Chương 33: Dọn dẹp trung tâm thương mại
Vương Lôi và Trương Minh cùng mọi người vừa xuống lầu đã thấy ba chiếc bè cứu sinh đậu dưới nhà, mặt mày hớn hở. Vương Lôi hưng phấn nói với Trương Minh: “Trương Minh, cậu dẫn người trông coi thuyền trước, tôi lên thông báo cho những người khác, thu dọn đồ đạc rồi chúng ta chuẩn bị ra ngoài tìm vật tư!” Trương Minh phấn khích gật đầu, quả là núi sông hết lối lại gặp làng, trời không tuyệt đường người!
Giản Ninh mặc kệ tình hình dưới lầu ra sao, ba người về phòng, theo số lần chiến đấu tăng lên, sự phối hợp càng ngày càng ăn ý. Chương Thành nói: “Hôm nay cũng coi như là cảnh cáo cho những kẻ rình mò, để bọn chúng biết đường mà tránh, khỏi phải mù quáng đến gây chuyện với chúng ta!” Giản Ninh gật đầu: “Thu dọn đi, lát nữa chúng ta ra ngoài, tiếp tục thu thập tinh thạch.”
Chỉ trong vòng một ngày, mực nước lại hạ xuống không ít, thời tiết cũng càng thêm mát mẻ. Giản Ninh mím môi, đợt rét sắp đến rồi, không biết lần này nhờ có quân đội cảnh báo, liệu có còn như kiếp trước, chết cóng nhiều người như vậy không.
Giản Ninh ba người ngồi bè cứu sinh, rong ruổi xung quanh, mục đích chính của họ là săn giết tang thi, thu thập tinh thạch, tiện thể rèn luyện dị năng.
Phía Giản Ninh thì tiến hành có trật tự, còn phía Tần Tu Triết cũng đang giằng co với căn cứ. A Vỹ có chút tức giận: “Đại ca, mấy tên quan chức trong căn cứ quá đáng thật, lũ khốn nạn đó, mặt mũi nào mà ăn bớt đồ tiếp tế của chúng ta, còn bắt chúng ta đi liều mạng cho chúng?”
Tần Tu Triết cũng mặt mày u ám, môi mỏng mím chặt, im lặng không nói. Tiêu Tình cũng đầy vẻ phẫn nộ: “Đại ca, làm sao bây giờ?”
Tần Tu Triết đôi mắt đen khẽ cụp xuống, che giấu sát ý trong mắt. Tần Tu Triết: “A Kim, Mập, hai người ở lại cùng Tiêu Tình và Tiểu Vũ, đợi tôi về.” Giọng nói lạnh lẽo thấu xương. Hai người được gọi gật đầu vâng dạ. Tiêu Tình và Thạch Vũ cúi đầu, có chút tự trách, nếu không phải vì dị năng của hai người họ thì cũng không gây ra sóng gió thế này.
Tần Tu Triết an ủi: “Đừng suy nghĩ nhiều, đợi tôi về. Bọn họ muốn chơi thì tôi chơi với họ.” Đôi mắt tràn đầy sát khí. Hóa ra, đoàn người Tần Tu Triết đến thành phố S nghỉ ngơi, lại bị hai cha con họ Chu bán đứng. Bọn họ có nhiều vật tư trong tay, còn có trợ lý của giáo sư Chu là Lâm Thư Hào lén chạy đến tố giác, nếu không thì e rằng Tần Tu Triết và mọi người sẽ bị đánh cho trở tay không kịp.
Lãnh đạo căn cứ kiêng dè thế lực nhà họ Tần, không dám dễ dàng đắc tội Tần Tu Triết, nhưng cũng không muốn trơ mắt nhìn một lượng lớn vật tư trôi qua trước mắt. Đặc biệt là sau trận hồng thủy, vật tư vô cùng khan hiếm. Bèn bề ngoài yêu cầu Tần Tu Triết và mọi người đi làm nhiệm vụ giải cứu người sống sót, sau đó yêu cầu giữ lại hai người có dị năng không gian, thực chất là giữ làm con tin.
Cho dù Tần Tu Triết có tức giận đến đâu, cũng sẽ không mặc kệ tính mạng của hơn trăm con người. Tần Tu Triết nói với A Vỹ: “Nghỉ ngơi một lát, ngày mai chúng ta xuất phát.” A Vỹ mặt mày không cam tâm: “Đại ca, chúng ta thật sự phải đi làm nhiệm vụ giải cứu sao?” Tần Tu Triết liếc xéo A Vỹ một cái, cười như không cười: “Đi chứ, sao lại không đi, không đi thì làm sao cho bọn họ một bất ngờ!” A Vỹ không hiểu, Tần Tu Triết cũng không giải thích thêm.
Giản Ninh không hề biết rắc rối của Tần Tu Triết, vẫn cùng Chương Thành và Ngọc Đồng săn giết tang thi, moi tinh thạch. Lúc này, ba người Giản Ninh đã đổi sang xuồng cao tốc, Chương Thành vẫn dùng mái chèo lướt đi, ba người cẩn thận, không dám phát ra tiếng động lớn. Đến dưới một tòa trung tâm thương mại, cả tòa nhà đã không còn bóng dáng người sống sót, bên trong toàn là tang thi bị mắc kẹt. Giản Ninh ra hiệu, Chương Thành cho xuồng tấp vào, cùng Ngọc Đồng trèo qua cửa sổ, nhảy vào bên trong tòa nhà.
Đây là tầng thứ tư, cách trang trí sắp xếp, cùng với những tàn dư sau trận lụt, Giản Ninh phán đoán, hẳn là khu vực văn phòng của một công ty. Trong tầng bốn có khoảng hơn năm mươi con tang thi, Giản Ninh và Ngọc Đồng trước tiên thêm cho mình một lớp tinh thần phòng hộ để tránh bị tang thi cào xước nhiễm bệnh trong lúc hỗn loạn. Đây cũng là một trong những lý do Giản Ninh yên tâm cho Ngọc Đồng ra ngoài giết tang thi, cũng là sự biến thái của dị năng tinh thần.
Sau khi Chương Thành vào tòa nhà, Giản Ninh liền tách ra một luồn tinh thần lực bao bọc lấy Chương Thành. Chương Thành cảm thấy chung quanh có một luồng năng lượng dao động, áp sát vào những chỗ da trần, chỉ thấy ấm áp, tựa như một lớp sương mù vô hình bao phủ. Chương Thành biết đó là dị năng của Giản Ninh, yên tâm, tay cầm đường đao xông thẳng vào đám tang thi. Tang thi cấp hai, săn giết khá tốn công, may mà Giản Ninh đã cấp ba, ba người dọn dẹp tang thi, cũng không tính là khó khăn.
Dọn dẹp xong tang thi tầng bốn, ba người lên tầng năm, nơi này tang thi gấp đôi tầng dưới, không biết những người này là bị mắc kẹt trong tòa nhà từ đầu, hay sau này mới bị mắc kẹt.
