Chương 56: Cướp
Đám người này phần lớn vốn là dân lêu lổng đầu đường xó chợ, vì giác tỉnh dị năng nên mới đi theo Vương Cương. Vương Cương này trước kia chỉ là chủ một tiệm thịt chó, nhưng lại là kẻ ác tâm, chuyên làm nghề trộm chó giết chó. Bị chủ chó phát hiện thì còn câu kết với bọn lêu lổng đầu đường để đánh trả thù. Hắn từng chém người, chỉ vì bề ngoài lúc nào cũng cười xởi lởi với mọi người nên không mấy ai biết bộ mặt thật của hắn.
Vốn tưởng lần này giải quyết được đám Bạch Lạc thì sẽ có địa vị một người dưới vạn người trên trong căn cứ, ai ngờ lần này coi như tiêu đời. Hắn không hiểu nổi vì sao đám người này lại có nhiều súng đạn như vậy, mà dị năng còn lợi hại như thế.
Trước đây hắn cũng từng nghe đồn về nhóm này, đều nói họ vác đao xông vào đám xác sống chém giết. Cũng chẳng ai nói với hắn rằng trong nhóm này có người dị năng mạnh đến vậy. Mà quan trọng là trong tay còn có nhiều vũ khí như thế.
Vương Cương thấy tình thế liền lập tức nhận sợ: “Các vị, các vị, tôi không phải người, tôi không phải thứ gì cả! Là tôi có mắt như mù, không biết điều đắc tội với mấy vị đại ca. Mấy vị xem, các ngài cũng không thiệt hại gì, tôi xin thề sau này không dám nữa! Nhất định sẽ cải tà quy chính, xin mấy vị niệm tình chúng tôi trên có già dưới có trẻ mà tha cho chúng tôi…”
Bạch Lạc ngay từ đầu nhìn thấy đám người này đã biết bọn họ đã giết người. Thời mạt thế mới được bao lâu mà đã bắt đầu giết người, còn nhắm vào đội ngũ của mình. Thấy tình thế không ổn là lập tức cúi đầu nhận sai, loại người như vậy cô không tin được. Đám người này không thể giữ lại!
Vương Cương mồm năm miệng mười cầu xin tha mạng, Bạch Lạc hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt thảnh thơi nói: “Ai nói chúng tôi không thiệt hại? Các người làm chậm thời gian về ăn cơm của chúng tôi.”
Vương Cương: ??? “Vậy… vậy ngài muốn thế nào?”
“Vậy thì… bồi thường bằng vật tư đi.” Bạch Lạc lười nhác nói.
“Các người đừng có quá đáng!” Tên ốm nhom bên cạnh Vương Cương nhanh mồm nói. Hắn vừa dứt lời đã bị một quả cầu nước đánh lăn quay, còn bị dây leo quất mấy phát, cuối cùng liên tục cầu xin, Tần Tuyết mới dừng tay.
“Chúng tôi cũng mới ra khỏi căn cứ không bao lâu, chưa thu thập được bao nhiêu, chỉ có chút quần áo và đồ đạc. Ngài xem… ngài cũng không dùng đến mấy thứ này đúng không? Vật tư khác của chúng tôi đều ở trong căn cứ, hay là đợi về căn cứ tôi sẽ mang đến cho ngài, ngài thấy được không?” Vương Cương giả vờ khó xử nói.
Phía Bạch Lạc không ai lên tiếng, chỉ là băng trên người bọn Vương Cương lại lan rộng thêm một chút. Điều này khiến đám Vương Cương sợ vỡ mật, vì băng lan đến đâu là chỗ đó mất cảm giác. Nếu cả người bị đóng băng thì phút chốc là lên bàn thờ.
Trong đó có mấy tên nhát gan còn sợ đến vãi cả ra quần! Chất lỏng màu vàng đục chảy theo ống quần, đến chỗ bị đóng băng thì đông cứng lại… Không biết là vì lạnh hay vì sợ nữa! Cả người run lẩy bẩy, lần này Vương Cương cũng không nhịn được nữa! Đám người này sao không theo lẽ thường gì cả! Khiến hắn có tài nói dối đến mấy cũng không có chỗ dùng.
Nhìn băng trên người mình từng tấc từng tấc lan rộng, hắn vội la lên: “Được! Được được được! Tôi đồng ý, cô mau dừng tay! Chúng tôi đưa hết đồ cho các người, muốn gì cũng được, đưa ngay bây giờ!” Trời đất! Vương Cương thực sự rất muốn hỏi một câu “Tại sao băng trên người tôi lan nhanh hơn bọn họ! T^T” Nhưng hắn không dám lải nhải nữa, sợ đám Diêm Vương sống này không vui là cho mình lên đường.
Quả nhiên, hắn vừa dứt lời, băng trên người liền ngừng lan.
Hắn quay sang nhìn một gã dị năng giả không gian trong đội, bảo hắn lấy hết đồ ra. Gã vội vàng đổ hết những thứ vừa thu được ở thành phố cơ điện trong không gian của mình ra.
Vương Cương lại nhìn Bạch Lạc, hắn có thể nhận ra đám người này đều nghe lời người phụ nữ này. Ban đầu hắn không hiểu, nhưng bây giờ… cả đám còn đang bị đóng băng đây! Còn gì mà không hiểu nữa T^T Người phụ nữ này quá lợi hại, lợi hại đến biến thái!
Còn chưa kịp than thầm xong, băng trên người lại bắt đầu lan ra. Tuy lần này lan rất chậm, nhưng Vương Cương lần này hoàn toàn hoảng loạn, vội bảo một gã dị năng giả không gian khác cũng lấy hết đồ ra. Nhưng đợi đến khi gã kia lấy hết đồ ra rồi mà băng vẫn chưa ngừng lan, chỉ là chậm hơn một chút. Vương Cương lần này hoàn toàn mơ hồ!
“Đây là ý gì? Chẳng lẽ đối phương cũng biết không gian của mình?” Vương Cương trong lòng khổ không tả nổi! Sao mình lại đi đắc tội với đám người này chứ.
Lúc này Bạch Lạc lên tiếng: “Dị năng song hệ, đây là lần đầu tôi gặp ở bên ngoài đấy!”
Đến nước này Vương Cương còn gì mà không hiểu. Trong không gian của hắn đều là súng ống vũ khí Giả Ái Quốc đưa cho, cùng với một ít rượu thuốc lá đắt tiền, còn có đồ dùng sinh hoạt và quần áo của hắn và em trai. Hắn không biết vì sao Bạch Lạc lại biết hắn cũng có không gian, mà rõ ràng là rất hiểu rõ dị năng của đám người hắn.
Nhưng bây giờ không cho phép hắn suy nghĩ nhiều. Nhìn băng đã sắp lan đến tận đùi và vai, hắn vội vã lôi hết đồ trong không gian ra, băng trên người cuối cùng cũng ngừng lan, nhưng cũng không tan đi.
Vương Cương nhìn Bạch Lạc nói: “Vị… bà cô này, ngài xem, đồ chúng tôi đã giao nộp hết rồi, ngài đại nhân có đại lượng, tha cho chúng tôi đi!”
Bạch Lạc không trả lời, mà chỉ nhìn Lâm Dật.
Lâm Dật hiểu ý, lập tức bước đến trước mặt Vương Cương. Vương Cương đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, còn chưa kịp phản ứng thì đã đờ đẫn đứng im tại chỗ. Không lâu sau, Lâm Dật mặt mày tái mét quay lại chỗ Bạch Lạc và Dạ Cẩn Mặc. Hai người nhìn vẻ mặt hắn là đã hiểu.
Phía bên kia, Vương Cương ngơ ngác không biết chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết đầu hình như đau một cái, đang định tiếp tục cầu xin tha mạng thì một mũi băng nhọn phóng thẳng vào mặt hắn, cả người lập tức ngã xuống chết ngay tại chỗ.
……
