Nghe vậy, Phùng Lam im lặng. Hắn thật sự không dám, Căn cứ Thanh Thành của bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có dị năng giả hậu kỳ tứ giai. Không phải bọn họ không thăng cấp được, mà là thuốc tăng dị năng nhiều nhất cũng chỉ nâng từ sơ kỳ lên hậu kỳ, còn muốn thăng một cấp như thế này thì phải có quả biến dị hoặc tinh hạch. Quả biến dị, trước đó bọn họ muốn lấy thêm, trực tiếp chặt cây, sau đó những cây biến dị thấy bọn họ là tấn công, loại không có tính công kích thì trực tiếp phun độc. Bọn họ lúc này mới hối hận, nghĩ đổi chỗ khác, ai mà ngờ đổi chỗ khác thì mấy cây biến dị đó như biết bọn họ từng chặt cây, thấy người là tấn công. “Tạ Hành Chu cũng là dị năng giả ngũ giai à?” Hắn lúc đó dựa vào thuốc, cùng với đông người cướp được quả biến dị, mới so với bọn họ sớm một bước lên đến tứ giai, bây giờ ngược lại bị vượt mặt, nghĩ tới đây trong lòng hắn càng khó chịu hơn. Dựa vào cái gì mà Tạ Hành Chu một kẻ thực nghiệm, truy nã còn có thể thăng cấp nhanh như vậy? Nhìn vẻ mặt Phùng Lam, Tống Từ quyết định thêm dầu vào lửa: “Tạ Hành Chu từ lúc vào thành phố A đã là dị năng giả ngũ giai rồi.” “Sao anh vẫn còn ở tứ giai?” Nói tới đây đừng nói Phùng Lam, hắn thực ra cũng không thoải mái, dựa vào cái gì trước đây hắn đã bị Tạ Hành Chu áp một đầu, hiện tại vẫn vậy, cho dù là bán xác sống, Tạ Hành Chu vẫn có thể áp hắn một đầu. “Anh chẳng phải cũng tứ giai sao.” Phùng Lam trợn trắng mắt, đều là tứ giai ai hơn ai cao quý, chẳng phải đều là bại tướng dưới tay người ta sao? “Vậy hợp tác đi, bên tôi có thể khống chế xác sống, bên anh người cũng không ít, tôi thấy anh còn mang theo thuốc nổ?” Tống Từ liếc mắt nhìn những người sau lưng Phùng Lam, trăm người trong tay đều có vũ khí, số ít một hai người khiêng bao thuốc nổ. “Được, dù sao người chết là được, quá trình không quan trọng.” Dù sao hắn không nói ai biết là hắn giết Tạ Hành Chu, còn về Nguyễn Ngọc, dị năng trị liệu dễ dàng chết như vậy, giữ lại có ích gì, thà chết còn hơn. Còn về mấy người Bạch Trà, vẫn rất có tự biết, biết mình chỉ có thể chạy theo, nhưng có thể nhìn thấy Nguyễn Ngọc chết, cô ta liền rất yên tâm. Nghe tới dị năng của Nguyễn Ngọc, cô ta vẫn có chút ghen tị, dựa vào cái gì mà cô ta có thể thăng cấp nhanh như vậy? Nhưng nghĩ đến cô ta sắp chết, trong lòng lại cân bằng không ít, đến lúc đó thừa lúc không ai chú ý nhặt xác, nhẫn không gian chỉ có thể là của cô ta, dù sao những người khác cũng không biết. Phùng Lam có chút buồn chán, nhìn về phía Hứa Ngôn Chi: “Mấy người bên đó qua đây nói chuyện đi?” Bạch Trà, Hứa Ngôn Chi và mấy người liếc nhìn nhau một cái, vẫn đi qua: “Đội trưởng Phùng muốn nói chuyện gì ạ?” Quan sát Bạch Trà một chút, mới nói: “Nghe nói dị năng của cô có thể dự tri?” “Vậy cô dự tri một chút xem Nguyễn Ngọc có đến không?” Bạch Trà cười gượng một tiếng: “Cái này dự tri không được, nhưng với sự hiểu biết của tôi về Nguyễn Ngọc, cô ta nhất định sẽ đến.” Đây là trực giác của cô ta, nếu có cơ hội, Nguyễn Ngọc nhất định sẽ tới giết cô ta, giống như cô ta có thực lực nhất định sẽ đi giết Nguyễn Ngọc vậy, một thế giới chỉ có thể có một nữ chính. Hơn nữa để Đồ Nam truyền tin, cũng là ám chỉ Nguyễn Ngọc, cô ta Bạch Trà cũng sẽ xuất hiện, cho nên Nguyễn Ngọc nhất định sẽ đến. Phùng Lam khinh thường cười một tiếng: “Vậy dị năng của cô có ích gì? Có thể dự trắc cái gì?” Trong lòng Bạch Trà hận không thể bóp chết hắn, anh có ích chẳng phải cũng không giết được Tạ Hành Chu sao? Còn không phải để người ta chạy mất, hơn trăm người mà còn để người chạy ngay trước mắt, còn phế vật hơn cô ta. “Dị năng của tôi chỉ có thể bị động dự trắc một số tai nạn.” “Ví dụ như?” “Ví dụ như mấy ngày nữa sẽ có mưa lớn liên tiếp nửa tháng.” Dù sao cũng chẳng còn mấy ngày, Bạch Trà cảm thấy không có gì phải giấu, Đồ Nam cũng đang chuẩn bị, người này không ngu chắc có thể đoán được. Tống Từ khinh thường cười một tiếng: “Mưa lớn? Đã gần một tháng không mưa rồi, cô nói mưa là mưa à?” Ý trong mắt Phùng Lam cũng rất rõ ràng: Buồn cười thật? Làm gì có dị năng dự trắc như vậy, mưa lớn tính là tai nạn gì? Đại thiếu gia không biết mùi đời đương nhiên sẽ không biết cái gì gọi là tai nạn, nhưng con sông ở thành phố D nhất định sẽ dâng nước, vị đại thiếu gia này có về được hay không thì không biết nữa.
Một bên khác, hai người Nguyễn Ngọc phát hiện xác sống xung quanh giảm đi không ít, cũng đoán được là bị Tống Từ dẫn đi. Trực tiếp lái xe tới công viên nước, Nguyễn Ngọc còn vẻ mặt cảm thán: “Đúng là người tốt, còn biết dẫn xác sống đi nữa.” Tạ Hành Chu vẻ mặt buồn cười nhìn cô: “Xác định vậy rồi? Giương chúng nó hai ngày? Không sợ chúng nó quay lại à?” “Quay lại thì quay lại, bọn họ hẹn tôi ra ngoài, chẳng phải vì đánh không lại tôi, chỉ có thể bày mai phục thôi sao? Tôi đoán Bạch Trà bọn họ cũng tới, ba phe người giữ vững hai ba ngày không thành vấn đề lớn, lề mề thêm hai ngày chờ mưa lớn, đoán chừng Phùng Lam lần này không chết thì về cũng đủ khổ.” Nguyễn Ngọc thờ ơ nói, thật không biết mấy người này ngày ngày nghĩ gì, cô nhìn dễ lừa như vậy sao?
Vừa tán gẫu suốt đường, hai người rất nhanh đã tới cửa công viên nước, vừa đỗ xe xong, phía đối diện cũng có mấy chiếc xe dừng lại. Đồ Nam từ trên xe bước xuống, thấy hai người, lập tức lên trước cười nói: “Ái chà, huynh đệ Tạ thế này chẳng phải cùng một ý nghĩ sao?” So sánh thực lực hai bên, Đồ Nam rất có nhãn lực nói: “Chia đôi thế nào?” Tạ Hành Chu với Nguyễn Ngọc liếc mắt nhìn nhau một cái, mới gật đầu đồng ý. Công viên nước chủ yếu có thuyền cao su và một số đồ dùng trên nước, mấy cái chia xong, Đồ Nam mới nhìn Nguyễn Ngọc nói: “Huynh đệ Tạ, còn có đệ muội, đã gặp nhau rồi, vậy có thể đổi một ít quả biến dị không?” Vật tư quan trọng, thực lực cũng quan trọng, không thì sao giữ được vật tư, nếu không thì trước đó đám người cầm súng kia đã không thương lượng điều kiện với hắn, mà trực tiếp cướp rồi, may mà hắn cũng không phải dạng vừa. “Được, nhưng đại ca Đồ không nói xem, tin tức tối qua là thế nào?” Đồ Nam cứng họng, suy nghĩ một lúc mới nói: “Nếu tôi nói tôi cũng không biết thì các người tin không?” “Không tin.” Đồ Nam: ... Hắn thật sự không biết. “Tôi chỉ biết là Bạch Trà mấy người ra ngoài tìm vật tư, mang về trăm người, trong tay đều cầm súng, chúng tôi cũng không thể liều mạng được, cuối cùng bọn họ chia cho tôi một ít đạn dược, để tôi truyền tin cho các người. Lời thừa tôi có nói một câu đâu, lời nguyên của bọn họ là hẹn các người tới Vân Sơn.” Đồ Nam một mặt khổ sở nói. Nguyễn Ngọc gật đầu, trăm người cầm súng thì đúng là Phùng Lam không chạy thoát, đoán chừng trên núi Vân còn cầm thuốc nổ chờ bọn họ. “Được rồi đừng giả vờ nữa, muốn đổi bao nhiêu?” Tạ Hành Chu trợn trắng Đồ Nam một cái, đều là cáo già ngàn năm giả vờ gì chứ, hắn không tin người này không đoán được gì, vườn thực vật thành phố D hắn một chút tin tức cũng không rõ? “Huynh đệ Tạ, hiểu là tốt, chúng tôi là người làm ăn, không nhúng tay vào ân oán tình thù ha.” Nói xong biểu tình trên mặt Đồ Nam thu lại, vẫy tay gọi một tiểu đệ đi tới, lấy ra hai túi tinh hạch. “Hai trăm tinh hạch tam giai, hai mươi tinh hạch tứ giai, huynh đệ Tạ điểm qua đi.” Tạ Hành Chu còn thật không khách khí, từng cái đếm lên, nhìn Tạ Hành Chu điểm xong, Nguyễn Ngọc mới lấy ra bốn mươi quả biến dị đưa qua, tiện tay thu toàn bộ tinh hạch. Thấy lần này không có quà tặng, Đồ Nam nhìn Nguyễn Ngọc: “Đệ muội à, tôi nghe nói trên đường tới thành phố B có một con xác sống ngũ giai, vốn dĩ ở đó có một người họ Triệu xây dựng một căn cứ nhỏ, nhưng không biết bị ai phóng một mồi lửa, tổn thất nặng nề. Sau đó nghe nói là một con xác sống ngũ giai xuất hiện, toàn bộ căn cứ chết sạch, người họ Triệu kia cũng biến thành xác sống rồi.” Loại người tin tức linh thông này nghe nói, vậy cơ bản chính là sự thật, còn về cái liếc mắt này cô cũng hiểu. Trong không gian nhìn một vòng, lấy ra nửa cây thuốc: “Quà tặng.” “Được luôn, cảm ơn đệ muội nhé.”
