Chương 29: Lạnh lùng vô tình?
Lý trưởng thôn cười lạnh, mắt đầy hận thù: “Lúc chúng tôi uống thuốc là vì toàn nhân loại, nhưng giờ toàn nhân loại có thể lấy đó để uy hiếp, chúng tôi trút giận một chút có gì sai? Ai bảo người đầu tiên thuyết phục chúng tôi là nữ tiến sĩ trong phòng thí nghiệm, chúng tôi trút giận lên người phụ nữ có gì sai?”
Mấy người Bạch Dương im lặng.
Chuyện này Nguyễn Ngọc không muốn bình luận, kiếp trước cô cũng chết trong phòng thí nghiệm. “Tôi rất tò mò, sao ông không chạy?”
“Vốn dĩ tôi cũng không định chạy, giết được cô thì tốt, không giết được cô thì cũng là số của chúng tôi, không ngờ cô lại giống chúng tôi.” Lý trưởng thôn nhìn Nguyễn Ngọc, ý trong mắt rất rõ: Tôi cố tình nói cho người khác biết, dù tôi không giết được họ, vì bí mật của cô, cô cũng phải giết họ.
Nguyễn Ngọc cười không để ý, cô ấy còn bí mật sao? “Các người còn câu hỏi nào khác không?”
Mấy người Bạch Dương nhìn nhau, “Cái bán xác sống đó, có khác gì người thường không?”
Lý trưởng thôn vừa giận vừa bất lực nói: “Không có khác biệt, chỉ là không bị nhiễm virus xác sống, cũng không bị xác sống tấn công.”
Phải, rõ ràng không có gì khác, chỉ là không bị xác sống tấn công thôi, nhưng trong mắt người khác thì là kẻ dị biệt.
“Vậy thuốc đó không coi như thành công sao? Sao không phổ biến?” Bạch Dương như đứa trẻ hiếu kỳ tiếp tục hỏi.
Nghe câu hỏi này, Nguyễn Ngọc cười lạnh trong lòng: mục đích ban đầu đâu phải là giải quyết virus xác sống, kết quả đương nhiên không thể dành cho những tầng lớp dưới đáy.
“Biến thành bán xác sống sẽ bị bắt đi nghiên cứu, dù có phổ biến ai dám uống, huống hồ sau chúng tôi không còn ai biến thành bán xác sống nữa.”
“Được rồi, nói cũng xong, cho tôi một phát chết nhanh đi.” Nói tới đây Lý trưởng thôn khá bình thản, vẻ mặt như sẵn sàng hy sinh.
“Chị Ngọc, giết không ạ?”
“Sao không?”
Nói cho chết nhanh, Nguyễn Ngọc không hề mềm lòng, thả Hồng hoa ra, đợi ông ta hôn mê rồi một nhát dao xuống, dứt khoát gọn gàng.
Quay lại thấy mặt Bạch Dương hơi trắng, cô cười: “Em không nghĩ chị đùa với em đấy chứ?”
Bạch Dương gật đầu rồi lại lắc đầu, anh ta thật sự sợ, còn chưa giết người bao giờ.
Sau khi xử lý xong trưởng thôn, Nguyễn Ngọc cũng mặc kệ người khác, kiểm tra một vòng tầng hầm, xác định không còn sót ai mới rời đi.
---
Một bên khác, người đàn ông khí chất và một nhóm người xông nhanh vào căn nhà giam giữ phụ nữ.
Cái rào sắt Nguyễn Ngọc mở tối qua lại bị khóa lại, người trong đó không một ai rời đi, ánh mắt đều trống rỗng tê liệt.
Ông chú xông vào trong liền nhanh chóng mở khóa, cởi áo khoác đắp lên người vợ mình, vươn tay ôm chặt cô.
Người phụ nữ có dáng vẻ chín muồi đầy quyến rũ đó, lúc này mới có phản ứng, đôi mắt trống rỗng có chút thay đổi, đưa tay sờ mặt anh ta: “Anh Trạch, là anh sao?”
Trạch ca chính là Nguyên Trạch, mặt đầy đau khổ, nước mắt không ngừng rơi: “Thu Trì, là anh, anh vô dụng, anh có lỗi với em.”
Trong khoảnh khắc, cả tầng hầm tràn ngập bầu không khí bi thương.
Dù sao người như Nguyên Trạch cũng là thiểu số, đa số đàn ông khi nhìn thấy nửa kia không mảnh vải che thân, trong mắt đều là chán ghét và khinh thường, chỉ là nhanh chóng che giấu đi thôi.
Bà mẹ của đứa trẻ hư khi nhìn thấy chồng và con mình thì kêu lên đầy kích động: “Anh ơi, anh, em ở đây.”
Thấy vợ mình không hề hấn gì, ông bố của đứa trẻ hư thở phào nhẹ nhõm, rồi mới ân cần hỏi: “Em không sao chứ?”
“Em không sao, con trai đâu? Lại đây mẹ xem nào, có bị thương không?” Vừa nói vừa kéo thằng nhóc hư xoay hai vòng, mới yên tâm.
Ba chàng trai trẻ kia khi thấy bạn gái mình không sao cũng thở phào, liếc nhìn những người khác, dáng vẻ không mảnh vải che thân hẳn cũng biết đã trải qua chuyện gì. Vội ôm chặt bạn gái, cùng nhau thổ lộ tâm tình.
Bà mẹ của đứa trẻ hư phá vỡ bầu không khí trước: “Anh ơi, mọi người đã chạy ra bằng cách nào?”
“Là Nguyễn Ngọc đó, coi như cô ấy thả chúng ta ra.” Ông bố của đứa trẻ hư nghĩ một lúc rồi nói.
Trong mắt bà mẹ đứa trẻ hư đầy chán ghét và khinh thường: “Sao lại là cô ta? Anh này, em nói cho anh biết, tối qua anh không biết cái Nguyễn Ngọc đó quá đáng thế nào đâu.”
“Tối qua mọi người gặp cô ấy à?” Ông bố của đứa trẻ hư hỏi với vẻ mặt nghi hoặc, những người khác cũng nhìn sang.
Bà mẹ của đứa trẻ hư lập tức lớn tiếng giải thích, sợ người khác không nghe thấy.
“Phải đấy, anh nhìn mấy người dưới đất này, đều là do Nguyễn Ngọc giết, cô ta giết hết người rồi, nhưng không cho chúng em ra ngoài, mấy đứa bọn em cầu xin cô ta mãi.”
“Còn cái rào sắt bên kia, cô ta rõ ràng có thể đưa mọi người đi, vậy mà chỉ mở cửa để người ta tự đi, anh xem họ không có quần áo thì đi thế nào được.”
“Nếu không phải tối qua cô ta giết nhiều người như thế, thì mấy người kia cũng không bị ngược đãi thảm như vậy. Nếu không phải bọn em may mắn, thì giờ nằm ở bên kia là bọn em rồi.”
Nói xong còn có chút sợ hãi co rúc trong lòng chồng, cô ta đương nhiên biết tối qua nếu không có Nguyễn Ngọc thì mấy người họ làm sao có thể bình an vô sự, nhưng ai bảo Nguyễn Ngọc lạnh lùng vô tình như vậy, lại không thả họ ra. Hôm qua cô ta đã thấy Nguyễn Ngọc giết người thế nào, nếu không đem những người khác lên, thì sao có thể trút giận cho mình.
“Không tin anh có thể hỏi người khác.”
Một đám đàn ông đều nhìn về phía phụ nữ của mình, họ như đã bàn bạc với nhau, gật đầu.
Một người đàn ông bên cạnh vừa biết tin vợ mình đã chết, mặt đầy đau khổ hỏi: “Cô nói cái Nguyễn Ngọc hôm qua có thể cứu người, nhưng cô ta không cứu, vậy vợ tôi chết là vì thế à?”
Bà mẹ đứa trẻ hư đầy phẫn nộ nói: “Tất nhiên, tôi lừa anh sao? Nếu không phải cô ta lạnh lùng như vậy, tối qua chúng ta đã trốn thoát được rồi.”
Ba người phụ nữ kia cũng phụ họa: “Hôm qua tụi tôi đều thấy, nếu không phải cô ta thì trưởng thôn cũng không ra tay tàn sát.”
Còn những người khác, phần lớn đều nhận thấy sự bất thường ở nửa kia của mình, họ đều biết rõ sự tồn tại của mình chính là biểu hiện cho sự bất lực của đối phương. Trong mắt họ có sự áy náy, sẽ mang theo mình đi, nhưng sự áy náy này có thể kéo dài bao lâu? Họ cần một kẻ thù chung để chuyển hướng sự chú ý, tìm một cái cớ cho sự bất lực của mình.
Nguyên Trạch hơi trầm mặc, anh ta có chút không tin, chỉ có thể thấp giọng hỏi: “Thu Trì, họ nói đều là thật sao?”
Thu Trì trầm mặc một lúc rồi vẫn gật đầu: “Anh Trạch, anh có chê em không?”
“Không.” Nguyên Trạch không do dự, giọng kiên định và chân thành.
Trên mặt Thu Trì nặn ra một nụ cười cứng nhắc, bất kể Nguyên Trạch có chê cô hay không, lúc này họ đều cần một kẻ thù, một chỗ để trút giận. Tại sao họ thảm thương như thế, có người lại vẫn rực rỡ, cô ta chỉ cần nhúc nhắc tay là có thể mang họ đi, đàn ông của họ có thể không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô ta lại lạnh lùng như vậy, cứu người xong lại để mặc người ta sống chết tự nhiên.
