Chương 29: Vùng Ngoại Ô
Chiếc xe cứ thế chạy thẳng về hướng thành phố. Lần này Dạ Cẩn Mặc không chọn con đường cũ, anh và Bạch Lạc định đưa mọi người đến khu vực ngoại ô trước đây vốn ít người qua lại.
Dù vậy, họ vẫn gặp một số thây ma, chỉ là số lượng ít hơn hẳn so với trong thành phố. Gặp vài con lẻ tẻ, họ lái xe thẳng tới nghiền qua. Mấy người ngồi trong xe ban đầu thấy não và máu mủ bắn lên kính chắn gió, không nhịn được mà bắt đầu nôn khan. Chỉ có Hạ Kỳ là vẫn thản nhiên. Hai người phía trước thấy vậy cũng không nói gì, Dạ Cẩn Mặc tiếp tục lái xe, còn Bạch Lạc lặng lẽ rút ra một xấp túi nilon, phát cho mỗi người một cái. Đây mới chỉ là bắt đầu...
Sau đó, chiếc xe liên tục đâm thêm hơn chục con thây ma nữa thì Dạ Cẩn Mặc dừng lại bên một con đường tương đối vắng vẻ, gần ven đô, hai bên toàn là cửa hàng nhỏ, quán cơm hay nhà kho. Xe đỗ ngay ven đường.
Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc nhìn về phía hàng ghế sau, thấy mấy người kia mặt mày tái mét, vậy mà không ai nôn ra cả. Cũng khá đấy chứ! Nếu mấy người này biết suy nghĩ của cô lúc này, chắc chắn sẽ phàn nàn.
Thực ra, sau mấy lần bị kích thích ban đầu, họ đã cố kìm nén cảm giác buồn nôn, ép bản thân thích nghi dần. Ngay cả Tôn Đào nhỏ tuổi nhất, mặt dù trắng bệch, cũng nhịn được.
Điều khiến Bạch Lạc ngạc nhiên nhất là Hạ Kỳ. Trông anh ta mặt cũng hơi tái, nhưng vẫn rất bình tĩnh. Bạch Lạc không khỏi quan sát anh ta thêm vài lần. Nhận ra ánh mắt của cô, Dạ Cẩn Mặc nói cho cô biết Hạ Kỳ từng là lính đánh thuê, đã trải qua nhiều môi trường khắc nghiệt. Bạch Lạc gật gù hiểu ra, chả trách anh ta từ đầu có hơi kinh ngạc nhưng vẫn trấn tĩnh như thường.
Bạch Lạc nhìn những gương mặt trắng bệch như ma kia, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ xấu xa: Hy vọng tiếp theo các người vẫn nhịn được!
Cô cũng không định hôm nay bắt họ ra tay giết thây ma, chỉ muốn cho họ làm quen trước, dù sao cũng cần một quá trình chuyển biến. Cô khác Dạ Cẩn Mặc. Dù anh không trọng sinh, nhưng những hình ảnh từ ngọc bội không gian đều là của anh, nên anh có cảm giác như đã trải qua. Còn cô, thật sự đã vật lộn sinh tồn trong hai năm tận thế, đã quen với cuộc sống này từ lâu.
Chiếc xe đỗ ở đó đã thu hút hơn chục con thây ma đang lảng vảng xung quanh. Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc lần lượt mở cửa xuống xe, vung đao chém chết vài con lại gần, rồi mở cửa sau cho mọi người xuống.
Lúc này, mùi máu thịt tươi trên người họ trở thành mồi ngon, ngay cả hơn chục con thây ma trong quán cơm đối diện cũng bắt đầu di chuyển về phía này. Nhìn thoáng qua đã có hai ba chục con thây ma kéo tới.
Bạch Lạc nói với mọi người rằng thây ma hành động và phản ứng rất chậm, nhưng móng tay và răng của chúng rất sắc nhọn, có chứa virus, nhất định phải tránh để bị cào hoặc cắn, không thì sẽ biến thành thây ma như chúng.
Điểm yếu chí mạng của chúng là phần đầu, chỉ cần chặt nát đầu chúng là chúng chết hẳn. Nói xong, cô và Dạ Cẩn Mặc liền cầm đao tiến lên làm mẫu. Hạ Kỳ cũng nhíu mày, đi theo sau hai người, vung đao chém thây ma.
Nhìn ba người đao lên đao xuống, óc thây ma văng ra, thịt thối bay tứ tung, một mùi hôi thối xộc thẳng lên đỉnh đầu mọi người. Mấy người kia liền quay đi nôn thốc nôn tháo! Dạ Cẩn Mặc và Bạch Lạc cố tình giảm tốc độ giết thây ma, vừa quan sát Hạ Kỳ, vừa để ý đến đám người bên cạnh xe.
Tần Phong nôn vài lần, nhìn Hạ Kỳ, Dạ Cẩn Mặc và Bạch Lạc, nghiến răng, dứt khoát cầm rìu xông lên.
Tuy động tác còn vụng về, nhưng bù lại anh ta có sức khỏe. Một nhát rìu xuống, vốn định chém đầu thây ma, kết quả lại lột bay cả nắp sọ! Nhìn con thây ma ngã xuống trước mặt, Tần Phong bỗng dâng lên một cảm giác thành tựu kỳ lạ! Thế là càng chém càng hăng.
Lâm Dật và Bạch Thước cũng trấn tĩnh lại, cầm đao của mình gia nhập đội chém thây ma. Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc thấy vậy liền thu tay, chú ý quan sát tình hình xung quanh và theo dõi động tĩnh của mọi người.
Đột nhiên, một con thây ma lọt lưới từ phía hông xe di chuyển tới. Bạch Lạc đang định ra tay giải quyết thì thấy Tôn Đào mới mười hai tuổi, cao khoảng một mét bốn lăm, cầm con đao đã chọn xông lên, né qua cánh tay thây ma vươn tới, chém một nhát vào cổ nó.
Nhưng có lẽ do lực không đủ, con đao bị kẹt lại. Tôn Mộng thấy cảnh này thì hoảng sợ, sợ em trai gặp chuyện gì, cô nhắm mắt chém một nhát thật mạnh vào đầu thây ma! Trực tiếp bổ đôi đầu nó, thây ma ngã xuống, óc lẫn thịt thối và máu mủ văng tung tóe.
Tôn Đào rút đao của mình ra, đi tới nắm tay chị gái, nói với cô rằng cậu không sao. Tôn Mộng lúc này mới hoàn hồn, vẫn còn run rẩy. Hứa Lộ Lộ và Tần Tuyết thấy vậy liền tới an ủi cô, rồi... mọi người vừa bàn bạc vừa bắt đầu phối hợp đối phó với thây ma!
...
