. Vì vậy, lúc Trữ Hy Duệ thu khu B, anh ta đã dẫn đội tổ chức tấn công.
Tiếc là xác sống ở tầng năm cũng chẳng ít hơn tầng sáu là bao, đều lên đến hàng nghìn.
Chỉ riêng một khu C, xác sống ít nhất cũng hơn bốn trăm con.
Vì vậy, dù Trịnh Gia Nghiệp và mọi người đã tung ra chiến lực mạnh nhất, nhưng tiến độ vẫn rất chậm.
Sau đó, cả đám người ở khu nhà quân nhân cứ trơ mắt nhìn Trữ Hy Duệ thu khu A, thu khu B, thu xong khu B lại thu khu D, thu xong khu D lại đến thu khu C...
Cuối cùng, cô thu xong hai phần ba khu C rồi, mà họ vẫn chưa đánh hết nổi một phần ba khu vực.
Nhưng lúc này Trữ Hy Duệ cũng dừng tay. Cô phất tay, ra hiệu với Trịnh Gia Nghiệp, ý bảo chỗ còn lại thuộc về họ.
Trịnh Gia Nghiệp nhận được ám hiệu, không biết nên cảm ơn đối phương hay là "hỏi thăm" đối phương mới đúng...
Đợi khi chiến trường của Trữ Hy Duệ được dọn dẹp xong, bên Mạnh Cảnh Thiên cũng đã hoàn tất.
Lúc này, người nhà nhìn Trữ Hy Duệ với ánh mắt trăm mối ngổn ngang.
Họ cảm thấy, lão đại căn bản không cần đến mấy kẻ kéo chân như họ. Một mình cô làm việc này, e rằng đã sớm xong việc rồi.
Chẳng qua cả đám họ bận rộn nửa ngày, còn không bằng lão đại chỉ làm một lúc...
Tất cả mọi người không khỏi rơi vào tự hoài nghi...
Cũng may họ không thấy cảnh tượng thây chất đầy đồng ở tầng sáu, nếu không e là sẽ càng hoài nghi nhân sinh hơn.
...
Bên Trữ Hy Duệ thu đội, đối diện Trịnh Gia Nghiệp và mọi người cũng gần như đồng thời thu đội.
Hai bên tình cờ lại gặp nhau ở quảng trường.
So về số lượng người, hai bên không phân cao thấp, nhưng so về số lượng vật tư, thì khác biệt một trời một vực.
Chưa kể số Trữ Hy Duệ đã thu, chỉ riêng số xe tải đã chất đầy, bên Mạnh Cảnh Thiên đã chất đầy tám xe tải lớn, còn bên Trịnh Gia Nghiệp thì chưa đầy ba xe.
Rõ ràng trước sau chỉ chênh nhau một tiếng đồng hồ, mà thu hoạch lại chênh lệch lớn như vậy.
Thấy sự so sánh này, sắc mặt của phe khu nhà quân nhân rõ ràng không còn dễ nhìn nữa.
Con người ta, sợ nhất là so sánh.
Nếu không thấy Trữ Hy Duệ dẫn đội thu được nhiều vật tư như vậy, có lẽ họ đã khá hài lòng với thu hoạch lần này của mình.
Nhưng đằng này lại có sự so sánh, họ cảm thấy ấm ức vô cùng.
Sau đó, một màn còn khiến họ ấm ức hơn nữa xảy ra: Trữ Hy Duệ lại giơ tay, tám xe vật tư đang xếp hàng liền biến mất dạng.
Rồi họ nghe thấy Trữ Hy Duệ lớn tiếng: "Xe vật tư đi đường không an toàn, tôi thu giúp các anh trước, đợi về nhà rồi giao lại cho các anh đăng ký sổ sách, tiện thể phân chia vật tư!"
"Ôi dồi ~~ Lão đại vạn tuế!"
"Lão đại quá đỉnh!"
"Lão đại, chị thật chu đáo!"
"Có lão đại, vạn sự đủ!"
"Tin lão đại, được trường sinh!"
"Có lão đại, thật hạnh phúc!"
Mọi người lại một trận tung hô nịnh hót, nghe đến nỗi Trữ Hy Duệ chỉ muốn ôm trán. Đám người này, rõ ràng ban đầu phong cách khá bình thường, mà sao mới theo cô có vài ngày, cứ như vừa được tẩy não từ một giáo phái nào đó?
Nhìn thế nào cũng thấy có chút điên cuồng trong người...
