Chương 62: Khế ước
Dạ Cẩn Mặc dẫn mẹ Bạch Lạc cùng biến vào không gian. Vừa vào, hai người đã thấy Tinh Linh Xanh đang vác một chiếc vợt còn lớn hơn cả nó để vớt cá: mực, cá rô phi, tôm to, lươn, đủ các loại. Cứ vớt được một mẻ là nó lại biến mất, xuất hiện bên cạnh cha Bạch và Dạ lão gia tử, đổ vào chiếc xô nhựa lớn cạnh hai người, rồi lại biến đi vớt tiếp.
Cha Bạch và Dạ lão gia tử đang xử lý số cá và hải sản mà Tinh Linh Xanh vớt về, rồi để Bạch Lạc đưa vào không gian tĩnh bảo quản. Ban đầu Bạch Lạc cũng muốn phụ giúp, nhưng hai người không ai cho cô động tay, nên cô đành ngồi một bên ăn trái cây. Dạ Cẩn Mặc và mẹ Bạch vừa vào đã thấy cảnh quen thuộc này, cũng xắn tay áo tham gia.
Động thực vật trong không gian lớn rất nhanh. Rau củ quả thì Tinh Linh Xanh có thể thu hoạch và trồng, nhặt trứng gà vịt ngỗng cũng giao cho nó, thậm chí cả việc vắt sữa bò, sau khi dạy nó thì công việc đó cũng thuộc về nó. Nhiều lúc Bạch Lạc cảm thấy mình còn ác hơn cả Chu Bát Bì.
Nhưng giết gà, mổ cá thì không thể giao cho Tinh Linh Xanh, nên mỗi lần đều phải tự tay làm. Cứ một thời gian lại phải giết một đợt, mà như vậy vẫn là đã khống chế tốc độ sinh sản và phát triển của chúng rồi, chứ không thì có mệt chết cũng giết không xuể.
Bạch Lạc chợt nghĩ ra điều gì đó. Khi Tinh Linh Xanh lại mang cá về, cô gọi nó lại: “Tinh Linh Xanh, lần trước cậu nói không gian có thể ký khế ước với người, như vậy dù họ biết sự tồn tại của không gian cũng không thể tiết lộ nửa lời, thật không?”
Tinh Linh Xanh đáp: “Tất nhiên là thật, linh hồn không gian này chưa bao giờ nói dối! Dạo này tôi làm biết bao nhiêu việc, cậu phải thêm bốn mươi cây kẹo mút cầu vồng vào kho nhỏ của tôi đấy.”
“Vậy bây giờ có thể ký khế ước được không?” Bạch Lạc hỏi dồn.
“Tất nhiên là được. Trước đó vì cứu các người mà tiêu hao quá nhiều, nhưng giờ không gian ngày càng tràn đầy sinh cơ, tuần hoàn không ngừng, tôi đã hồi phục từ lâu rồi!” Tinh Linh Xanh kiêu ngạo đáp.
Bạch Lạc nghe vậy liền bảo nó nói rõ về năng lực khế ước.
“Khế ước thực chất là in lên người ngoài hai người một dấu ấn, như vậy họ cũng có thể ra vào tùy ý. Nhưng họ không thể chi phối hay cảm nhận tình hình không gian, cũng không cảm nhận hay nhìn thấy sự tồn tại của nhà gỗ và linh thạch dưới đáy suối linh. Họ chỉ như sống bên ngoài mà ở trong này thôi.
Nhưng họ tuyệt đối không thể tiết lộ nửa phần bí mật về không gian, dù chỉ là nghĩ thôi cũng không được. Chỉ cần trong lòng họ có ý nghĩ đó là họ sẽ không vào được. Nếu họ thử nói bí mật không gian cho người khác, khế ước sẽ ngăn cản, khiến họ không thể nói ra. Nếu cảm thấy ý đồ của họ quá mãnh liệt, khế ước sẽ mang theo mọi ký ức về không gian của họ cùng biến mất.”
“Nhưng nếu vào nhiều người, ở lâu thì không gian sẽ bị tiêu hao, cần sự sinh trưởng và sinh sản của nhiều động thực vật hơn để bù đắp.”
Bạch Lạc nghe vậy liền hiểu. Bốn người đang bận rộn bên cạnh cũng nghe rõ. Bạch Lạc gọi cha mẹ và Dạ lão gia tử lại, rồi hỏi ý kiến của họ và Dạ Cẩn Mặc. Mọi người đều đồng ý, Bạch Lạc hỏi Tinh Linh Xanh cần ký khế ước thế nào.
“Nếu họ ở trong không gian, tôi có thể trực tiếp ký khế ước cho họ.”
“Còn những người ở ngoài không gian thì sao?”
“Cậu cũng có thể mang họ vào để ký! Hoặc nhỏ một giọt máu của một trong hai người lên vị trí mạch đập của họ rồi cảm nhận không gian, tôi sẽ thuận theo cảm nhận của cậu mà in dấu trực tiếp.”
“Phiền phức quá, tôi chọn cách thứ nhất!”
Tinh Linh Xanh nhanh chóng ký khế ước cho ba người. Xong, Bạch Lạc bảo ba người thử tự ra vào không gian. Vừa dứt lời, ba người trước mặt đã biến mất. Dạ Cẩn Mặc tự giác bước đến bên Bạch Lạc, anh đã đoán được ý định tiếp theo của cô.
Nhưng anh không phản đối việc cô làm vậy. Ký khế ước cho ba vị trưởng bối không phải vì lo họ tiết lộ bí mật, mà là để họ có thể tự do ra vào không gian, sau này nếu gặp nguy hiểm thì kịp thời trốn vào, như vậy hai người họ cũng yên tâm.
Bạch Lạc nói suy nghĩ của mình cho Dạ Cẩn Mặc: cô muốn để Lâm Dật, Tôn Mộng và mọi người vào, như vậy khi lấy đồ ra ngoài sẽ không phải vất vả nghĩ lý do. Quan trọng nhất là nhiều người thì tài nguyên trong không gian sẽ không bị lãng phí! Trồng hết đất đai, chăn nuôi cũng không cần khống chế nữa, dù sao người làm việc nhiều mà!
Còn một lý do nữa là giờ cô đang mang thai, nhưng cô không định ở lâu trong căn cứ S. Sau đợt sương mù đen, họ vẫn sẽ rời đi. Mọi người hiểu rõ về không gian thì trên đường đi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, an toàn cũng được đảm bảo.
Dạ Cẩn Mặc nghe vậy cũng đồng ý. Hai người vừa trao đổi xong, ba người vừa biến mất đã xuất hiện lại ở vị trí cũ, vẻ mặt đều đầy phấn khích.
Bạch Lạc định luyện công, nhưng cả nhà đều nhìn chằm chằm bảo cô phải nghỉ ngơi cho tốt trong ba tháng đầu. Không còn cách nào, cô đành đi dạo quanh không gian. Bây giờ trong không gian, đủ loại rau củ quả, lương thực đã thu hoạch không biết bao nhiêu lần, mỗi thứ đều chất thành đống như núi nhỏ. Thóc lúa thì vẫn chưa tuốt hạt. May là lúc trước cô đã mua kha khá máy móc nông nghiệp, Dạ Cẩn Mặc cũng chiếu theo danh sách mua sắm của cô mà nhân lên gấp mười lần! Giờ chỉ thiếu người làm.
Lúc này, mấy người đang liều mạng chém giết với zombie bên ngoài chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát, không hề biết rằng mình đã bị để mắt tới!
……
