Chương 60: Có phải là cậu ấy không?
Bạch Lạc nhìn Dạ Cẩn Mặc đang lo lắng trước mặt, trong lòng cảm thấy ấm áp, lắc đầu nói: “Tôi không thấy khó chịu chỗ nào, chắc là ngủ hơi nhiều nên hơi thiếu sức, đừng lo, tôi không sao đâu.”
Nghe Bạch Lạc trả lời, Dạ Cẩn Mặc vẫn định lát nữa tìm bác sĩ đến khám cho cô, rồi đi theo sau cô xuống lầu. Dạ lão gia tử thấy Bạch Lạc từ trên lầu đi xuống, vội vàng gọi: “Tiểu Lạc, chắc đói bụng rồi đúng không! Lại đây ngồi đây nếm thử trái cây ông vừa rửa xong.”
Mẹ Bạch Lạc đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp nghe vậy liền từ trong bếp đi ra, đến trước mặt Bạch Lạc đưa cho cô một bát cháo kê, bảo cô ăn lót dạ trước, cơm trưa một lát là xong, rồi bảo Dạ Cẩn Mặc vào bếp giúp bố Bạch Lạc, còn mình ngồi cạnh Bạch Lạc hỏi: “Lạc Lạc, con có thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không có! Chắc là ngủ hơi nhiều nên hơi thiếu sức thôi.” Bạch Lạc vừa uống cháo vừa trả lời mẹ.
“À… Lạc Lạc à! Con có nghĩ là… con sẽ không phải là…” Mẹ Bạch Lạc thử ám chỉ.
Ai ngờ Bạch Lạc đột nhiên như nhớ ra điều gì, nói: “Con thấy hình như kỳ kinh sắp đến! Dạo này ngày nào cũng đánh zombie, con suýt quên mất! Chả trách mấy hôm nay con thấy mệt thế nào! Còn thiếu sức nữa!”
Mẹ Bạch Lạc: “…” “Lạc Lạc à! Con… kết hôn với Cẩn Mặc cũng hơn nửa tháng rồi, con có muốn thử cái kia không? Lỡ như có thai thì không thể ngày nào cũng ra ngoài đánh giết được nữa.”
Bạch Lạc vừa nuốt xong thìa cháo cuối cùng: ⊙▽⊙ Đúng rồi! Dương Dương! Trước đây cô vẫn luôn nghĩ về thời điểm phát hiện mang thai Dương Dương ở kiếp trước, nhưng kiếp này mọi thứ đều khác, vậy Dương Dương sẽ đến bên cô sớm hơn sao? Dương Dương… liệu có còn là con của cô không?
Thật ra cô cũng từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng lại sợ, lỡ như Dương Dương không bao giờ trở lại nữa! Vì vậy cô chọn cách không nghĩ đến nó, nhưng bây giờ được mẹ nhắc khéo, cô bỗng nhiên có hy vọng, cảm thấy Dương Dương nhất định sẽ đến.
Nghĩ vậy, Bạch Lạc đặt bát cháo trống xuống, lau miệng rồi chạy thẳng lên lầu. Dạ Cẩn Mặc đang bận rộn trong bếp với bố Bạch Lạc thấy vậy liền vội hỏi mẹ Bạch Lạc có chuyện gì, mẹ Bạch Lạc trấn an anh không sao, để bà lên xem thử. Dạ Cẩn Mặc thấy vậy đành tiếp tục làm việc trong lòng nôn nao, bố Bạch Lạc và Dạ lão gia tử cũng có chút sốt ruột, không ngừng liếc mắt lên lầu.
Bạch Lạc chạy vào phòng, lấy từ không gian ra một que thử thai sớm rồi vào nhà vệ sinh. Mấy thứ này đều là lúc trước mẹ cô mua online, trong không gian có rất nhiều.
Mẹ Bạch Lạc đi theo lên, đứng đợi bên ngoài, hai tay đan vào nhau lộ rõ sự căng thẳng. Bà dù có kinh nghiệm, nhưng dù sao cũng không thể chắc chắn trăm phần trăm, lúc này trong lòng cũng thấp thỏm, bỗng nhiên không còn tự tin vào suy đoán của mình nữa, cứ lo lắng mà đứng đợi bên ngoài.
Cho đến vài phút sau, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng xả nước, Bạch Lạc mở cửa bước ra, trên tay cầm que thử thai. Mẹ Bạch Lạc nhìn con gái, Bạch Lạc đưa que thử lên trước mắt mẹ, hai vạch đỏ tươi lập tức làm mẹ cô hoa mắt.
Bạch Lạc vui mừng lao vào lòng mẹ, mắt đỏ hoe lẩm bẩm: “Mẹ, mẹ nói xem có phải Dương Dương đến tìm con không? Bây giờ chúng ta đều ở bên nhau, nó đến thì chúng ta thực sự đoàn tụ rồi.”
Mẹ nhìn con gái trong lòng, xót xa xoa đầu cô an ủi: “Mẹ chưa từng gặp Dương Dương, nhưng mẹ tin Dương Dương nhất định là một đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện. Nhưng Lạc Lạc à, chuyện này con không được chấp niệm, dù đứa bé này có phải là Dương Dương hay không, nó vẫn là con của con và Cẩn Mặc.”
Bạch Lạc ngẩng đầu nhìn mẹ, cô hiểu ý mẹ muốn nói gì, nhưng cô vẫn rất hy vọng đứa bé này là Dương Dương, dù cô biết nếu không phải thì sự kỳ vọng của cô sẽ rất bất công với đứa bé này.
Bạch Lạc nghiêm túc gật đầu: “Mẹ, con hiểu mà.”
Mẹ thấy cô như vậy cũng biết cô vẫn còn chấp niệm, nhưng cũng đành để cô tự nhiên. Bà từng nghe con gái kể về kiếp trước, đặc biệt là chuyện của cháu ngoại Dương Dương, thật ra trong lòng bà cũng mong đứa bé ngoan đến đáng thương ấy có thể một lần nữa đến với thế giới này, bà nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt, để nó được yêu thương nâng niu mà lớn lên, không bao giờ phải đói bụng, không bao giờ bị bắt nạt, trở thành đứa bé hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Nghĩ đến những gì con gái kể về bản thân và đứa bé, mẹ lén lau nước mắt. Bạch Lạc thấy mẹ như vậy cũng biết bà đang nghĩ đến chuyện không hay, vội khoác tay mẹ đi ra ngoài, vừa đi vừa nói muốn chia sẻ tin vui này với mọi người. Nhìn vẻ mặt vui sướng của con gái, mẹ cũng rơi nước mắt rồi mỉm cười, đi theo cô xuống lầu.
