Chương 84: Tranh chấp
Hóa ra trước tận thế, Y Cẩm Nam là một trung đội trưởng quân đội.
Sau khi người lính giới thiệu tình hình căn cứ cho Mưu Quốc Hữu và hai người kia, ba người sau khi đơn giản hiểu tình hình cơ bản, tìm đến Y Cẩm Nam:
- Chúng tôi đi theo các anh.
Y Cẩm Nam gật đầu:
- Được, thu dọn hành lý, tìm một chiếc xe rồi lên chờ, nhanh lên.
Mưu Quốc Hữu và ba người nghe vậy, nhanh chóng quay lại trạm xăng, thu dọn hành lý.
Con của Mưu Quốc Hữu là Mưu Đào tìm thấy chiếc xe thoải mái nhất, bèn mở cửa xe ngồi vào.
Thật trùng hợp, đó chính là xe của Giản Ninh và Dục Đồng!
Dục Đồng thấy vậy, nhanh chân chạy tới định ngăn lại. Cô bé quát:
- Các anh đi xe khác đi, đây là xe của chúng tôi.
Mưu Đào nhìn cô bé thấp hơn mình nửa cái đầu, thấy bạn đồng trang lứa, trên mặt nở nụ cười, cười nói:
- Chúng tôi cũng đi căn cứ, đúng đường với các bạn!
Mưu Đào từ lâu đã thấy trong xe còn cốc trà sữa Dục Đồng chưa uống hết, ghế lái còn xúc xích chưa ăn hết và nửa hộp dâu tây. Tuy nói trạm xăng không thiếu đồ ăn thức uống, nhưng trái cây thật lâu rồi chưa thấy! Nghĩ đến dâu tây chua chua ngọt ngọt, Mưu Đào không nhịn được nuốt nước bọt.
Dục Đồng giải thích:
- Chúng tôi chỉ phối hợp ra ngoài làm nhiệm vụ, không phải người của quân đội căn cứ. Xe là của chúng tôi, các anh muốn đi xe thì đi xe khác đi!
Vốn tưởng rằng có thể đi ngay, trong xe còn một ít đồ chưa ăn hết chưa kịp bỏ vào ba lô, cũng không ngờ sẽ có người muốn ngồi xe của họ. Nhìn xe tải quân sự và xe hơi thoải mái, ba người dĩ nhiên muốn chọn xe hơi!
Liêu Thúy Mai cười dịu dàng:
- Cô bé, xe của các cháu bỏ không cũng bỏ không, dù sao cũng cùng đường, cháu và Tiểu Đào cũng cùng tuổi, có đề tài chung! Có chúng tôi ở cùng, cháu cũng không cô đơn phải không!
Dục Đồng mặt nhỏ nghiêm nghị:
- Không được, các anh tìm chỗ khác đi.
Mưu Quốc Hữu cau mày nói:
- Vậy chúng tôi mỗi người một gói bánh quy để trao đổi, được chưa!
Dục Đồng lắc đầu:
- Em và chị không quen có người lạ trên xe!
Sự quấn quít của mấy người đã thu hút sự chú ý của Giản Ninh. Cô bước tới, hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Dục Đồng:
- Họ muốn ngồi xe của tụi mình!
Mưu Quốc Hữu vội giải thích:
- Chúng tôi dùng vật tư để trao đổi!
Giản Ninh:
- Chúng tôi không quen người lạ, các anh tìm xe khác đi, đừng quấn quít nữa!
Mưu Quốc Hữu trong lòng không vui.
Thấy tranh chấp bên Giản Ninh, Y Cẩm Nam đi tới, hỏi:
- Có chuyện gì?
Giản Ninh không trả lời. Dục Đồng giải thích:
- Đây là xe của chúng tôi, chúng tôi không quen ngồi cùng xe với người lạ!
Y Cẩm Nam quay sang nói với Mưu Quốc Hữu:
- Đúng vậy, đây là xe riêng của họ, anh lên xe tải phía sau đi!
Mưu Đào vẫn là đứa trẻ nửa lớn, có chút không tình nguyện:
- Sao lại không được! Con muốn ngồi! Dì Mạc, dì nói với họ đi, cho chúng con ngồi xe này không được sao!
Nó từ lâu đã phát hiện dì hàng xóm quen biết hai người này, đã là người quen, sao lại không thể!
Ánh mắt Giản Ninh hơi lạnh. Không muốn quấn quít. Dục Đồng bực mình nói:
- Này, anh này không hiểu lời người ta nói gì vậy! Xe của chúng tôi đã nói không được là không được! Sao lắm lời thế!
Mạc Thục Quyên đứng bên cạnh Giản Ninh, phớt lờ ánh mắt ra hiệu của vợ chồng Mưu Quốc Hữu, cúi mắt im lặng. Đùa à! Tiểu Ninh đã không muốn! Làm sao cô ấy có thể đi làm khó Tiểu Ninh làm chuyện không thích! Không biết ba người này nghĩ gì nữa!
Cuối cùng, Mưu Quốc Hữu và ba người xách hành lý lỉnh kỉnh, không tình nguyện đi lên xe tải quân sự phía sau.
