Chương 100: Rời đi
Người nào đó trong lòng đang nghĩ muốn bà xã nhà mình đừng ôm thằng nhóc thối tha này, nhưng lại không có mặt mũi mà nói ra, dù sao thì ghen với một đứa bé mấy tháng tuổi, chính hắn cũng thấy mất mặt! Nhưng... chậc! Thật chướng mắt!
Lúc hai người ra ngoài vốn đã là giữa trưa, lúc này cũng không còn sớm, những người khác chắc sắp về rồi. Hai người thong thả quay về biệt thự không bao lâu, quả nhiên xe của Hạ Kỳ bọn họ đã đến ngoài cửa.
Sau bữa tối, Bạch Lạc báo cáo lại với mọi người kế hoạch của mình trong ngày hôm nay, mọi người nhất trí quyết định ba ngày sau xuất phát.
Điểm đến là đi lên phía bắc đến căn cứ B thị, bởi vì trong đám người bọn họ, Hứa Lộ Lộ, Hạ Kỳ, còn có Tôn Mộng, Tôn Đào mấy người trên thế giới này đã không còn người thân nào khác, người nhà của Tần Phong, Tần Tuyết và Lâm Dật đều ở thủ đô B thị, hai nhà cũng coi như là chí giao!
Thêm nữa nhà của Lâm Mạn và Dương Lệ cũng ở B thị.
Cho nên sau khi mọi người thương lượng, nhất trí quyết định một đường đi về phía bắc. Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc không có ý kiến gì, thậm chí đây vốn dĩ nằm trong kế hoạch của hai người.
Bọn họ vốn luôn có kế hoạch muốn đến B thị, bởi vì căn cứ an toàn B thị là căn cứ lớn nhất và an toàn nhất cả nước, người khẳng định không ít, nhu cầu càng không thể nhỏ.
Nhưng trước tiên bọn họ cần phải ghé thăm một người quen cũ khi đi ngang qua thành phố L.
Kẻ đã từng giúp Tô Giản Nhân hai anh em hại chết mình, đó là căn cứ trưởng căn cứ an toàn thành phố L và con gái lão ta!
Đương nhiên, còn có kho quân nhu của thành phố L nữa...
Chỉ là đời này, đã ba tháng sau tận thế rồi Bạch Lạc mới bắt đầu xuất phát, cũng không biết trên đường này cần bao lâu, sẽ có bao nhiêu nguy hiểm.
Dù sao kiếp trước cô đến căn cứ an toàn thành phố L vào ngày thứ tư sau đợt sương mù đen thứ hai, khoảng thời gian chênh lệch giữa hai lần đủ để khiến đoạn đường này xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Trước khi lên đường vẫn phải chuẩn bị đầy đủ mới được, cùng đi còn có Lâm Mạn và Dương Lệ hai người, chuyện không gian không nên lộ ra quá nhiều.
Hai người này đều thức tỉnh dị năng trong đợt sương mù đen thứ hai, Lâm Mạn là hệ thủy, Dương Lệ là hệ thực vật, chỉ là dị năng của hai người đều không có tính công kích gì!
Đến lúc đó an toàn của hai người họ cũng là một vấn đề, nhưng lúc Bạch Lạc sinh con vẫn cần đến tài năng của Lâm Mạn - vị thánh tay sản khoa này, thêm Dương Lệ cũng là trợ thủ đắc lực của cô! Hai người này thật sự phải mang theo cẩn thận!
Hai ngày tiếp theo, tất cả mọi người trong đội tận thế đều không ra khỏi căn cứ, mà đều ở lại trong không gian của Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc chăm chỉ làm việc để chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới.
Không thì đến lúc đó trên đường sẽ không có cơ hội vào không gian làm việc gì cả.
Mà Tinh Linh Xanh đang hưng phấn ôm ly trà sữa cực ngọt mà Hứa Lộ Lộ vừa làm cho nó uống một cách thỏa mãn, lúc này cũng không biết rằng ngày khổ cực của nó sắp đến rồi!
Còn vui vẻ dùng tinh thần lực khoe với Bạch Lạc trà sữa của nó ngon thế nào, theo sự tăng lên của linh khí trong không gian, Tinh Linh Xanh đã có thể cảm nhận được tình hình trong phạm vi năm trăm mét bên ngoài không gian bất cứ lúc nào!
Còn Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc lúc này đang thu hết tất cả đồ dùng trong biệt thự của mình vào không gian, còn nhà bên cạnh thì chỉ thu đồ đạc trong phòng riêng của mọi người, còn lại để khi Triệu Dũng một nhà đến ở có thể dùng.
Sau đó thì đặt đầy đủ các loại vật tư trong mỗi phòng bao gồm cả tầng hầm.
Khóa cửa xong, hai người đi đến siêu thị nhỏ, đưa cho Triệu Dũng một chìa khóa của mỗi cửa, nói cho anh ta biết bọn họ sẽ rời đi vào sáng sớm ngày hôm sau, lại lấy ra rất nhiều thứ để anh ta lấp đầy không gian.
Cuối cùng để lại cho anh ta một chiếc xe tải nhỏ để tiện cho gia đình anh ta đi lại trong căn cứ. Trước khi rời đi, Bạch Lạc lại véo nhẹ khuôn mặt tròn trịa của bé Hiên Hiên.
Cô cũng để lại cho đứa nhỏ này và chị gái bé Đóa Đóa đủ sữa bột, bỉm, đồ ăn vặt và dinh dưỡng, mong chúng có thể lớn lên khỏe mạnh!
Sáng sớm hôm sau, tất cả mọi người đều chỉnh tề xuất phát, hai chiếc xe tải nhỏ nối đuôi nhau xuất hiện ở cổng chính căn cứ.
Lâm Mạn và Dương Lệ hai người từ sớm đã lái xe chờ ở cổng, ba chiếc xe tụ họp lại, Bạch Lạc để bọn họ tạm thời lái xe đi theo phía sau.
Ra khỏi căn cứ một đoạn đường, Bạch Lạc và những người khác ngồi ở xe phía trước phát hiện phía trước có hai chiếc xe chặn đường, bọn họ dừng xe lại thì thấy Cao Thăng từ một trong những chiếc xe đó bước xuống.
Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc đều có chút kinh ngạc, người này lúc đầu biết bọn họ muốn đi thì ra sức giữ lại.
Sau đó thấy không giữ được bọn họ, lại phát hiện siêu thị nhỏ vẫn phải kinh doanh bình thường, nghĩ rằng đám người bọn họ chắc chỉ tạm thời rời đi, cuối cùng mới vui vẻ nói lời tạm biệt với hai người!
Bây giờ lại giở trò gì đây?
Bạch Lạc và những người khác xuống xe, Cao Thăng cũng đã đi đến trước mặt bọn họ.
“Cao căn cứ trưởng chạy đến đây, không phải là muốn ra ngoài trải nghiệm cảm giác giết zombie đấy chứ!” Bạch Lạc cố ý trêu chọc.
“Cô nàng này! Tôi đặc biệt đến tiễn các người đấy, căn cứ S thị này từng viên gạch đều có công lao của các người, sau này nơi này chính là nhà của các người, hoan nghênh tùy lúc quay lại! Trên đường này nhất định phải cẩn thận!” Cao Thăng vẻ mặt chân thành nói.
“Đa tạ Cao căn cứ trưởng đã tiễn, lần này chúng tôi chỉ ra ngoài xem tình hình những nơi khác, siêu thị nhỏ và biệt thự nhờ ngài trông nom giúp!” Câu trả lời của Dạ Cẩn Mặc cũng không làm Cao Thăng thất vọng.
“Thôi được, nhân lúc trời còn sớm, mau lên đường đi! Một đường bảo trọng!” Cao Thăng lớn tiếng giục bọn họ lên xe.
Quay người vẫy tay ra hiệu cho người của mình lái xe tránh sang một bên, còn mình cũng quay lại xe rời đi.
Bên này, ba chiếc xe của Bạch Lạc sau khi đi được một đoạn đường thì đều dừng lại, Bạch Lạc thu cả ba chiếc xe vào không gian.
Sau đó lại lấy ra hai chiếc xe RV đã được cải tạo, mọi người chia thành bảy tám người một xe tiếp tục lên đường.
Trên đường gặp chỗ nào nhiều zombie thì xuống xe chém giết, những lúc khác thì hoặc là đang dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, hoặc là cứ liên tục chạy.
Cho đến trưa, hai chiếc xe dừng lại ở một trạm dừng chân, mọi người qua cửa sổ nhìn cảnh tượng um tùm trước mắt, tất cả các tòa nhà đều bị thực vật biến dị xung quanh chiếm lĩnh.
Trên đường này rất nhiều đoạn đường đã bị phá hỏng, hoàn toàn nhờ cha Bạch dùng dị năng trải đường, Dạ Cẩn Mặc và Tôn Đào mỗi người ở một xe, thỉnh thoảng lại ném một quả cầu lửa ra ngoài.
Cho nên trước khi hai chiếc xe đến nơi này, bọn họ gặp đều là thực vật biến dị cấp thấp, hiện tại tình hình ở trạm dừng chân này rõ ràng có rất nhiều thực vật biến dị, không dễ dẹp.
Cuối cùng mọi người quyết định giữ cảnh giác, dừng lại ăn cơm xong rồi đi!
Mọi người xuống xe, Lâm Dật phụ trách mở rộng tinh thần lực phối hợp với Dạ Cẩn Mặc cảnh giới xung quanh, Bạch Lạc lấy bàn ghế và đồ ăn ra, mọi người ngồi cùng nhau ăn trưa một cách nhanh chóng.
Trong lúc đó, Lâm Dật phát hiện có một số dây leo nhỏ định tập kích, đều bị Dạ Cẩn Mặc dùng một bức tường lửa đốt thành tro. Chỉ thấy ở đằng xa, một cây dây leo to hơn nhiều run rẩy một cách rõ ràng.
Thậm chí một số rễ cây nhỏ không thể nhận ra đang tiến lại gần cũng bị ảnh hưởng, không dám đến gần nữa.
Sau đó cũng không phát hiện thêm cây cối nào không có mắt dám đánh chủ ý lên bọn họ nữa.
Mọi người ăn xong, ngồi tại chỗ nghỉ ngơi một lúc rồi mới lần lượt lên xe rời đi.
Không ai phát hiện sau khi bọn họ rời đi, nơi bọn họ vừa đứng xuất hiện rất nhiều mầm dây leo nhỏ và rễ cây các loại, những mầm dây leo và rễ cây này chăm chú hấp thụ những giọt nước vừa rơi xuống lúc mọi người uống nước.
……
